Yêu Vẫn Nơi Đây

Chương 27



Trên chiếc giường kingsize rộng rãi, Dung Nhược đang dần tỉnh, vừa mở mắt ra, cô lập tức rên rỉ đưa tay lên day trán. Cô không tài nào hiểu nổi vì sao rõ ràng là cảm giác sau khi say rất khó chịu, nhưng sao vẫn có vô số người tình nguyện đắm mình trong men rượu triền miên thâu đêm suốt sáng.

Hai bên thái dương nhức nhối liên tục, cô nhìn xung quanh căn phòng mình đang ở, không nhịn được nhíu mày ——- đây là phòng của Vân Trạm.

Ga và khăn trải giường trắng muốt, trên gối vẫn còn vương lại mùi hương nam tính nhẹ nhàng mà khoan khoái. Có thứ bản năng thúc giục Dung Nhược, khiến cô úp mặt vào chiếc gối bông mềm mại kia, nhắm mắt, hít thở.

Hôm qua, cô với Hà Dĩ Thuần tới bar điên cuồng cả đêm, lúc về không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại leo lên taxi tới thẳng biệt thự của Vân Trạm. Sau đó cô ngồi trên giường cùng Vân Trạm nói rất nhiều, rất lâu…… Những điều này cô đều nhớ rõ. Nhưng vấn đề là vì sao cuối cùng cô lại ngủ ở trên giường anh? Riêng điều này cô hoàn toàn không nhớ nổi.

Bước xuống giường, Dung Nhược bỗng ngẩn ra nhìn lớp áo ngủ mỏng manh đang mặc trên người, lắc đầu thật mạnh để giảm bớt cảm giác hoa mắt chóng mặt, cô khoác thêm chiếc áo khoác nhẹ được đặt sẵn bên giường.

Ngoài kia, trời đã sáng rõ, ánh nắng buổi vào đông mang theo chút gì đấy thật trong trẻo mà lạnh lùng, xiên xiên qua ô cửa sổ tràn vào trong phòng.

Dung Nhược nhìn vào hình ảnh của chính mình phản chiếu trong tấm gương ở phòng tắm một lúc lâu, sau đó mới thẫn thờ đưa tay lên xoa nhẹ đôi môi mềm mại — tối qua, cô hôn Vân Trạm.

Có lẽ cô không thể nhớ rõ từng câu từng chữ mình đã nói, nhưng cô có ấn tượng rất rõ ràng, lúc đó cô nửa tỉnh nửa say, hai người đã hôn nhau.

Cô nở nụ cười mỉa mai đầy miễn cưỡng với hình bóng trong gương. Hiện tại đến chính cô cũng không thể khẳng định, lúc đó mình rốt cuộc là tỉnh táo nhiều hơn hay mơ hồ nhiều hơn nữa.

Phút cuối, dường như cô đã nói với Vân Trạm… “Chúng mình kết hôn đi.”……

Là thực lòng, hay chỉ là một phút bốc đồng trong lúc say? Chính cô cũng không rõ nữa.

Dung Nhược nói muốn kết hôn với anh… Là Dung Nhược…

Vân Trạm ngồi trên xe lăn, mái tóc đen như ánh lên sắc vàng kim dưới nắng, đôi mắt thâm trầm, sâu không thấy đáy.

Anh chìm vào trong suy nghĩ. Nếu như lúc đó cô ấy tỉnh táo, nếu như vậy thì mình nhất định sẽ gật đầu đồng ý mà không chút do dự.

Nhưng thực tế là lúc đó cô đang say.

Vừa nói xong câu đó, cô liền ngã vào lòng anh, bắt đầu mơ màng ngủ.

— những lời nói trong cơn say, làm sao biết được đâu là thật, đâu là giả đây? Món quà Giáng sinh đặc biệt như vậy, cho dù anh chịu tặng, chắc gì cô đã chịu nhận.

“Thời tiết hôm nay rất đẹp.” Dung Nhược tựa vào cạnh cửa, hai tay đút trong túi áo khoác, đôi mắt ngước nhìn bầu trời trong xanh.

“Em tỉnh rồi.” Vân Trạm quay lại khẽ gật đầu với cô, khuôn mặt nhìn nghiêng dưới ánh mặt trời đẹp không gì sánh được.

Dung Nhược cúi đầu, thấp giọng nói: “Tối qua…” Bất chợt không biết phải nói sao nữa, mới thốt ra hai từ, cô lại do dự ngừng lại.

Vân Trạm nhìn cô, im lặng chờ đợi.

“… Không có gì.” Dung Nhược cười cười lắc đầu rồi ngẩng mặt nhìn anh, “Hy vọng bộ dạng em lúc say không quá khó coi.”

“Em thấy hơi đói, để em vào bếp xem có gì ăn không.” Không để cho Vân Trạm nói thêm điều gì, cô đã vội vã xoay người, quay về phía phòng khách.

Chuyện tối hôm qua cô đều nhớ rõ, nhưng cô coi tất cả như chưa từng xảy ra sao?

Vân Trạm thẫn thờ nhìn cô đi khỏi.

“… Nói vậy, hai người có tiến triển nhỉ?”

“Cũng không hẳn như vậy.” Dung Nhược ngồi trên giường, nói khẽ qua chiếc điện thoại.

