19 Ngày

Chương 26: "Bé ơi!"




Chung Hằng còn tưởng rằng nghe lầm.

Hứa Duy lại đột nhiên lắc đầu: "Vẫn là quên đi, không có cách nào mang theo cả."

Cá Chạch rất biết làm cho người khác thích, nhưng lần này không được.

"Em nhất thời xúc đông thôi." Cô nói.

"..." Chung Hằng nhìn trên sườn núi Cá Chạch đang chạy nhảy hệt như thằng ngốc, ánh mắt không biết nói thế nào: "Ngoại trừ con chó ngốc kia, em không muốn mang thêm ai khác đi?"

Hứa Duy không hiểu lắm.

Chung Hằng: "Ví dụ như bố của nó."

"..." Hứa Duy có chút buồn cười: "Anh đủ rồi đó."

Lại đi so sánh với Cá Chạch?

Chung Hằng thật đúng là không hiểu rõ: "Nó có mị lực lớn như vậy? "

"Không phải rất đáng yêu sao." Hứa Duy không nói cô kỳ thật đã ngấp nghé Cá Chạch mấy ngày nay rồi.

Chung Hằng không nói gì, nhìn cô một lúc, nói: "Thật sự muốn?"

"Muốn, nhưng em tạm thời không có cách nào chăm được, anh tạm thời chăm sóc nó nha."

Chung Hằng không trả lời, phất tay huýt một tiếng, Cá Chạch chạy tới, trực tiếp bổ nhào vào trong ngực Hứa Duy.

Chờ Hứa Duy vuốt lông đến mức vui vẻ, Chung Hằng thình lình giội chậu nước lạnh: "Không nghĩ cho em."

Hứa Duy: "..."

Chung Hằng đưa tay vò đầu Cá Chạch: "Cùng nhau nuôi chứ sao."

*

Buổi chiều trước khi đi, Bình An lúc đó đang ngủ trưa, Hứa Duy không đi tới xem cô bé nữa, chỉ tới chỗ Chung Lâm tạm biệt, nói có chuyện muốn trở về trước.

Chung Lâm sớm biết cô sẽ không ở lâu, nhưng cũng không nghĩ là sẽ đi gấp gáp như vậy. Chị ấy lòng dạ lại lộn tùng phèo, lúc này cũng không khỏi vì em trai mình mà lo lắng —— Mị lực gì đây? Mới mấy ngày đã bị ném bỏ rồi?

Đang muốn thăm dò một chút, Chung Hằng mang hành lý của Hứa Duy xuống.

Chung Lâm đành phải nhịn xuống, nhìn bọn họ đi ra ngoài.

Ở đường Ma Phường có xe bus nhỏ đi vào nội thành.

Chung Hằng đưa Hứa Duy đến trạm bắt xe, vừa vặn có một chiếc xe dừng ở đó, đã ngồi một nửa người.

Người bán vé mở chỗ để hành lý ở cốp sau xe, Chung Hằng đem vali của Hứa Duy bỏ vào.

Hai người đứng ở ngoài xe.

Lần lượt có người lên xe, người bán vé hô: "Ai đến bến xe mới Ngu Khê, mau lên xe nào!"

Hứa Duy nói: "Em lên xe đây, anh trở về đi."

Chung Hằng gật đầu.

Lưu luyến không rời, loại sự tình này, bọn họ không làm.

Lời cần nói trước đó đã nói rồi.

Hứa Duy lên xe trước, Chung Hằng chỉ căn dặn cô chú ý an toàn.

Chờ xe lái đi, Chung Hằng quay đầu trở về khách sạn.

*

Xe bus dọc đường hơi chậm trễ một chút, đến nội thành đã hơn ba giờ.

Hứa Duy rời nhà ga, đón xe đi khách sạn Trường Tha, cô thuê một gian phòng, cất kỹ hành lý, đeo túi xách ra ngoài mua sắm, mua hai bộ váy mới, ăn xong cơm tối sớm trở lại khách sạn.

Trong điện thoại di động có một tin nhắn, hôm qua Tôn Hư Hoài gửi tới, chỉ có chín chữ: Cô Hứa, Tưởng tổng đêm mai trở về.

