365 Ngày Hôn Nhân

Chương 208



"Này! Anh làm gì vậy?! Em chỉ là tùy tiện hỏi chút thôi!" Lãnh Tử Tình ngượng ngùng hướng về nhân viên phục vụ gật gật đầu. Ai da! Chẳng phải là người ngoài ngành sao?! Hóa ra ở

đây người ta không bán thịt nướng!

Lãnh Tử Tình ngượng ngùng đưa thực đơn cho Lôi Tuấn Vũ, cười hì hì nói: "Ông xã à, anh đã từng đến đây, vậy thì chọn vài món ngon mà em thích ăn đi!"

Lãnh Tử Tình sợ lại nói ra những lời khiến cho nhân viên phục vụ chê cười.

Lôi Tuấn Vũ đương nhiên biết tâm tư của cô, vì thế chọn vài món đồ ăn, hai suất cơm trộn bibimbap…

Cô thực hoài nghi hắn là mở công ty ma, sao có thể suốt ngày ở nhà như vậy. Có điều, hắn ở nhà, thật sự rất ấm áp rất hạnh phúc nha! Lãnh Tử Tình cảm thấy chính mình càng ngày càng thật đúng là phụ nữ, càng ngày càng giống một chú mèo Ba Tư. Nhưng trong đầu cô lại vẫn ẩn giấu một chuyện. Khó khăn lắm mới trải qua ba ngày! Cuối cùng cũng đợi đến lúc Lôi Tuấn Vũ đi làm.

Tinh thần Lãnh Tử Tình bị đè nén bấy lâu cuối cùng cũng được giải tỏa. Cô vội vàng chạy tới thư phòng, mở máy tính ra.

Quả nhiên, biểu tượng của Hoa Bá lại một lần nữa nhảy lên.

Cô cẩn thận nhấn chuột, một hàng chữ liền hiện ra.

Hoa Bá: Tử Dạ, xảy ra chuyện gì vậy?

Nhìn thời gian gửi đi của dòng tin này, chính là ngày đó không lâu sau khi bọn họ gặp mặt.

Lãnh Tử Tình theo thói quen đặt ngón trỏ lên môi, nghịch ngợm môi dưới của chính mình.

Cô rất muốn biết quan hệ của bọn họ, mà điều cô muốn biết hơn nữa là chuyện hợp đồng hôn nhân mà chính miệng anh ta nói ra là như thế nào?!

Suy nghĩ một chút, Lãnh Tử Tình đột nhiên phát hiện biểu tượng của Hoa Bá đã sáng lên!

Tiếng cốc cốc nói cho cô biết, anh ta đã lên mạng rồi!

Tim đập tăng tốc! Lãnh Tử Tình vừa định điều chỉnh trạng thái lên mạng của mình, nhưng lại có chút lo lắng. Vì thế liền chần chừ do dự.

Lập tức, biểu tượng của Hoa Bá nhảy lên mấy lần.

Hoa Bá: Tử Dạ, có đó không? Có thể nói chuyện được không?

Run run tay gõ nhẹ một chữ: Có.

Hoa Bá: Tử Dạ, anh là Hoa Bá! Người hôm qua anh gặp có phải là em không?

Lãnh Tử Tình suy nghĩ một lát, nói thẳng: Phải.

Hoa Bá: Vậy vì sao em…

Lãnh Tử Tình: Thực xin lỗi. Tôi muốn hỏi anh một chuyện.

Hoa Bá: Nói!

Lãnh Tử Tình: Anh thấy cuộc hôn nhân của tôi thế nào.

Cô khéo léo lựa chọn phương thức như vậy để hỏi. Đây là kiệt tác mà cô vắt óc suy nghĩ mất mấy buổi tối.

Hoa Bá: Muốn nghe lời nói thật không?

Lãnh Tử Tình: Đương nhiên.

Hoa Bá dường như suy nghĩ rất lâu. Khuôn chữ màu nâu đỏ chầm chậm tuôn chảy…

Hoa Bá: Nếu em có thái độ chơi đùa, thì anh có thể nói với em, hôn nhân không phải là trò chơi, nó là một đích đến. Là bến đỗ cho sự thăng hoa tình yêu của hai người yêu nhau, muốn hoàn toàn có được nhau. Nếu em là bất đắc dĩ, thì anh chỉ có thể âm thầm ủng hộ em! Anh không biết hai người vì sao phải giao ước thời hạn một năm. Có đánh cược gì!

Nhưng một năm rất nhanh sẽ trôi qua. Em có thể là chính em. Vẻ đẹp của em không phải ở

bề ngoài, nó sẽ bộc lộ ra một cách vô thức. Sẽ có người coi trọng em, yêu mến em! Ví như…

Em còn trẻ, em có sự nghiệp của em, em có lý tưởng của em. Đừng phí hoài tuổi thanh xuân ở bên một người không xứng đáng… Còn nghe không?

Lãnh Tử Tình gửi đi một biểu tượng đang gật đầu suy nghĩ.

Lãnh Tử Tình hỏi: Anh cảm thấy tôi là thái độ gì?

Hoa Bá: Anh cảm thấy em không có thái độ!

Lãnh Tử Tình: Là ý gì?

Hoa Bá: Bởi vì em… không có tâm!

Lãnh Tử Tình: Không có tâm? Là ý gì?

