9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài

Chương 279



Lục Khải Vũ liếc nhìn mẹ và bà, sau đó ôm Tư Nhã lên, cười khổ: “Mẹ, cái này cũng hết cách rồi, hay là mẹ và bố con sinh thêm một đứa đi?”

Mẹ Lục đi tới, vỗ vào vai anh: “Thằng nhóc thối, con nói bậy bạ gì đó!”

Vũ Tuệ đứng dậy trên ghế sô pha, vòng tay qua cổ mẹ Lục, làm nũng: “Bà, Vũ Tuệ thích bà nhất. Cháu cũng sẽ đập lưng cho bà!”

Cô bé giơ nắm đấm nhỏ của mình lên và đấm vào lưng mẹ Lục mấy cái.

Mẹ Lục vui mừng ôm chầm lấy cô bé, hôn lên má bầu bĩnh: “Cháu gái yêu của bà, bà nội thích con nhất.”

Mộc Lam đứng dậy chạy đến sau lưng bà Lục, siết chặt vai bà một cách dứt khoát: “Bà ơi, để con bóp vai cho bà nhé?”

Bà Lục cười vui vẻ: Được rồi, được rồi, cả ba đứa đều là những đứa trẻ

ngoan!”

Mạc Minh Húc vốn đang ngồi im tặng xem TV, đột nhiên ngẩng đầu nhìn bà Lục: "Bà nội, cháu không phải là một cậu bé ngoan sao?”

Bà Lục sửng sốt một chút, sau đó lại bật cười Đại Bảo, con ghen sao? Lại đây, để bà nội ôm, con cũng là một cậu bé ngoan!” Mạc Minh Húc có chút kháng cự: "Bà ơi, cháu đã lớn rồi nên không cần người lớn 6ế. Các bà cứ để chi với em cháu đi!”

Bà Lục hình như cố ý muốn trêu cọc câu nhỏ, đứng dậy đi tới, mở rộng vòng tay, nhất định muốn ôm сậu bé.

“Bà nội hôm nay nhất định phải ôm Đại Bảo mới được!” Từ khi bọn trẻ trở về, tâm trạng bà Lục chuyển biến rất tốt, lúc này lòng tràn đầy tính trẻ con, bắt đầu chơi trò đuổi bắt với Mạc Minh Húc.

Phòng khách của nhà họ Lục tràn ngập tiếng cười. Ăn tối xong, bà Lục cố ý chặn Mạc Minh Húc lại: “Đại Bảo, hôm nay bà ngoại tắm cho con thế nào?”

“Mẹ ơi, cứu con!” Mạc Minh Húc, một hacker nhí có chỉ số thông minh siêu phàm, hét lên một cách quá khích và chạy lên lầu.

Bà Lục đứng đầu cầu thang cười vui vẻ.

“Bà nội sao lại có thể giống như một đứa trẻ, cố ý trêu chọc anh trai con như vậy?” Mộc Lam hỏi Lục Khải Vũ có phần khó hiểu.

Lục Khải Vũ liếc mắt nhìn bà cụ Lục mặt đỏ bừng bừng, khóe miệng hiện lên một nụ cười vui vẻ.

Những đứa trẻ này giống như những thiên thần nhỏ, lấp đầy nhà họ Lục vốn lúc đầu thiếu vắng hơi thở của cuộc sống.

“Bà nội là tâm trạng tốt, nên cải lão hoàn đồng rồi!”

“Bố, cải lão hoàn đồng là ý gì?” Vũ Tuệ khó hiểu hỏi.

“Cải lão hoàn đồng là….”

Nhìn thấy vẻ mặt tò mò của ba cô con gái, Lục Khải Vũ đang định giải thích cho họ thì cửa phòng khách đột ngột mở ra, Lục Khải Dã lúng túng kéo vali bước vào.

“Chú hai? Chú về rồi à?” Mộc Lam loạng choạng chạy tới.

Lục Khải Dã xoa xoa đầu nhỏ của Mộc Lam, cười: "Ừ, mấy ngày nay, Mộc Lam có nhớ chủ hai không?" Mộc Lam đầu tiên lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

"Ý cháu là gì? Cháu không nở củ hai sao?" Lục Khải Dã không hiểu cổ bẻ muốn bày tỏ điều gì "Nếu chú hai trở về một mình cả Sẽ nhớ chú. Nếu ai quay lại với người phụ nữ xấu đỏ, Mộc Lam Sẽ không nhớ chủ đâu.”

Người phụ nữ xấu đỏ có lẽ là ám chỉ Diệp Lan Chi.

Lục Khải Dã ngượng ngùng cười cười, cúi đầu, đầy dép trong tủ giày ra, đi vào: "Cháu đừng lo, chú một mình trở về, người phụ nữ xấu xa kia sẽ không bao giờ tới nhà chúng ta nữa!”

“Thật không? Ngay cả khi cô ấy sinh em bé, cô ấy cũng sẽ không vê?”

Mộc Lam hỏi với vẻ không chắc chắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.