Hứa Duy nhắn lại cho anh ấy: Tôi ở khách sạn Trường Tha.

Tin nhắn gửi đi, Hứa Duy mở ra mục tin nhắn, hết thảy có chín dãy số, theo thứ tự là: Phương Mẫn Anh, Hà Nghiễn, Tưởng Tùng Thành, Lữ Gia, Lâm Ưu, Tôn Hư Hoài, Nhan Hân, hộ lý Trần bệnh viện số Một, Chung Hằng.

Hứa Duy nhìn qua hai lần, ngón tay chỉ mấy lần, xóa nhanh dãy số: Hà Nghiễn, Lâm Ưu, Chung Hằng.

Số điện thoại của Chung Hằng sớm đã nhớ kỹ, mặt khác của hai người kia, Hứa Duy nhìn hai lần cũng nhớ kỹ.

Cô gửi cho Hà Nghiễn một tin nhắn, về sau bấm điện thoại gọi cho Phương Mẫn Anh.

Không ngờ cô sẽ gọi điện thoại tới, giọng nói Phương Mẫn Anh có chút vui mừng: "Bé ơi, con đã ăn cơm chưa?"

"Rồi ạ."

Hứa Duy nói:"Trong nhà vẫn ổn chứ ạ?"

"Rất tốt, con chớ cúp máy."

Phương Mẫn Anh năm nay đã hơn năm mươi tuổi, nói chuyện một lúc rất dễ dàng lải nhải, nhưng ở trước mặt cô con gái này phá lệ khắc chế:"Bà ngoại con chân tốt hơn nhiều rồi, hai ngày này không còn đau đớn như trước, bé thế nào, bận bịu hay rảnh rỗi?"

"Cũng tạm ạ." Hứa Duy dừng lại, hỏi: "Mẹ có tới bệnh viện không?"

Đầu bên kia điện thoại, Phương Mẫn Anh nói quanh co hai tiếng, nói: "Có tới một chuyến, hộ lí Trần chăn sóc nó tốt lắm, mẹ cũng đã hỏi bác sĩ, bác sĩ không có lấy một lời chắc chắn, chỉ nói tình huống không nghiêm trọng lắm."

Hứa Duy ừ một tiếng, nói: "Con đã sớm hỏi qua, não tổn thương nhẹ, hôn mê một tháng là bình thường."

Phương Mẫn Anh nhẹ nhàng thở ra:"Có thể tỉnh là tốt rồi, cứ kéo dài như thế sẽ liên luỵ tới con, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, nó không khiến người ta bớt lo, hai đứa là chị em do mẹ sinh ra, chỉ cách năm phút, nó làm sao lại không giống con."

Hứa Duy không muốn nghe mẹ nói những câu này nữa: "Con cúp máy đây."

"Ai yo, chờ một chút, bé à." Phương Mẫn Anh nói: "Khi nào con mới về nhà?"

"Không biết, đợi chị ấy tỉnh rồi nói sau ạ."

Cúp điện thoại, tin nhắn Hà Nghiễn gửi tới, Hứa Duy xem hết, sau đó xoá hết các mục lưu trữ ở điện thoại.

Cô từ trong ba lô lấy ra cuốn sổ màu xanh, lật ra xem hết, tựa ở trên ghế sa lon nhắm mắt nhớ lại một lần, xác nhận đã nhớ kỹ toàn bộ, xé hết những tờ viết chữ, lấy bật lửa châm rồi bỏ vào gạt tàn đốt toàn bộ.

*

Mười giờ tối, nhà nghỉ của Chung Lâm tới một nhóm khách mới vào ở, tổng cộng là hai gia đình, phòng của nhà nghỉ lại không đủ, thiếu mất một phòng. Chung Lâm nhớ tới căn phòng giường lớn Hứa Duy ở vẫn chưa dọn, lập tức sai Tiểu Triệu đi lên đổi ga giường vỏ chăn.

Sau khi sắp xếp phòng cho khách ổn thoả, Tiểu Triệu lấy ra một xếp tiền để trên quầy: "Chị Lâm, chị xem này."

Chung Lâm ngạc nhiên, mở to mắt nói: "Làm gì đó, tặng cho chị sao?"

