365 Ngày Hôn Nhân

Chương 94



Lãnh Tử Tình sợ đến mức run lập cập. Hắn thật là khủng bố quá mà! Hắn đang trần như nhộng thế, cô sao dám ngẩng đầu lên đây?

"Shit!" Lôi Tuấn Vũ giận đến mức hung hăng vỗ bàn đánh "rầm" một tiếng.

"Lãnh Tử Tình, nếu còn có lần sau…" Câu tiếp theo hắn còn chưa nói ra, nhưng đã đủ để cô run cầm cập lên rồi.

Cửa phòng Lôi Tuấn Vũ sập đến "oành" một tiếng, lúc đó Lãnh Tử Tình mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô cũng tự trách mình, là cô quá mức chấn kinh mới không khống chế được mà hét lên như vậy. Cô có thể cảm thấy Lôi Tuấn Vũ bị giật mình, dường như trong nháy mắt, đột nhiên hắn… Cái thứ kia thoắt cái teo nhỏ lại, mềm xìu xuống…

Trời đất ơi! Mong là hắn không bị bệnh gì! Tử Tình le lưỡi. Cô rón rén cầm túi xách, lủi ra cửa.

Gặp Cổ Dương đang đứng bên ngoài, hắn tựa hồ là đang đợi cô.

Nhìn thấy bộ dáng thất kinh hoảng hốt của Lãnh Tử Tình, Cổ Dương bước lên quan tâm nói:

"Xin lỗi nhé!"

"Không liên quan đến anh! Tại tôi sơ ý quá thôi!" Lãnh Tử Tình vội vàng ngăn hắn lại. Kỳ

thật, cô biết, Cổ Dương chắc chắn là không biết sự việc đang diễn ra nên mới đánh thức cô, chứ không hề cố ý để cô mục kích màn đó!

Nếu không phải vì cô quá sơ ý, thì sao có thể đến tận nơi rồi mà vẫn không nhận ra phía trong đang diễn một màn bỏng mắt? Nếu trách thì phải trách tên cầm thú kia, nửa đêm gà gáy động dục là đủ rồi, ban ngày ban mặt mà cũng như ngựa giống là sao? Mà dù động dục ban ngày cũng được, nhưng sao hắn lại chạy vô bếp mà biểu diễn vậy? Hắn ta đúng là hoang dâm vô độ mà.

"Tử Tình, em cũng biết là chuyện này rất quan trọng đối với đàn ông. Vũ nó hung dữ với em chẳng qua… Tóm lại, em đừng để trong lòng. Vài ngày nữa sẽ ổn thôi!" Cổ Dương ra sức an ủi cô.

"Tôi biết, vốn dĩ là tôi không đúng! Hại anh bữa sáng còn chưa được ăn…" Lãnh Tử Tình không ngờ mình lại nói tiếp được chuyện này. Cùng với một người đàn ông bàn luận về vấn đề này, cô luôn cảm thấy rất… hai má nóng rực như phát sốt.

"Ha ha, tôi không sao. Em đi làm à? Để tôi đưa em đi." Cổ Dương cười hì hì làm động tác xin mời. Trong lòng hắn đang vái lạy Tuấn Vũ, loại chuyện này sao hắn lại không thể khống chế được như thế? Dù gì cũng không thể làm ở phòng bếp nha! Không lẽ xem mình và Tử Tình là người vô hình hả? Cái tên gia hoả này thật là quá sức cuồng vọng mà!

Lãnh Tử Tình nhìn đồng hồ đeo tay, vẫn còn sớm, nhưng cô không muốn ở lại cái căn nhà hắc ám này thêm một giây một phút nào nữa. Không bằng đến nhà xuất bản sớm hơn chút, xử lý việc của Mộng Thi.

"Tử Tình, Hoa Bá mời em làm chủ biên à?" Cổ Dương tìm đề tài tán gẫu.

Lãnh Tử Tình vừa nghe hắn nói thế thì xấu hổ đáp: "Cũng không hẳn vậy! Chỉ định nếm trải một chút thôi! Đến bây giờ vẫn chưa làm việc gì mang tính thực chất cả, hơn nữa mới đi làm vài hôm mà đã gặp phải chuyện khó giải quyết rồi."

Nói đến đây, Tử Tình kỳ thực cảm thấy rất thất bại. Vốn dĩ là cô dương dương tự đắc định làm nên sự nghiệp, ít ra thì cũng chứng minh năng lực của mình. Nhưng dường như mọi chuyện đều không đơn giản như mình tưởng tượng.

"Ủa, sao lại nói vậy? Hoa Bá đã mời em làm chủ biên thì nhất định là em có năng lực hơn người rồi!" Cổ Dương khen ngợi từ đáy lòng.

"Làm gì có! Hoa Bá là bạn tôi, có thể anh ấy muốn tôi có được chút cảm giác thành tựu mà thôi!" Lãnh Tử tình không khỏi chột dạ. Nói thật, Hoa Bá tín nhiệm cô như vậy, cô lại không biết làm thế nào mới có thể xứng đáng với sự kỳ vọng của anh đây?

"Ha ha. Đừng gây áp lực cho mình nhiều quá! Hoa Bá đã chọn em, nhất định là em có thực lực! Tôi đã đọc tác phẩm của em rồi, rất tuyệt." Cổ Dương cười nói, ý vị thâm trường liếc cô một cái.