“Tối qua cậu ngủ ở phòng anh ấy, vậy…”

“Này! Nghĩ linh tinh ít thôi!” Dung Nhược không nén được thở dài, “Tối hôm qua anh ấy ngủ ở phòng dành cho khách.” Việc này là sau đó người giúp việc nói cho cô biết, áo ngủ cũng là Vân Trạm bảo người giúp việc thay giúp cô.

“Haiz! Sớm biết thế tớ sẽ không cùng đón lễ Giáng sinh với cậu, như vậy có khi hai người sẽ còn có tiến triển lớn hơn nữa ấy.” Hà Dĩ Thuần cười trộm bên đầu kia điện thoại.

“A…” Dung Nhược thả người lên trên giường, giọng thấp hẳn đi: “Nếu không uống rượu mừng ngày lễ với cậu thì đã chẳng phát sinh chuyện gì cả.”

“Là ý gì?”

“…. Cậu biết không, tối hôm qua tớ … tớ lại đi nói muốn kết hôn với anh ấy.”

“Thật á? Thế anh ấy nói gì?”

Dung Nhược bình thản lắc đầu, “Không nhớ nữa.” Về những chuyện xảy ra sau đó, cô đều không nhớ nổi một chút gì.

“Hơn nữa đó chỉ là lời nói lúc say, có ai tin là thật chứ.” Cô thì thầm. Những lời này, không biết là nói cho Hà Dĩ Thuần nghe, hay là nói cho chính mình nghe.

“Vậy… Nếu Vân Trạm, anh ấy đồng ý thật thì sao?” Hà Dĩ Thuần thử đặt vấn đề. Theo cô thấy, việc này cũng không phải không có khả năng.

Dung Nhược giật mình, rồi cười có chút chua chát: “Cậu nói xem, nếu tớ thật sự đồng ý cưới anh ấy, cuối cùng liệu có luyến tiếc rời khỏi anh ấy hay không?”

Hà Dĩ Thuần than nhẹ. “Có thể ở bên người mình yêu là chuyện mà ai cũng mơ ước! Nhất là khi người kia cũng yêu mình.”

“Cậu lại bắt đầu muốn thuyết giáo đấy hả? Cậu biết rõ tớ đã hết thuốc chữa rồi mà.”

“…. Vậy.. nếu anh ấy cam tâm tình nguyện, cậu liệu có chịu cưới anh ấy không?”

Nhìn ánh nắng buổi chiều tàn rọi qua khung cửa sổ, Dung Nhược nhắm mắt lại, nói thật chậm rãi: “Tớ chỉ đang nghĩ, bỏ đi ngay khi mối quan hệ đang trong giai đoạn ngọt ngào nhất mới có thể mang đến nỗi đau lớn nhất… Cậu thử nói xem, sao tớ lại không đồng ý được chứ.”

“Cậu chắc chứ, đây là toàn bộ lý do của cậu à? Chẳng lẽ trong đáy lòng cậu không mong muốn điều này ư?”

“….” Bị chất vấn trực tiếp như vậy, Dung Nhược lựa chọn im lặng.

Tận trong đáy lòng sao?

Nếu cô thật lòng không muốn, sao tối qua cô có thể nói ra những lời như vậy chứ?

Có điều, hiện cô đang đẩy mình vào thế khó xử. Cô không thể không lo sợ rằng, rồi sẽ đến một ngày, cô chìm đắm trong tình yêu dành cho Vân Trạm mà không nỡ ra đi. Nhưng nếu chuyện đó thực sự xảy ra, với một người từng bị anh vứt bỏ không chút do dự như cô, chẳng phải là quá đớn hèn hay sao?

Cho nên cô thà để Vân Trạm coi tất cả mọi chuyện đêm qua chỉ là lời nói vẩn vơ trong lúc say.

Bên kia cánh cửa là một cặp mắt u ám sâu thẳm.

Gương mặt Vân Trạm dưới ánh đèn màu vàng nhạt, càng hiện vẻ tái nhợt tới đáng sợ. Hàng mi khẽ rủ cất giấu mọi cảm xúc, chỉ có những ngón tay thon dài đang siết chặt phần ngực áo, mà biểu cảm trên khuôn mặt vẫn chỉ là một vẻ trầm tĩnh khó đoán.

Có tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, anh kịp thời quay lại giơ tay ra hiệu, ngăn không để người giúp việc lên tiếng.

Vẫn có tiếng nói đứt quãng từ phía trong phòng vọng ra. Chiếc xe lăn sậm màu nhẹ nhàng đi lướt qua cánh cửa khép hờ, chỉ còn lại khoảng trống tĩnh lặng đến cùng cực.

Hoá ra, đây là mục đích thực sự của Dung Nhược –

Trả lại cho anh toàn bộ nỗi đau mà cô đã phải gánh chịu khi bị anh bỏ rơi.

Tựa vào xe lăn, Vân Trạm gắng sức nhấc tay khỏi vị trí trái tim mình đang đập từng nhịp mong manh không quy luật, đôi mắt khép hờ, hơi thở ngày càng dồn dập, trong lúc đó, bờ môi đã tái bợt đi lại hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhàn nhạt, như có như không — cuối cùng anh cũng phải chấp nhận cái ngày mà mọi sự thật đều sáng tỏ này. Nhưng anh cũng nhận ra, thật đáng cười là cho dù anh đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, bản thân anh dường như vẫn khó có thể chịu đựng cơn đau giờ khắc này nơi lồng ngực. Mà sự đau đớn này, vẫn đang ngày càng nghiêm trọng hơn.