"Làm sao có thể, em cũng không phải là đại gia." Tiểu Triệu nói: "Em vào dọn dẹp thì thấy tiền để dưới gối, em đếm thử, vừa vặn đủ tiền phòng mấy ngày nay chị ấy ở."

Chung Lâm mặt biến sắc, có chút kinh ngạc: "Sao nó lại khách sáo với chị thế chứ. Đi đi, mau đi gọi Chung Hằng cho chị."

Không bao lâu, Tiểu Triệu kéo Chung Hằng tới. Chung Lâm đi thẳng vào vấn đề: "Em với Hứa Duy thế nào? Chia tay?"

Chung Hằng nghe xong liền khó chịu: "Chị suy nghĩ nhiều rồi."

"Thật sao." Chung Lâm nhíu mày, mang tiền đặt trước mặt anh: "Con bé còn để lại tiền thuê phòng."

"Chuyện gì xảy ra?" Tiểu Triệu kể lại, Chung Hằng trầm mặc một hồi, không nhiều lời, ném một câu: "Cho chị thì chị cầm lấy đi."

Chung Hằng biết, Hứa Duy có tật xấu này, cô thích cùng người phân chia rõ ràng, thiếu người khác cái gì nhất định phải trả bằng được, khi đó chỉ cùng anh với Lâm Ưu là gần gũi hơn chút.

Chung Hằng trở về phòng, tắm qua, mười rưỡi nằm dài trên giường.

Hứa Duy không gọi điện thoại, cũng không gửi nhắn tin tới.

Chung Hằng nhìn điện thoại, thoáng nhìn ở trên: Ngày 20 tháng 7. Hứa Duy tới vào ngày 13, tính một cái, cô đến đây đã được 8 ngày rồi.

*

Thứ ba, ngày 21 tháng 7.

Trời rất nóng, là một ngày có nhiệt độ cao.

Hứa Duy buổi sáng nhận được điện thoại của Tôn Hư Hoài, anh ta sẽ tự mình đến khách sạn Trường Tha đón cô.

Hứa Duy bảo anh ta chờ dưới lầu.

Cô đi toilet trang điểm thay bộ trang sức, thay đổi một bộ quần áo không mới lắm đem từ Giang Thành tới, áo thun bình thường phối với quần ngắn, đều là kiểu của năm trước.

Cô kéo hành lý ra thang máy, đến đại sảnh, Tôn Hư Hoài từ khu nghỉ ngơi đứng dậy, đi tới tiếp hành lý trong tay cô: "Cô Hứa."

Hứa Duy gật đầu: "Tôn tổng."

Tôn Hư Hoài cười cười: "Cô Hứa đừng giễu tôi nữa. Đi thôi, Tưởng tổng lúc này cũng đã tới rồi."

"Ừm." Hứa Duy theo anh ta lên xe.

Trong xe đã có tài xế, Tôn Hư Hoài ngồi phía sau với Hứa Duy: "Những ngày này cô đều ở đây sao?"

"Không phải." Hứa Duy nói:"Đi chơi một vòng rồi."

Tôn Hư Hoài có chút hiếm lạ:"Tôi nhớ được trước kia cô đối với phong cảnh của địa phương này không hứng thú lắm thì phải."

"Hiện tại cảm thấy cũng tạm được."

Hứa Duy nói: "Quá nhàm chán, tùy tiện thăm quan chút cũng vui."

Tôn Hư Hoài phụ họa: "Đúng thế, tốt hơn ở ì một chỗ."

Hứa Duy tìm chủ đề mới: "Tưởng tổng hôm qua về lúc mấy giờ?"

"Gần mười giờ thì phải, lão Trần đến sân bay đón."

Hứa Duy ồ một tiếng: "Gần đây anh ý không đi thủ phủ tỉnh sao?"

"Cũng không đi, vừa trở về thôi mà, Lý tổng hai ngày trước vừa đi."

Lý tổng nhắc tới chính là Lý Việt.

Hứa Duy không hỏi lại, Tôn Hư Hoài lại nói: "Cô Hứa năm nay định ở bao lâu? Lúc trước đều ở lại hơn một tháng, năm nay chắc cũng vậy chứ?"

"Việc đó phải xem đã, đoán chừng sẽ sớm hơn một chút, chán rồi thì sẽ đi thôi."

