Yêu Vẫn Nơi Đây

Chương 12



Năm đó cô còn không kịp nói lời từ biệt cuối cùng với toà biệt thự được xây nơi lưng chừng núi này. Thế nhưng tin rằng không lâu trong tương lai, cô sẽ lại chính thức bước vào nơi đây.

Cánh cửa phòng ngủ được mở ra từ phía trong, một người đàn ông cao lớn anh tuấn đi về phía hai người.

“Trạm tỉnh chưa?” Vân Hân nhỏ giọng hỏi.

“Vừa mới tỉnh.” Nói xong, Cao Lỗi lặng lẽ liếc mắt sang quan sát Dung Nhược đang đứng bên cạnh một chút rồi mới gật đầu chào cô.

Dung Nhược gật đầu chào lại, đồng thời âm thầm quát sát mối quan hệ của hai người trước mặt, thật khó để diễn tả cho rõ, có vẻ thật thân thiết và quen thuộc.

Về phần Cao Lỗi, cô chỉ gặp anh một lần hồi mấy năm trước. Khi đó anh đã có hai thân phận, vừa là bạn của Vân Trạm vừa là bạn trai của Vân Hân, chỉ có điều anh thường sống ở nước ngoài nên cơ hội gặp mặt cũng không nhiều. Thấy sự ăn ý vô hình giữa anh và Vân Hân, không biết quan hệ giữa họ giờ có tiến triển thêm chút nào hay không nữa.

“Dung Nhược, mình vào thôi.”

“Ừ.”

Đứng tại chỗ nhìn hai người một trước một sau bước vào phòng ngủ Vân Trạm, thần sắc Cao Lỗi thoáng hiện vẻ căng thẳng.

Nhớ lại lần trước, cũng là lần duy nhất anh gặp Dung Nhược, cảm giác cô tạo cho anh là một cô gái dịu dàng như làn nước. Khuôn mặt nhã nhặn, lịch sự, hiền lành, điềm tĩnh như tỏa ra quầng sáng hiền hòa, khiến người ta thấy thật ấm áp. Thế nhưng, ngay lúc vừa rồi, anh lại cảm thấy vẻ lạnh nhạt trên người cô, cho dù là trong ánh mắt hay vẻ mặt.

Có lẽ do mất trí nhớ thôi. Cao Lỗi thầm nghĩ trong lòng, tự giải thích lý do thay đổi của Dung Nhược.

Trong gian phòng mịt mờ tăm tối, tấm thảm lông dài và mềm mại đã được thay thế bởi sàn nhà bằng phẳng nhẵn bóng, tấm rèm cửa sổ nặng nề phủ xuống, xuyên qua khe cửa có thể thấy ánh mặt trời tươi sáng ngoài sân.

Ngay khi bước vào trong phòng, trái tim Dung Nhược lập tức đập nhanh hẳn. Một mùi hương đã lâu không gặp nhưng lại khiến người ta thấy thật quen thuộc không chút dấu hiệu xông thẳng vào mũi cô.

—— đó là mùi hương của riêng Vân Trạm.

Len lén xiết chặt bàn tay đang run lên nhè nhẹ, Dung Nhược nhẹ nhàng bước chậm lại, cố gắng điều chỉnh nhịp thở.

Sau đó, cô theo Vân Hân, tới bên giường.

Người trên giường đang nằm đó thật an tĩnh, ánh sáng quá mờ mịt, không cách nào thấy rõ, nhưng cô lại như nghe thấy tiếng thở rất nhỏ của anh, từng tiếng từng tiếng một, rõ tới mức lạ kỳ.

Tỉnh lại trong cơn mê, cảm giác đau đớn khiến người ta hít thở không thông như đã biến mất, Vân Trạm nằm đó không chút sức lực, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra rồi lại khép lại. Anh nghe thấy tiếng bước chân rón rén, khẽ khàng, bước thẳng tới đầu giường mình.

“Vân Hân?” Anh mở mắt ra, song lại bất ngờ thấy hai bóng người. Cô gái đứng sau lưng Vân Hân, cho dù không thấy rõ dung mạo nhưng những đường nét quen thuộc cũng lập tức khiến những ngón tay che dưới tấm chăn của anh khẽ xiết lại.

“Vâng, em đây.” Thấy Vân Trạm tỉnh lại, Vân Hân bước ra phía cửa sổ.

“Soạt!” Rèm cửa bị kéo mở, ánh nắng lập tức tràn vào qua khung cửa sổ.

Vân Trạm theo phản xạ nghiêng đầu, nheo mắt lại.

Bệnh tim! Đứng bên giường, nhờ ánh nắng từ ngoài tràn vào, khi thấy rõ người trên giường, những lời Vân Hân nói lúc trước đột nhiên dâng trào trong đầu Dung Nhược.

Đây là Vân Trạm. Hai năm không gặp, Vân Trạm đã thay đổi rất nhiều, thay đổi theo hướng mà cô không tưởng tượng nổi.

Anh nằm trên giường, mái róc rối bời, con mắt khép hờ, mặt không còn chút máu, ngay cả đôi môi cũng nhợt nhạt tới mức khiến cô kinh hãi.

Nhìn khuôn mặt điển trai song không còn chút sinh khí kia, tấm chăn trắng tinh ôm vòng quanh những đường nét mỏng manh, Dung Nhược cảm thấy trái tim mình lại đau âm ỉ từng cơn, không cách nào ngừng lại.

“Dung Nhược, chị ở lại đây nhé, tôi ra lấy cho chị cốc nước.” Cố tình để lại không gian riêng cho hai người, Vân Hân liếc mắt nhìn Vân Trạm đang im lặng, nhẹ nhàng bước ra cửa.

Quả nhiên, là cô ấy!

Đôi mắt đang cố thích ứng với ánh sáng vẫn chưa mở nhưng bên tai đã vang lên giọng nói của Vân Hân, Vân Trạm thầm thở dài một tiếng, từ từ mở mắt ra, quay sang nhìn khuôn mặt thanh tú bên cạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.