Một chút lại một chút, dồn hết sức lực toàn thân để hô hấp, cơn đau tức khó thở vẫn đang lan rộng với tốc độ chóng mặt. Vân Trạm cố mở to mắt, gương mặt thanh tú thoáng hiện trước mắt kia lại càng khiến tim anh co thắt dữ dội hơn. Từng đợt choáng váng ập tới, tầm mắt anh trở nên mơ hồ, anh liếc nhìn lọ thuốc ngay gần nơi tay, cuối cùng đành từ bỏ việc chống đỡ thân thể đã không cách nào giữ nổi thẳng bằng, bất lực chìm vào bóng đêm vô tận.

—————————————–

Trong hành lang bệnh viện hẹp dài và trống trải, Dung Nhược ngồi trên băng ghế dài, lần đầu tiên cô nhận ra, mùa đông năm nay lạnh lẽo đến vậy.

Cho dù ôm chặt lấy chính mình, cô vẫn lạnh run.

Cô không nhớ nổi Vân Hân đang ngồi đối diện đến từ lúc nào, cũng quên mất bản thân đã ngồi đây chờ đợi bao lâu. Điều duy nhất rõ ràng trong đầu, là khi cô đang ở trong phòng ngủ thì bị tiếng ầm ĩ ngoài cửa làm giật mình, lúc đó Vân Trạm đã rơi vào hôn mê.

– hôn mê sâu.

Lúc xe cấp cứu đến, cô nghe có bác sĩ nói vậy.

Khi thấy anh trong tình trạng mặt cắt không còn một giọt máu, một nỗi sợ hãi khó tả ập đến với cô, khiến cô nhất thời không kịp phản ứng, rốt cuộc là vì lý do gì mà mọi chuyện lại ra đến nông nỗi này.

Mà lúc này đây, Vân Trạm đang ở sau cánh cửa kia, còn cô thì không được phép bước vào.

Có tiếng bước chân từ đằng xa truyền tới, một chút lại một chút, tiếng cứ vang vọng ở trên cái hành lang gấp khúc vắng lặng đến rợn người này.

Dung Nhược quay về phía tiếng động, Vân Hân ngồi đối diện cũng bật dậy cùng lúc.

“Sao rồi?” Vân Hân tiến về phía Cao Lỗi lúc này vừa từ phòng bác sĩ đi ra.

“Đừng lo. Bác sĩ không phải đã nói rồi sao, anh ấy đã qua cơn nguy hiểm rồi.” Vỗ nhẹ vai vợ, vẻ mặt Cao Lỗi có chút lo lắng không giấu được: “Trước mắt anh ấy cần nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, bệnh viện chỉ cho phép một người ở lại chăm sóc thôi, nên hai người về trước đi, anh ở lại là được rồi.”

“Không được.” Vân Hân lắc đầu, “Em chờ ở đây….. Dung Nhược, còn chị thì sao?” Cô quay đầu lại nhìn về phía Dung Nhược vẫn đang ngồi trên băng ghế.

Dung Nhược hít sâu một hơi rồi đứng lên, còn chưa kịp mở miệng, Cao Lỗi đã giành trước một bước: “Em ngồi máy bay mấy giờ liền rồi, Dung Nhược hôm nay cũng chịu mệt mỏi. Cứ về trước nghỉ ngơi một đêm đi, dù sao Trạm cũng chưa tỉnh lại ngay được, ngày mai rồi lại đến.” Nói xong anh nhìn Dung Nhược, “Yên tâm, có việc gì tôi sẽ báo cho hai người ngay.”

Vân Hân hơi do dự: “Vậy…. Anh nhớ có chuyện gì phải lập tức gọi điện thoại nhé.”

“Ừ. Ngoan, mau về đi.”

Vân Hân gật đầu, xoay người lại: “Dung Nhược, chúng ta đi thôi.”

Dung Nhược cau mày nhìn lướt qua cánh cửa phòng bệnh vẫn đang đóng chặt, rồi im lặng gật đầu.

Đợi hai cô gái ra về, Cao Lỗi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa nặng trịch của phòng chăm sóc đặc biệt, đứng ngoài gian cách ly, nhìn Vân Trạm đang im lặng nằm trên giường qua lớp kính.

Bệnh tim của cậu ấy đã chuyển biến xấu thành suy tim — chẩn đoán của bác sĩ còn quanh quẩn rất rõ bên tai.

Sợ mọi người lo lắng quá mức, việc này anh tạm thời chưa nói cho Vân Hân và Dung Nhược.

Vấn đề quan trọng là, vì sao tình trạng của Vân Trạm lại phát triển nghiêm trọng tới mức này? Trong khi anh, người luôn theo sát cậu ấy lại chẳng hay biết gì?

Nhíu mày lại, sự lo âu hằn sâu trong đôi mắt của Cao Lỗi.

“Anh Vân, bệnh tim kị nhất là mệt mỏi quá sức cùng chịu kích thích. Đặc biệt với tình trạng hiện giờ của anh, nếu điều kiện cho phép, tôi đề nghị khoảng thời gian tới anh nên nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng đầy đủ, như vậy mới giúp bệnh tình có chuyển biến tốt.”