"Cái đó chỉ sợ Tưởng tổng không vui."

Tôn Hư Hoài lòng dạ biết rõ cười cười.

Hứa Duy liếc nhìn anh ta một cái, không biểu lộ gì.

Tôn Hư Hoài thầm nghĩ: Cô Hứa này vẫn là như thế, rất lạnh.

Lái xe đến khu biệt thự hồ Đông Bình.

Đến trước cửa, vẫn là Tôn Hư Hoài kéo hành lý, Hứa Duy khoác ba lô, chuông cửa vang lên một tiếng, có người tới mở cửa, là cậu bé, khoảng mười hai, mười ba tuổi, dáng dấp khôi ngô tuấn tú, có chút ngượng ngùng nhìn Hứa Duy nở nụ cười.

Tôn Hư Hoài gọi một tiếng: "Du Sinh à."

Hứa Duy nhớ tới tên của cậu bé —— Tưởng Du Sinh, là con trai của Tưởng Tùng Thành. Tưởng Tùng Thành chưa kết hôn, nhưng anh ta có một đứa con trai, ở miệng người ngoài chính là con riền điển hình, ai cũng chưa thấy mẹ của đứa bé này.

Khiến người ta thổn thức chính là, đứa nhỏ này là người câm.

Từ khi Tưởng Tùng Thành tiếp quản tập đoàn Thành Việt, những năm này bên cạnh anh ta cũng không có người phụ nữ nào xuất hiện.

Ở trong mắt người ngoài, Tưởng Tùng Thành là người đàn ông độc thân hoàn kim.

Chỉ có một vài người thân cận trong vòng tròn xã hội của anh ta biết, anh ta khá thân thiết với một nữ phóng viên có chút danh tiếng, hàng năm sẽ tụ tập một khoảng thời gian, bên ngoài giải thích là "bạn bè". Nhưng bên trong chuyện gì xảy ra, tất cả mọi người đều đang đoán.

Điểm này, ngay cả Tôn Hư Hoài cũng không rõ ràng.

Sảnh lớn tầng một, vào nhà, hơi nóng ở trên người cũng bị nhốt ở ngoài cửa.

Tưởng Du Sinh không giống với những đứa trẻ nhà giàu khác, trên người cậu bé không có khí chất phú quý đó, trái lại nhìn giống với con trai của những gia đình bình thường khác. Hứa Duy vừa tiến đến, cậu bé ngồi xuống cầm giày cho Hứa Duy.

Tôn Hư Hoài không có đãi ngộ này, chính anh ta tự đổi giày.

Trên bậc thang một người đàn ông đang đi xuống, mặc quần áo ở nhà màu đen rộng rãi, không cao lắm, ước chừng 1m75, khuôn mặt giống trên tạp chí, gầy cao.

Tôn Hư Hoài đi tới gọi: "Tưởng tổng."

Hứa Duy ngẩng đầu.

Tưởng Du Sinh đứng lên.

Tưởng Tùng Thành ánh mắt rơi trên người Hứa Duy, nhìn qua.

Hứa Duy trong lòng bàn tay đang nóng.

Cô mấp máy môi, trước tiên cười nói: "Tưởng tổng."

Tưởng Tùng Thành con mắt híp híp, bên miệng cũng có một chút cười, nụ cười của anh hệt như con người anh, có chút kiềm chế.

Tưởng Tùng Thành đi xuống: "Ngồi đi."

Bọn họ ngồi xuống ghế sofa, người làm trong phòng bếp bưng hoa quả ra, rồi xếp đặt trà pha cho họ.

Tưởng Tùng Thành nhìn hoa quả, nói: "A Trân, rửa anh đào mang tới đi."

Người phụ nữ kia đáp, rất nhanh bưng một đĩa anh đào tới.

Tưởng Tùng Thành đem đĩa đẩy đến trước mặt Hứa Duy: "Em hàng năm đều thích ăn cái này mà, nếm thử xem."

Hứa Duy nhìn anh một cái, cúi đầu cầm anh đào ăn.

Tưởng Du Sinh ngồi bên cạnh cô, Hứa Duy nói: "Em cũng ăn đi."

"Du Sinh không thích ăn cái này, em quên rồi sao?"