"Ủa, anh đọc tác phẩm của tôi rồi à? Anh…" Lãnh Tử Tình ngạc nhiên nhìn Cổ Dương, hắn sao có thể? Tim không khỏi đập loạn lên.

"Đúng vậy. Sao? Ngạc nhiên lắm à?" Cổ Dương chậm rãi dừng xe lại, buồn cười nhìn cô.

Tử Tình lúc này mới phát hiện trước mặt là đèn đỏ. Bị một người đàn ông lặng lẽ nhìn thẳng vào mình như vậy, Tử Tình thật sự không quen. Cô lúng túng nói: "Thật ra, truyện tôi viết chỉ là tuỳ hứng thôi. Không biết anh đã đọc quyển nào?"

Lãnh Tử Tình hồi hộp nhìn Cổ Dương.

Cổ Dương bất động thanh sắc nhìn cô, lẽ nào cô viết rất nhiều quyển hay sao?

"Là cuốn "Nắng mai" à?" Lãnh Tử Tình thử thăm dò, thấy hắn không phản ứng gì, lại nói:

"Vậy là cuốn "Trật bánh" à? Cũng không phải ư? Vậy không phải là tiểu thuyết ngôn tình đó chứ? Anh…"

Cổ Dương cười cười, đáp: "Là cuốn "365 ngày hợp đồng hôn nhân"!"

"Ồ?" Lãnh Tử Tình hít sâu một hơi, sao hắn lại biết? Cuốn này cô còn đang viết dở mà!

Nhìn thấy ánh mắt trợn tròn kinh ngạc của Tử Tình, Cổ Dương cười: "Hành văn của em rất tốt, miêu tả trong đó cũng rất chi tiết rất chân thực, nhưng đối với Vũ thì… Ha ha ha!"

Tử Tình đỏ bừng mặt, xấu hổ cắn móng tay, cô có chút mơ hồ. Sao anh ta lại biết được?

"Được rồi, đừng cuống lên thế! Chẳng qua tôi tình cờ đọc được thôi, yên tâm đi! Tôi sẽ không nói với ai hết, kể cả Vũ." Cổ Dương thấy đèn chuyển xanh, lập tức khởi động máy, thề thốt nói.

Lãnh Tử Tình có chút mất tự nhiên, cô vẫn tiếp tục suy nghĩ, mình chưa đăng gì lên mạng cả, sao hắn lại biết được nhỉ? Lẽ nào trong lúc không cẩn thận đã bị hắn nhìn thấy tài liệu trong máy tính của cô rồi?

Tử Tình nghi hoặc liếc khuôn mặt nhìn nghiêng của Cổ Dương, tên gia hoả này sẽ không nhân lúc cô ngủ say mà lẻn vào phòng cô đó chứ? Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Cổ Dương không cần nhìn cũng biết cô nhóc này đang mù mờ không rõ nguyên nhân! Hắn liền chuyển đề tài: "Đúng rồi, Tử Tình, lúc nãy em vừa nói là vừa đi làm đã gặp chuyện khó giải quyết, là chuyện gì thế?"

Lãnh Tử Tình vừa nghe lập tức căng thẳng hẳn lên, thở dài nói: "Có một tác giả không liên hệ được. Chúng tôi đã ký hợp đồng với hiệu sách và công ty điện ảnh rồi, vừa phải xuất bản sách vừa phải lên màn ảnh. Tóm lại chuyện rất khó giải quyết."

"Ồ? Có chuyện như vậy sao? Tôi có giúp gì được không?" Cổ Dương nhìn đôi lông mày nhíu chặt của Tử Tình mà chủ động xin đi giết giặc.

"Ồ, tôi vẫn chưa nghĩ ra biện pháp giải quyết. Chỉ có thể thử liên hệ với hiệu sách và công ty điện ảnh đó trước tiên, xem có thể lùi lại thời hạn vài ngày không. Chúng tôi bên này tìm cách liên hệ với tác giả. Đúng rồi, anh có quen ai bên Công ty điện ảnh Ích Đạt hay không?"

Lãnh Tử Tình nghĩ bụng, thêm một người là thêm một con đường thoát, nói không chừng Cổ

Dương có thể giúp mình.

"Ích Đạt à?" Cổ Dương nhướn mày hiếu kì nhìn cô.

Lãnh Tử Tình ngây ngốc nói: "Ừ, sao?"

"Ha ha." Cổ Dương bất giác nở nụ cười, cô thật khéo chọn mặt gửi vàng à nha!

"Chưa từng nghe qua phải không?" Tử Tình kỳ thực cũng không ôm nhiều hy vọng lắm.

"Sao lại chưa nghe qua. Không chỉ là đã nghe qua, mà còn cực kỳ quen thuộc nữa là đằng khác. Có điều, chuyện này tôi cảm thấy em nên tìm Vũ nhờ, xem chừng sẽ càng tốt ấy!"

"Là ý gì?"

"Ích Đạt là sản nghiệp của Kiêu Dương mà, sao em lại không biết nhỉ?"

"Anh nói cái gì?" Lãnh Tử Tình chấn kinh nhìn hắn…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.