Cưng Chiều Cô Vợ Đanh Đá

Chương 5




Sáu năm sau.

Dòng người đông đúc tại sân bay Bình Bắc không có dấu hiệu giảm đi, nhưng có một điểm khác với sáu năm trước đó là: lần trở về thành phố A này của La Thiên Nhã, bên cạnh còn có con trai cưng mà cô yêu thương nhất - La Tiểu Bảo.

“Ma mi, chú Tử Thích, nhanh nhanh nhanh.” Một cái đầu nhỏ nhắn tròn vo đột nhiên thò ra khỏi ghế ngồi của phòng chờ sân bay, chủ nhân của nó có đôi mắt to long lanh lấp lánh tựa như những vì sao trải đầy trên bầu trời, mái tóc hơi xoăn màu nâu, làn da trắng nõn cùng với con ngươi nâu nhạt trong hệt như con lai vậy, điệu bộ đáng yêu kia làm những người xung quanh không thể không chú ý.

“Tiểu Bảo, đừng nghịch ngợm, mau đến chỗ ma mi.” Gương mặt Là Thiên Nhã tràn đầy yêu thương.

Cô có dáng người duyên dáng yểu điệu, đôi môi nhỏ nhắn đầy đặn, mái tóc hơi gợn sóng dài ngang vai, đôi mắt to trong veo xinh đẹp hệt như cậu bé.

“Ma mi, người ta không muốn chậm như con rùa nhỏ giống mẹ đâu, nhanh lên nào.” Trước khi lên máy bay, La Tiểu Bảo nghe sắp về quê hương của ma mi để tham dự lễ đính hôn của mẹ nuôi Hoa Kỳ thì vui mừng như thỏ chạy trốn, nào còn nghe lọt tai lời của Thiên Nhã. “Đồ quỷ nhỏ nghịch ngợm này!” Kha Tử Thích đi theo sau, xách vali to nhỏ, mỉm cười nhìn hai mẹ con đùa vui náo nhiệt, trong lòng cảm thấy ấm áp, khóe môi anh càng cong lên cao hơn, nụ cười tựa như nam thần thoáng chốc đã khiến nhiều cô gái mê đắm, còn Thiên Nhã phút chốc cũng trở thành đối tượng bị phụ nữ ghen tị.

Ở cửa sân bay, Đồ Hoa Kỳ đã đậu xe đợi họ nhiều giờ. “Mẹ nuôi Hoa Kỳ, con ở đây nè.” Trí nhớ của cậu bé cực kỳ tốt, vừa nhìn đã nhận ra Đồ Hoa Kỳ, trong khi lần cuối họ gặp mặt đã là hai năm trước. Đồ Hoa Kỳ nghe thấy tiếng gọi của cậu bé, vẻ mặt mừng rỡ vẫy tay về hướng La Thiên Nhã. La Tiểu Bảo không hề chần chừ chạy lon ton đến, dành cho Đồ Hoa Kỳ một cái ôm thật chặt, cảnh tượng còn thắm thiết hơn cả mẹ con cách biệt lâu rồi mới gặp lại.

Đồ Hoa Kỳ ốm La Tiểu Bảo, hôn cậu bé chụt chụt vài cái đến nỗi cậu bật cười.

La Thiên Nhã bị cảnh tượng ôm hôn của hai người làm “cảm động” đến phát ghen, nhóc con lại có thể bỏ mặc người mẹ ruột này.

“Chậc chậc, Hoa Kỳ cậu xem nó đi, ngay cả mẹ ruột là ai cũng quên rồi.” Thiên Nhã vờ ghen, làm Kha Tử Thích đứng sau lưng không kìm được mà sờ mũi. “Người ta đâu có, người ta yêu nhất là ma mi Thiên Nhã, thích nhất là mẹ nuôi Hoa Kỳ, Thiên Nhã yêu dấu đừng khóc, nếu không thì người ta đau lòng lắm.” Cái miệng nhỏ nhắn của La Tiểu Bảo nói như nịnh nọt, ngay lập tức sà vào lòng Thiên Nhã.

Dáng vẻ “bận rộn” của cậu bé khiến mọi người không nhịn được nhìn nhau mà bật cười.

“Xem ra sau này Tiểu Bảo của chúng ta sẽ bận rộn rồi.” Kha Tử Thích vừa cảm thán vừa mang hành lý để vào cốp xe, giống như một hộ hoa sứ giả* đang tận lực làm tròn trách nhiệm của mình.

(*) Sứ giả bảo vệ phụ nữ.

“Ôi chà, xem ra quả nhiên anh chàng đẹp trai họ Kha được cậu huấn luyện tốt đấy, cậu cả người ta quỳ lụy với cậu như thế, lúc nào cậu mới chịu gả đây.” Đồ Hoa Kỳ vừa dẫn họ lên xe vừa thủ thỉ bên tai La Thiên Nhã một cách xấu xa.

Thiên Nhã thoáng nhìn Kha Tử Thích, cố tình mềm giọng cảnh cáo: “Đồ Hoa Kỳ, nếu không muốn có ai phá hỏng lễ đính hôn của cậu thì bớt gây rối lại cho tớ.”

“À à, xem ra soái ca họ Kha khó mà thoát khỏi kiếp độc thân rồi, hay là tớ sắp xếp cho cậu một buổi xem mắt?” Đồ Hoa Kỳ liếc mắt nhìn ra sau, cố tình tăng âm lượng giọng nói. “Ha ha, mẹ nuôi Hoa Kỳ, mẹ xấu xa quá à, lại muốn lén gả Thiên Nhã nhà con đi, con sẽ đi mách chú Tử Thích.” Cậu bé bỗng nhiên thò đầu ra từ ghế ngồi đằng sau. “La Tiểu Bảo!” La Thiên Nhã và Đồ Hoa Kỳ gần như là đồng thanh cảnh cáo.

rn