Hứa Duy khựng lại: "Ồ, thật đúng là quên mất."

Tưởng Tùng Thành cười một tiếng: "Trí nhớ này của em, năm trước so với năm sau càng kém hơn."

Hứa Duy phụ họa: "Đúng vậy."

Ngồi một lúc, Tưởng Tùng Thành và Tôn Hư Hoài cùng đi tới thư phòng nói chuyện, để Tưởng Du Sinh đưa Hứa Duy lên tầng.

Hứa Duy mang theo vali, Tưởng Du Sinh đi ở phía trước, dắt cô lên tầng hai, Hứa Duy thấy rõ ý của cậu, vào căn phòng bên trong.

Căn phòng rất lớn, màu lam nhạt, trang trí rất tinh xảo, giường cũng là phong cách của phụ nữ.

Hứa Duy xách vali vào trong, ngồi trên giường một lúc, đôi mắt quét bốn phía một lượt, không phát hiện có camera.

Tưởng Du Sinh tựa ở bên tường nhìn xem cô.

Hứa Duy ngoắc: "Tới đây ngồi."

Cậu bé biết đọc khẩu hình miệng.

Hứa Duy cũng không nói nhiều với cậu bé, chỉ lo sửa sang dọn dẹp đồ dùng của mình.

Tưởng Du Sinh ngồi một bên nhìn, Hứa Duy quay đầu nhìn cậu bé, cậu bé đỏ mặt cười cười.

Đứa nhỏ này cũng rất ôn hòa.

Tôn Hư Hoài ở lại nơi này ăn cơm trưa xong mới đi.

Tưởng Du Sinh sau bữa cơm trưa đều sẽ đi ngủ, A Trân ở trong phòng bếp vội vàng bận rộn, phòng khách chỉ còn lại Hứa Duy và Tưởng Tùng Thành.

Tưởng Tùng Thành uống trà, Hứa Duy ngồi đó ăn trái cây.

Không khí yên lặng đến quỷ dị.

Tưởng Tùng Thành nhìn cô một chút, nói: "Sao lần này em lại lạnh nhạt với anh như vậy."

"Có sao." Hứa Duy quay đầu: "Chắc là do thật lâu không gặp."

Tưởng Tùng Thành hỏi: "Đến đây lúc nào?"

"Có một tuần."

"Nghe nói em còn ra ngoài chơi?"

"Ừm."

"Một mình sao?"

"Không phải." Hứa Duy nói: "Gặp được vài người bạn học."

Tưởng Tùng Thành cười cười: "Lúc trước sao chưa gặp bạn học của em ở đây bao giờ vậy."

"Chỉ là trước kia không gặp thôi."

Tưởng Tùng Thành không tiếp tục hỏi cái này, nói: "Chơi thế nào?"

"Cũng được."

Tưởng Tùng Thành nói: "Nghe Hư Hoài nói em xảy ra chút tai nạn xe cộ."

"Ừm." Hứa Duy nhìn anh: "Trên đường về quê xảy ra chút chuyện, em không có việc gì, chị em lái xe, chị ấy nghiêm trọng hơn một chút, vẫn chưa xuất viện

"Không có chuyện gì lớn chứ."

"Ừm, không sao."

"Vậy là tốt rồi." Tưởng Tùng Thành lại nhìn về phía cô: "Năm ngoái em mặc bộ này mà, không mua bộ mới sao?"

Hứa Duy nói: "Có mua, nhưng không thoải mái bằng bộ này."

"Em lúc nào cũng vậy thôi." Tưởng Tùng Thành lắc đầu.

Hàn huyên một lúc.

Tưởng Tùng Thành nhấp một ngụm trà, nói: "Đi lên tầng đi, trong phòng kia thoải mái hơn."

"Vâng."

Tưởng Tùng Thành đứng dậy, Hứa Duy đi theo anh.

Tầng hai có khu nghỉ ngơi, thư giãn ở giữa, như phòng chiếu phim nhỏ. Một bộ ghế salon bằng da chiếm không gian không nhỏ.

Hứa Duy ngồi lên.

Tưởng Tùng Thành ngồi bên cạnh cô.

Anh để Hứa Duy chọn phim.