Sáng sớm, bác sĩ theo lệ làm kiểm tra cho Vân Trạm sau khi tỉnh dậy, dặn dò cẩn thận xong xuôi mới chịu rời đi.

Cao Lỗi tựa vào bên cửa sổ, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Vân Trạm vẫn đang suy yếu, “Bác sĩ chẩn đoán, suy tim cấp độ II.” Anh hơi ngừng lại, thấy Vân Trạm vẫn tỏ ra lạnh nhạt, chẳng có chút thái độ gì, liền nói tiếp: “Bệnh tình chuyển biến xấu cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Chính bản thân cậu hẳn đã sớm phát hiện đi?”

Thu về tầm mắt nhìn ngoài cửa sổ, Vân Trạm vẫn ngả lưng trên chiếc giường bệnh đã được nâng phần trên, anh thản nhiên liếc nhìn Cao Lỗi, cũng không trả lời, chỉ chậm rãi nhắm hai mắt lại, sắc mặt tràn đầy mỏi mệt.

“….. Cậu nghỉ thêm một lát đi.” Cao Lỗi cúi đầu thở dài, bước lên trước điều chỉnh lại độ cao nơi đầu giường giúp Vân Trạm, “Tớ đã báo cho Vân Hân với Dung Nhược rồi, chắc một lúc nữa hai cô ấy sẽ đến.”

Nghe thấy tên Dung Nhược, bàn tay dưới tấm chăn hơi cứng ngắc, Vân Trạm lại mở mắt ra.

“Cao Lỗi.”

“….. Gì vậy?” Thân hình thon dài của Cao Lỗi đang định rời khỏi phòng bệnh đột nhiên dừng lại bởi tiếng gọi, anh quay đầu nhìn Vân Trạm.

“Kết quả chẩn đoán không cần nói cho Dung Nhược.” Giấu mình giữa lớp chăn đệm trắng như tuyết, đôi mắt Vân Trạm sâu thẳm mà bình tĩnh, không thể nhìn ra chút cảm xúc.

Cao Lỗi khó hiểu nhướn mày, “Sao lại thế?”

“….. Cứ làm theo lời mình nói đi.” Giọng Vân Trạm ngập tràn ủ rũ.

Đến tận khi tiếng bước chân biến mất sau cánh cửa phòng bệnh, anh mới quay mặt ra phía cửa sổ.

Rét đậm, ngay cả ánh mặt trời cũng đều có vẻ lẻ loi, mỏng manh.

Không khí lạnh lẽo, trong trẻo, vài nhánh cây khô khẽ lay động trước gió, khung cảnh ấy in vào trong đôi mắt sâu trầm của Vân Trạm, tái hiện một thế giới xác xơ, tiêu điều.

————————————————————-

Căn phòng ấm áp, Dung Nhược mặc áo lông màu tím nhạt lẳng lặng ngồi bên giường bệnh, tập trung gọt hoa quả.

Tuy cúi đầu, nhưng cô vẫn có thể cảm giác được rõ ràng ánh mắt Vân Trạm đang nhìn mình chằm chằm. Nhưng cô không nói gì, để mặc sự yên tĩnh bao trùm cả không gian.

Ánh sáng hắt lên những sợi tóc lạc lòa xòa rũ xuống, che khuất cả gò má của anh, lại mang đến một cảm giác thật trầm tĩnh, an bình. Không biết đã qua bao lâu, Vân Trạm dường như có chút mệt mỏi nhắm mắt lại, khi lại mở ra, đôi mắt lại đầy vẻ sâu trầm mà tĩnh lặng.

“Dung Nhược.” Anh gọi tên cô, giọng hơi khàn khàn.

“Ừm?” Cô không ngẩng đầu, đáp lại.

“Quà Giáng sinh, em còn muốn không?” Câu hỏi rất khẽ, không kém phần thản nhiên, song lại khiến đôi tay Dung Nhược hơi run run.

Cô ngước lên nhìn vào mắt anh, đôi mắt ấy sâu thẳm tựa như không thấy đáy, không để lộ chút cảm xúc nào, nhưng lại cuốn hút cô hết lần này đến lần khác, khiến cô chẳng tài nào suy nghĩ được điều gì.

Giọng Vân Trạm trầm thấp mà vững vàng, anh chậm rãi nói: “Đây là sự đáp ứng của anh với em. Cho nên, nếu em đồng ý, chúng ta kết hôn đi.”

“Soạt!”

Vỏ táo đã gọt được một nửa rơi xuống đất. Hàng lông mi dài rợp cũng không che giấu nổi vẻ kinh sợ trong mắt Dung Nhược, bờ môi cô giật giật, những cuối cùng cũng chỉ có thể

ngỡ ngàng nhìn người bệnh đang tựa người trên chiếc giường trắng như tuyết kia. Cô chưa từng nghĩ tới, Vân Trạm lại sẽ coi lời đề nghị đêm đó là thật. Càng không thể nghĩ tới nổi, hai chữ “kết hôn” này, khi chúng từ miệng Vân Trạm thốt ra, lại có thể gây cho cô sự rung động lớn đến vậy.