Đột nhiên, biểu tượng của Hoa Bá lập tức xám xịt. Lãnh Tử Tình vội vàng gửi tin nhắn: Này?

Hoa Bá? Anh thoát mạng rồi sao?

Hoa Bá đập mạnh bàn làm việc! Tim anh đau thắt. Vì sao anh phải làm khó Tử Dạ chứ?!

Thật là! Lý trí cuối cùng vẫn không thắng nổi tình cảm! Anh đang làm gì vậy?! Nói với Tử Dạ nhiều như vậy, là đang cưỡng cầu điều gì? Hay là cho cô thêm áp lực?

Anh xưa nay vẫn tự nhận là chính nhân quân tử, lúc này sao lại hồ đồ như vậy chứ.

Kiên quyết đứng dậy, Hoa Bá biết mình cần yên tĩnh.

Phòng thư giãn Moenda, Hoa Bá ra sức chạy trên máy chạy bộ, mồ hôi đầm đìa! Bước chân cũng dần dần nặng nề đi rất nhiều!

"Sao vậy? Thất tình hả?" Một giọng đàn ông vang lên, đưa cho anh một cái khăn mặt.

"Đã về rồi?" Hoa Bá cúi đầu tiếp tục chạy.

"Về hôm qua!" Người đàn ông vươn vai, thư giãn gân cốt.

"Văn tổng của các cậu đối xử với cậu không tệ nha! Nhiều người cạnh tranh như vậy, cậu vẫn có thể được chọn?" Hoa Bá nói chuyện có chút mệt mỏi. Anh chạy đã đủ lâu rồi, thật sự sắp kiệt sức. Lấy khăn mặt lau khắp đầu, cổ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

"Ha ha!" Người đàn ông cười cười, nói, "Đừng nói tôi nữa! Hôm nay sao cậu lại rãnh rỗi mà đến đây vậy?"

"Khang Huy à! Cậu nói xem con người tôi thế nào?" Hoa Bá từ máy chạy bộ nhảy xuống, chăm chú nhìn Khang Huy đang đứng bên cạnh. Đúng vậy, người đàn ông này không phải ai khác, chính là huấn luyện viên thể hình Khang Huy đã xuất hành cùng với Lãnh Tử Tình.

"Cậu? Cái gì thế nào? Phương diện nào?" Khang Huy uống một ngụm nước khoáng, chán nản nhìn Hoa Bá. Anh ta sao lại cảm thấy Hoa Bá hôm nay có chút mất hồn.

"Các phương diện!"

"Các phương diện?! Cậu có phải là bị cái gì kích động không? Lại đây! Hoa Bá, nói câu này không giống cậu chút nào! Sự tự tin của cậu biến đâu mất rồi? Cái gì thế nào?! Hoa Bá cậu muốn tiền có tiền, muốn sự nghiệp có sự nghiệp, muốn nhân phẩm có nhân phẩm, muốn diện mạo có diện mạo, cậu còn muốn làm gì?"

Khang Huy hồ nghi nhìn Hoa Bá, hoài nghi người này có phải đã bị bệnh rồi hay không.

"Nếu cậu là con gái, cậu có gả cho tôi không?" Hoa Bá đột nhiên hỏi.

"Phụt", miệng Khang Huy phụt nước ra ngoài! SHIT! Thuần thục đi lấy chổi lau nhà, lau sạch sẽ mặt đất. Khang Huy kéo Hoa Bá đến một chiếc ghế bên cạnh.

"Này! Lão huynh! Cậu không phải là bị thất tình đấy chứ? Bị con gái bỏ hả?"

Khang Huy bắt đầu chăm chú xem xét Hoa Bá, "Tôi nói có một khoảng thời gian không thấy tới, còn cho rằng cậu đang bận yêu! Thế nào, nhanh như vậy đã để người ta bỏ sao?"

Khang Huy xưa nay không thích tán chuyện, hiện tại cái bộ dạng này của Hoa Bá thật sự khiến anh lo lắng.

"Tôi thích một cô gái, nhưng cô ấy đã có chồng!" Hoa Bá dường như đang nói chuyện của người khác, ngữ khí bình thản, nhưng nỗi chua xót kia dường như đã bị anh nuốt xuống cổ.

Khang Huy không khỏi nhíu mày, bối rối gãi đầu. Là phụ nữ đã có chồng sao? Cái này khó xử rồi…

Bỗng nhiên, anh nghĩ tới Mộng Ba. Cô ấy, có phải cũng cho rằng mình đã thích một người đàn ông đã có vợ? Ha ha. Khang Huy vẫn không hề nói cho Mộng Ba chuyện vợ anh đã qua đời, là muốn để cho Mộng Ba có thể thoải mái lựa chọn.

Mặc dù mình độc thân nhưng lại còn đang nuôi một đứa con năm tuổi, đối với cô ấy thật là không công bằng!

Nếu để anh quay trở lại chuyến du lịch, gặp lại Mộng Ba, có lẽ anh sẽ nói cho cô ấy! Nhưng anh không hối hận! Cô ấy có quyền lựa chọn hạnh phúc của mình!

Hoặc là, trong lòng anh vẫn còn đang khủng hoảng! Anh sợ, sợ lại mất đi một lần nữa!

"Cậu không muốn nói gì sao?" Hoa Bá nhìn Khang Huy thần trí đang ở đâu đâu…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.