Hứa Duy tùy tiện chọn bừa một bộ phim văn nghệ.

Thanh âm chỉnh nhỏ, hai người dựa vào nhìn.

Hứa Duy kỳ thật có chút buồn ngủ, nhưng ở loại tình huống này căn bản không có khả năng ngủ, cô đầu óc một mực cảnh giác.

Cũng không biết trải qua bao lâu, cuối cùng kết thúc.

Nhạc đoạn kết còn đang phát ra.

Tưởng Tùng Thành đột nhiên mở miệng: "Người cảnh sát kia về sau còn tìm em không?"

Hứa Duy ngơ ngác, gật đầu: "Có tìm."

Tưởng Tùng Thành ừ một tiếng, sắc mặt hơi chìm xuống: "Xem ra bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định." Ngừng một lúc, anh lại cúi đầu cười:"Trách em trước kia danh tiếng quá vang dội, vụ án ở ngóc ngách nào cũng đào xới được, cũng khó trách bọn họ trông cậy vào em."

Hứa Duy nhìn chằm chằm màn hình, tùy ý nói: "Bọn họ chưa từ bỏ ý định, cũng phiền phức lắm."

"Yên tâm đi, bọn họ tìm nhầm người, có thể tra ra cái gì chứ?" Anh nói.

Hứa Duy không nói gì, dạ một tiếng.

Buổi tối Tưởng Tùng Thành ra khỏi nhà, Hứa Duy và Tưởng Du Sinh ở trong thư phòng đọc sách, mãi cho đến trước khi ngủ, cũng không thấy anh ta trở về.

Hứa Duy nằm ở căn phòng xa lạ, nhắn tin cho Chung Hằng: 【 ngủ chưa? 】

Anh gần như trả lời ngay lập tức —— 【 chưa ngủ, em thế nào? 】

Hứa Duy đánh mấy chữ cực nhanh 【 rất tốt, em chỉ nói với anh một chút, đừng lo lắng, nhanh ngủ đi, không cần lo cho em. 】

Chung Hằng nhìn chằm chằm điện thoại nhìn hồi lâu, rồi xoá hết hàng chữ vừa đánh.

Đang chuẩn bị đi ngủ, Tống Tiểu Quân gọi điện thoại tới.

Chung Hằng kết nối, đầu kia tiếng Tống Tiểu Quân truyền tới: "Chung Hằng, hôm nay đội trưởng đội cảnh sát bên tôi đề cử cậu, dạo này bên họ thiếu người lắm, đợi không đợi được đến cuối năm, nên muốn tuyển trước vài người để dùng, mai cậu rảnh không tới đây một chuyến, thế nào?"

"Vội vã như vậy?"

"Đúng vậy, cực kì thiếu người, nhất là người có thân thủ tốt có thể lập tức dùng ngay không nhiều, phần lớn đều là người mới, phải huấn luyện, phải dạy, cho nên tôi nói tình hình của cậu, đội trưởng rất có hứng thú, nghĩ muốn gặp cậu trước."

Chung Hằng trầm mặc một hồi, nói: "Được, tôi ngày mai tới."

Tống Tiểu Quân vui vẻ nói:"Tốt tốt tốt, vậy tôi gửi địa chỉ cho cậu, cậu ngày mai đến gọi điện thoại cho tôi!"

"Được."

*

Hứa Duy cả đêm ngủ không được an lòng, sáng sớm đã tỉnh.

Cô cũng không biết Tưởng Tùng Thành tối hôm qua đã về chưa.

Căn phòng bên trong có phòng vệ sinh, Cô đi vào rửa mặt, trang điểm, mặc xong quần áo, điện thoại đột nhiên vang lên, biểu hiện trên màn ảnh điện báo người gọi tới: Nhan Hân.

Vài ngày nay không có tin tức của con bé, Hứa Duy sắp quên mất.

Vừa nhận cuộc gọi, đầu kia liền truyền đến giọng nghẹn ngào của Nhan Hân: "Chị Hứa Duy, chị có rảnh không?" Hứa Duy kinh ngạc: "Em sao thế? Ở chỗ nào."

"Ở cục cảnh sát."

Tác giả có lời muốn nói: đi một nhóm kịch bản...

~~~~ HẾT CHƯƠNG 26