“Cần suy nghĩ thêm chứ?” Vân Trạm chăm chú nhìn vẻ mặt khiếp sợ của người trước mắt, đôi môi nhợt nhạt khẽ hé mở, “Anh chờ câu trả lời chính xác của em.” Cả mặt mày đều toát lên vẻ kiên nhẫn vô bờ.

Trong nhà tắm của phòng bệnh, Dung Nhược vặn mở vòi nước màu bạc, giữa tiếng nước chảy ào ào, cô ngẩng đầu nhìn bản thân qua gương.

Kết hôn….

Cô lẩm nhẩm hai chữ này, rồi thất thần một lúc.

Cũng không hiểu nổi cảm giác hiện giờ trong lòng cô là gì, ngọt ngào hay chua xót – cái suy nghĩ trở thành vợ của Vân Trạm, dù là vì tình cảm hoặc là có toan tính riêng, lúc này đây, đều đang thít chặt lấy thần kinh cô. Nhưng trên hết, cô không nén nổi tự nhủ thầm, nếu chuyện này xảy ra ở hai năm trước, khi mà tất cả đều chưa từng phát sinh, cô hẳn sẽ là người hạnh phúc nhất trên đời.

Nhưng, vẫn nhưng, đây cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi – cái thứ hạnh phúc tưởng chùng như đơn giản vậy, đã không còn có thể tồn tại nữa rồi.

Nhìn vào hình bóng người con gái đang gượng cười trong gương, cô chậm rãi nhắm mắt lại.

Khi bước ra khỏi phòng tắm, cô hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng đôi mắt đen sâu thẳm của Vân Trạm, khẽ nói: “Em đồng ý.”

……………. Không cần suy nghĩ gì nữa, cô đồng ý.

Cho dù cho tới tận bây giờ, gả cho Vân Trạm, vẫn là nguyện vọng tha thiết và chân thực nhất tận đáy lòng cô.

Đồng thời cũng là nỗi đau thương nặng nề nhất với cô.

Vân Hân đẩy cánh cửa lớn được khắc hoa nặng nề ra, nhìn về phía Vân Trạm đang ngồi trên xe lăn, hỏi dò: “Khách mời đều tới gần hết rồi, chuẩn bị bắt đầu được chưa hả anh?”

“Ừ.” Vân Trạm soi gương, chỉnh lại chiếc nơ nơi cổ áo. Ánh sáng từ chùm đèn rạng rỡ giúp che bớt vẻ tái nhợt trên gương mặt anh, chỉ còn lại từng đường nét hoàn mỹ được tôn lên.

“Lỗi đâu?” Phát hiện ra phù rể không có mặt, Vân Hân hỏi.

“Cậu ấy….”

Vân Trạm còn chưa nói xong, Cao Lỗi đã bước nhanh lướt qua Vân Hân, đi vào trong phòng, vẻ mặt đầy nghiêm túc.

Anh không quay đầu lại, nói thật nhẹ: “Tiểu Hân, em ra ngoài trước xem Dung Nhược chuẩn bị tốt chưa đi, anh có lời muốn nói với Trạm.”

“……. Dạ.” Vân Hân sửng sốt, cảm thấy dáng vẻ của Cao Lỗi có chuyện, nhìn về phía Vân Trạm lại thấy anh gật gật đầu, đành phải cố dặn dò nốt một câu, “Hai người nhanh lên nhé, đừng để lỡ mất giờ.” Rồi mới chịu bỏ đi, không quên đóng cửa lại.

Đợi đến khi trong phòng chỉ còn hai người, Cao Lỗi đứng cạnh cửa, giọng anh trầm hẳn xuống: “Thứ này là sao?”

Vân Trạm nhìn lướt qua tờ giấy trong tay Cao Lỗi, quay xe lăn đi, giọng thản nhiên:

“Nhẫn mang tới chứ?”

“Không chỉ là nhẫn, tớ còn vô tình phát hiện thứ này!” Cao Lỗi nhíu mày nói, anh khó chịu kéo chiếc nơ trên cổ ra. Nếu không phải anh thay Vân Trạm về nhà lấy nhẫn kết hôn, anh sẽ không thể phát hiện ra báo cáo điều tra về Dung Nhược mà lúc trước công ty thám tử tư đưa tới.

“Việc Dung Nhược mất trí nhớ là giả, đúng không?” Anh thở dài một cách nặng nề, “Cậu đã sớm biết cô ấy diễn kịch.”

“Phải. Chuyện này rất quan trọng sao?” Vân Trạm hỏi lại.

“Cô ấy có mục đích gì? Cô ấy làm như vậy, nhất định có mục đích, đúng không?” Có lẽ đã quen với chốn thương trường ngươi lừa ta gạt, từ lúc biết Dung Nhược giả vờ mất trí nhớ, anh liền lập tức nảy sinh ý nghĩ như thế, hơn nữa anh tin rằng, lúc này đây, phán đoán của bản thân sẽ không sai. Mà thời gian để Vân Trạm suy nghĩ về vấn đề này còn dài hơn cả anh, chuyện anh có thể nghĩ tới, cậu ấy cũng nhất định có thể.

Vân Trạm khẽ cười mang chút tự giễu, “Cô ấy muốn trả thù mình.” Nếu Cao Lỗi đã đoán ra, anh cũng không định giấu diếm nữa, “Cô ấy sẽ dùng thân phận thân thiết nhất mà rời khỏi mình, để trả thù năm đó mình đã bỏ rơi cô ấy.” Vế trước, là nguyên lời Dung Nhược. Khi nói những lời này, ngực Vân Trạm lại dấy lên cơn đau tức quen thuộc.

Im lặng.

Cao Lỗi dường như không nghĩ tới, đối diện trực tiếp với ý đồ của Dung Nhược như vậy, Vân Trạm còn có thể nhẹ nhàng bình thản đến thế.

“Sao không nói cho cô ấy, lúc trước là vì Vân Hân mang thai.”

“Tớ thấy không cần thiết.”

“Vì sao?”

“Cao Lỗi,” Vân Trạm trầm giọng hỏi, vẻ mặt thực bình tĩnh và nghiêm túc, “Nếu là thứ mà cậu trân trọng hơn hết thảy, liệu cậu có muốn được tự mình bảo vệ nó, bằng chính khả năng của mình hay không?”

“Đương nhiên.”

“Trước đây mình cũng nghĩ như vậy.” Ánh mắt Vân Trạm xem không rõ là lạnh nhạt hay là bi ai.

Nếu nói việc Vân Hân mang thai, khiến cô trở thành người cuối cùng được lựa chọn.

Vậy, nguyên nhân khiến anh không chút do dự đưa ra sự lựa chọn đó, hoàn toàn là Dung Nhược. Vì để đổi lại được cô ấy, anh sẵn sàng trả giá tất thảy, kể cả tính mạng. Có lẽ, đây cũng có thể lý giải thành thứ tôn nghiêm và kiêu ngạo nực cười của đàn ông.

“Nhưng, nhưng mình đã không thể làm được.” Là do anh tự tin quá mức, mới gây ra kết quả như vậy.

Cao Lỗi khẽ hạ mi mắt, Vân Trạm nói tiếp, “Thật ra, cho dù có đủ loại lý do đi chăng nữa, từ cái khoảnh khắc mình lựa chọn Vân Hân kia, mình đã gây tổn thương cho Dung Nhược rồi.”

Anh biết rõ, lý trí và tình cảm, có đôi khi không thể đạt được sự thống nhất. Sau khi anh vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Dung Nhược với Hà Dĩ Thuần, nằm trên giường bệnh ở bệnh viện, anh đã suy nghĩ rất cẩn thận, cũng hoàn toàn hiểu được nỗi oán hận Dung Nhược dành cho anh.

“Mình không có thói quen tự biện giải cho bản thân, hơn nữa, mình thực sự đã khiến cô ấy phải chịu thiệt thòi.” Là anh khiến Dung Nhược suýt đánh mất tính mạng, chỉ riêng một chuyện này thôi, đã là sai lầm chết người rồi.

Vân Trạm liếc nhìn đồng hồ trên tường, đẩy bánh xe lăn, “Đến giờ rồi, chúng ta ra ngoài đi.”

“Nhưng mà…” Cao Lỗi nhíu mày. Đã biết rõ kết cuộc sẽ chỉ là đau thương, anh thực sự không muốn trơ mắt nhìn cậu bạn thân tiếp tục buông xuôi tất cả như vậy.

“Cao Lỗi.” Vân Trạm dừng tay lại, khuôn mặt lạnh nhạt và kiên định, “Đây là lễ cưới của mình. Là lễ cưới đến muộn hai năm vì sự cố lần đó. Mà cậu, hôm nay là phù rể của mình.”

Cánh cửa được mở ra, có tiếng nhạc ở đại sảnh dưới lầu vọng tới, giai điệu du dương đầy vui vẻ.

Đêm, lạnh buốt.

Nhưng, tất thảy hơi lạnh đều tại một đêm tựa ảo mộng này biến mất như chưa từng tồn tại, giữa ánh sáng rạng ngời, choáng ngợp, một hôn lễ hoàn mỹ và long trọng đang diễn ra.

Bộ váy cưới hở lưng trắng tinh khôi, vạt váy dài chấm đất tạo thành đường cong duyên dáng đầy tao nhã, lớp voan mỏng màu tím được kết thành đoá hoa bao quanh chiếc cổ trắng nõn của Dung Nhược, lặng thầm nở rộ.

Giây phút này, đại sảnh vốn dĩ huyên náo bỗng trở nên yên tĩnh. Trong tiếng nhạc du dương, Dung Nhược đứng bên Vân Trạm, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, cô cảm thấy hơi chóng mặt. Hơi nghiêng đầu, dưới ánh đèn sáng ngời, Vân Trạm ngay cạnh đây, mắt cô như bỗng nhoè đi không rõ.

– hôm nay, cô lại thực sự có thể trở thành vợ anh.

Giọng MC vang bên tai kéo tâm trí cô quay về, cô xoay người, cùng lúc đó, tay trái bị Vân Trạm nắm lấy.

Chạm vào bàn tay với những ngón thon dài lành lạnh kia, cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay lan ra, Dung Nhược bắt gặp ánh mắt Vân Trạm, sau đó lặng im cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn kim cương đang toả sáng lấp lánh nơi ngón áp út.

Trong nháy mắt, cô đắm chìm vào thứ nghi thức chính thức mà truyền thống này, không tránh khỏi suy tưởng, từ nay về sau cô và Vân Trạm, là chính thức gắn kết chặt chẽ lại với nhau.

Đối diện cặp mắt thâm thuý kia, Dung Nhược như trúng phải thứ ma thuật nào đó, chủ động cúi người hôn lên đôi môi mỏng đầy hấp dẫn trước mặt, để mặc hơi thở thanh nhã của Vân Trạm bao phủ lấy chính mình.

Trong đại sảnh, một tràng vỗ tay kéo dài.

Hà Dĩ Thuần xoa nhẹ mặt tường được trang trí bằng hoa hồng, nhìn hai con người đang ôm hôn phía trên kia, cười với Điền Ngọc cạnh bên, nói: “Đây là giấc mộng của mọi cô gái.”

Điền Ngọc chỉ cười không đáp.

Thực ra, cả cô và Hà Dĩ Thuần đều biết, buổi lễ khiến những người ở đây cảm thấy vui sướng cùng tốt đẹp, cũng chỉ là một cái bong bóng xinh đẹp, có lẽ cuối cùng, nó sẽ bị Dung Nhược đâm thủng một cách tàn nhẫn.

Mà tới lúc đó, những tổn thương mang đến có thể lớn nhường nào đây?

Tầm mắt dừng ở người đàn ông như đang thu hết ánh hào quang về mình phía trên kia, Điền Ngọc không đành lòng nghĩ tiếp.

Kết thúc lễ cưới, đến khi Dung Nhược đi theo Vân Trạm trở lại biệt thự, cô mới đột nhiên ý thức được, nếu đã thành vợ chồng, đương nhiên từ nay về sau phải trải qua cuộc sống của một cặp vợ chồng. Việc cơ bản nhất đó là bọn họ phải ngủ cùng một căn phòng, trên một chiếc giường.

Tắm rửa xong từ phòng tắm bước ra, Vân Trạm đang tựa vào đầu giường xem tạp chí, Dung Nhược nhấc chăn lên, động tác có chút cứng nhắc, rồi mới nhẹ nhàng ngồi lên trên giường, thái độ dè dặt.

Cô nằm xuống một bên giường, khẽ hỏi: “Không mệt sao?” Bỗng phát giác ra, có lẽ đã lâu lắm không ngủ cùng Vân Trạm như vậy, giờ đây cô lại cảm thấy có chút xa lạ.

Vân Trạm nhìn thoáng qua người đang nằm quay lưng lại với mình, buông tạp chí rồi tiện tay tắt đèn.

“Ngủ đi.” Anh nói.

Có tiếng sột soạt vang lên, sau đó mọi thứ đều trở về yên ắng.

Dung Nhược biết Vân Trạm đã nằm xuống, trong bóng đêm, cô phát hiện thân thể mình vẫn ở trạng thái cứng ngắc cùng không thoải mái.

Giữa không gian tĩnh lặng như tờ, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở nhè nhẹ của hai người. Không biết qua bao lâu, cơn mệt mỏi nặng nề kéo tới khiến Dung Nhược không còn dư chút sức lực nào đi lo nghĩ chuyện Vân Trạm giờ đang ngủ bên người làm cô bối rối nữa, dần chìm vào giấc ngủ.

Mơ mơ màng màng, cô cảm thấy trong lòng bàn tay truyền tới chút ấm áp, bị luồng nhiệt kia hấp dẫn, cô rời bỏ chỗ cuộn mình ban đầu một cách vô thức, nhích lại gần vòng tay vững chãi đã khắc sâu vào tận đáy lòng kia.

Vân Trạm cảm giác được hô hấp rất khẽ ngay bên cổ, cùng với bàn tay mềm mại đang đặt trên cánh tay mình, trong bóng đêm khoé môi anh nhếch lên thành một đường cong rất nhỏ.

Anh còn nắm lấy bàn tay trái của Dung Nhược, lòng bàn tay cô hơi lạnh. Anh biết cô đang hồi hộp, ngay từ cái khoảnh khắc cô nằm lên giường. Nhưng theo giờ phút này thấy, xem ra mình còn chưa xa lạ đến mức làm cho cô phải né tránh.

Phát giác ra điều này, cuối cùng cũng mang lại cho lòng anh một chút an ủi.

Có lẽ sau này, cô ấy sẽ quen dần.

Dung Nhược rửa mặt xong, có chút thẫn thờ tựa vào trước bồn rửa tay.

Sớm nay tỉnh lại, cô phát hiện mình nằm ngủ ngon lành trong lòng Vân Trạm. Cứng ngắc nói lời chào buổi sáng, cô vội vàng mặc quần áo xuống giường, dùng mái tóc dài loà xoà hai bên má để che giấu sự xấu hổ.

Vì sao phải xấu hổ?

Trước kia, cô đã từng ngủ cùng Vân Trạm không biết bao nhiêu ngày đêm, thường dùng tay chân quấn chặt lấy anh, an giấc từng đêm từng đêm. Nhưng giờ đây, cô lại cảm giác có chút sợ hãi, sợ hãi việc sống chung cùng anh, sợ sẽ dần quay về với những thói quen trong quá khứ, khiến bản thân bị thôi miên rằng cuộc hôn nhân này thực sự là một phần trong kiếp sống của cô, mối quan hệ giữa cô với anh sẽ kéo dài cho tới khi sinh mạng chấm dứt — giống như lời MC ngày hôm qua: Hôn nhân của bọn họ sẽ dài lâu.

Rốt cuộc, chỉ có cô biết, không tồn tại cái gọi là vĩnh cửu, cho nên, cô sợ chính mình đắm chìm trong giấc mơ đã định sẵn sẽ chỉ là hư không này.

Nhưng, khi cô mở cửa ra, thấy Vân Trạm nhấc chăn lên, vẫn không nén được thốt lên: “Cần em giúp gì không?”

Vân Trạm đặt tay lên đùi, chỉ trầm mặc trong chốc lát rồi lập tức gật đầu, “Lấy giúp anh chiếc quần dài, ở trong tủ ấy.”

Biết hôm nay anh không đi làm, Dung Nhược chọn một chiếc quần mặc nhà thoải mái, cô ngồi lên giường, có chút do dự, rồi hỏi thử: “Em giúp anh nhé?”

“Ừ.” Nếu đã là vợ chồng, vậy có một số việc không cần thiết phải che giấu, mà anh cũng không muốn trốn tránh.

Vân Trạm để Dung Nhược đỡ người, tự mình cởi quần ngủ, hai chân trần trụi trong không khí, làn da tái nhợt như đã lâu không được tiếp xúc với ánh mặt trời.

Phần eo không có nhiều sức, để nhấc đôi chân mất hết cảm giác cho vào ống quần vốn là một việc khó khăn. Hơn nữa, Vân Trạm cũng không muốn để bộ dạng chật vật và khó nhọc của mình bại lộ trước mắt Dung Nhược, thêm vào đó, anh cũng chẳng biết liệu trái tim mình hiện nay còn có thể chịu đựng những động tác liên tiếp này hay không, cho nên anh im lặng tựa người vào thành giường, để Dung Nhược giúp đỡ. Nhưng, trước khi tất cả đều được mặc ổn thoả, anh không nhìn về phía cô một lần nào.

Cho dù đã xác định rõ trong đầu, cái cảm giác xấu hổ vẫn là khó tránh khỏi.

Trên bàn ăn, Vân Trạm húp bát cháo hoa, đột nhiên mở miệng hỏi. “Có nơi nào muốn đi sao?”

Dung Nhược còn đang đắm chìm trong những tâm sự riêng, nghe tiếng vội ngẩng đầu, “…….Dạ?”

“Em muốn hưởng tuần trăng mật ở đâu?”

“Không cần, không cần đi đâu đâu.” Cô trả lời không chút do dự.

Cuối cùng, lại thêm một câu: “… Tạm thời em chưa nghĩ ra, để tính sau cũng được mà.”

“Ừ, tuỳ theo quyết định của em.”

“Vâng, vậy tính sau đi.”

Dung Nhược cúi đầu, gắp một đũa rong biển bỏ vào miệng, giòn tan, mang theo vị hơi cay, cô lại như không có chút cảm nhận nào, ăn mà như nhai rơm, chỉ nhai nuốt một cách máy móc, toàn bộ tâm trí vẫn quanh quẩn chuyện giúp Vân Trạm mặc quần khi nãy.

Không thể đi lại, không thể đứng thẳng, thậm chí không thể cử động hai chân của chính mình dù chỉ là một xíu, thứ cảm giác đó rốt cuộc ra sao?

Khi cô nâng đầu gối của anh, giúp anh cong chân lên, cô có thể thấu hiểu được phần nào sự thống khổ và thoái chí của anh, cho nên cô không suy tư nhiều mà trực tiếp từ chối kế hoạch đi hưởng tuần trăng mật.

Dùng xong bữa sáng, Dung Nhược mới quỳ một chân lên sô pha, nhìn thấy bầu trời trong xanh bên kia cửa sổ, cô dạo bước ra bậc thềm ngoài vườn hoa.

Đắm mình trong không khí ấm áp, Dung Nhược híp mắt ngửa đầu, vẻ mặt sung sướng mà biếng nhác. Vào đông còn có được một buổi tiết trời đẹp như vậy quả là hiếm có, thời tiết này càng phù hợp với việc nghỉ ngơi, thư giãn hơn là làm việc.

Không quay đầu lại, cô nói to hơn với người đang ở trong phòng khách: “Anh được nghỉ mấy ngày?”

“Anh là ông chủ, cho nên bao lâu không quan trọng.” Từ phòng khách truyền ra giọng nói bình thản.

Hiếm có! Dung Nhược cúi đầu cười khẽ, quay người lại, “Dĩ Thuần nói anh là người nghiện công việc, hôm nay nghe được anh nói câu này quả là hiếm có.” Có lẽ bởi thời tiết, tâm tình cô cũng trở nên tốt hơn hẳn.

“Em còn tưởng rằng anh chỉ cho phép mình nghỉ một ngày.”

Vân Trạm đẩy xe lăn, tới bên Dung Nhược, lúc này ánh nắng có chút chói mắt, anh nhìn ra phía xa, “Đã lâu lắm rồi anh không cho chính mình một kỳ nghỉ dài.” Giờ đây vừa hay là một cơ hội, anh cũng cảm thấy có chút mệt mỏi.

“Vậy ở nhà nghỉ ngơi mấy hôm đi.”

Dung Nhược đáp lại lời anh nói, rồi bước chậm ra vườn hoa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.