Ác Ma Hắc Bang Dưỡng Thê Chi Sủng

Chương 26-2: Đi học để làm gì? (2)




" Ai nha, bạn học Thuần này sao trong tập lại không hề có chữ nào vậy. Là nghe không hiểu, hay là không biết ghi như thế nào???" Trong giọng nói của Quách Mộng có thể dễ dàng nghe ra được cô ta nhấn mạnh vào hai chữ "trong tập" như thế nào. Sợ người khác không biết sự khinh bỉ rõ ràng trong ánh mắt cô ta, lời nói ra cũng theo nồng đậm coi thường.

Trong lớp này ai cũng viết rõ, bạn học Thuần mới xuất hiện này là lần đầu tiên tiếp nhận trình độ học vấn bậc cao của bọn họ, nếu nghe không hiểu, hay không viết được cũng là chuyện bình thường. Nhưng cố tình vốn đã sống trong xã hội này đã lâu đám tiểu thư thiếu gia này vốn rất bài xích yếu tố khác xâm nhập, bởi vì trong mắt bọn họ, họ chính là vàng là bạc, sinh ra đã được gia tộc phủng trong tay sao có thể đứng chung hàng, ngồi chung bàn, học chung lớp với những người bình thường được. Cũng chính vì thế đã dưỡng thành một lớp thiếu niên kiêu căng ngạo mạn.

Bạn học nhỏ Doãn Thanh Thanh bên cạnh dù ngốc chút xíu nhưng đã là người trong giới thượng lưu, liền dễ dàng hiểu ý tứ trong lời nói của cô ta. Đúng là coi thường người khác quá đáng!!! Mới ngày đầu tiên mà đã kiếm chuyện bóc mẻ người mới rồi, không có tí ti gì bản tính hiền lương thục đức. Đúng là đồng bọn của "con không tước thích xòe đuôi". Ném một ánh xem thường về phía cô ta, Doãn Thanh Thanh kéo tay Tiểu Thiên" Bạn học Thuần không cần chấp nhất với cô ta." Doãn đồng học ghét nhất hạn người này, không có gì nổi trội hơn người, lại thích nịnh nọt, dựa vào người khác mà đi gây sự.

Muốn làm lơ cô ta??? " Liên quan gì..." đến cô chứ. Quách Mộng đương muốn đôi co lại thì giọng nói dịu dàng nho nhỏ của An Mục Khê vang lên thành công ngăn lời định nói ra của cô ta. " Bạn Quách!" Cô níu tay Quách Mộng lại nhíu mày rồi lắc đầu ý bảo đừng gây chuyện cải nhau nữa, nhưng sau đó bị ánh mắt mạnh mẽ của Hoa Mỹ Kiều ném đến, cô liền ngoan ngoãn buông tay cô ta ra.

" Mục Khê, đối với những người có xuất thân thấp kém không nên có nửa điểm dung túng." Lời này là ả ta nhỏ giọng nói với cô, quả nhiên thành công khiến cô run lên, sau đó cuối gằm mặt, thấy vậy ả ta liền cười nhạt rồi dời ánh mắt đi, cho nên vào thời điểm đó không hề nhìn nhận thấy ánh mắt ngoan tuyệt khác hẳn sự sợ sệt hằng ngày liếc về phía mình cũng như một bàn tay nắm chặc đến nối gân xanh dấu trong mép tay áo.

Được sự ủng hộ ngầm của Hoa Mỹ Kiều, Quách Mộng càng hứng thế nhìn về phía Tiểu Thiên cười cợt. " Dù sao thì một người gia thế bình thường như bạn học Thiên đây mà vào được lớp Z cũng là may mắn lắm rồi." Sợ là gia đình bình thường có bán cả gia sản cũng không thể chen được nửa bàn chân vào lớp này. Thực ra Quách Mộng cũng đã suy nghĩ đến việc có thể cô bạn đồng học này là một trong số tiểu thiên tài được học viện chắt lọc và nhận đào tạo, nhưng nếu thuộc nhóm người này thì sợ đã sớm nổi danh khắp báo đài rồi, nào đến lúc này cô xuất hiện mà người ta lại không biết cô là ai. Cho nên cô ta nghĩ chắc chắn có một sai sót gì đó ở đây và tốt nhất để xử lí sai sót này là đào thải chúng đi.

Người suốt quá trình vẫn đứng một bên xem kịch vui là Hoàng Phó Vu lúc này lại đột nhiên lên tiếng. Trong mắt anh, một người đã hiểu rõ mọi mặt đen tôks của thế giới mang danh là xa hoa này, thì đây chỉ là một trò vặt vãnh để tiêu khiển của đám học sinh nhà giàu, bàng quang cũng không sao, duy có điều anh ta cần ra mặt để thu được lợi ích cho bản thân mới là quan trọng. " Học sinh Thuần em có thể nói cho thầy và các bạn nghe lí do vì sao em không cần ghi chép gì không?" Anh ta rõ ràng là nói 'không cần ghi chép'. Mặc dù đối với việc cô gái nhỏ này dễ dàng đối đáp với Tô Khải Phong anh ta đã nảy sinh ra một chút thú vị, nhưng mà nhiêu đó còn chưa đủ, chỉ cần có thêm một số yếu tố khác nữa thì mới khiến anh nảy sinh lòng hiếu kì đủ lớn mà có động lực bắt tay vào điều tra.

Trước giờ chỉ có duy nhất một người mà đến giờ anh vẫn chưa chưa điều tra ra, còn lại những người khác chỉ có tốn thời gian chứ chưa bao giờ không tìm ra được. Tác phong do thám của anh là trừ phi đã có đầy đủ thông tin của người đó anh ta mới ra giá và trao đổi bằng cái giá thích hợp, còn bằng không sẽ không hề nhận bất kì giao dịch nào. Với người kia anh ta đã mất năm năm ròng mà vẫn không tìm hiểu được gì, anh ta muốn thử sức với mục tiêu mới, bởi vì anh ta có thể cảm nhận được hai nhân vật này có liên hệ với nhau.

Suy đoán của anh ta là không sai, nhưng mối quan hệ của họ vào lúc này còn chưa rõ ràng mà thôi.

Nếu không phải trước khi giảng bài anh ta đã nói rõ ràng. "If you want to learn vocabulary, You can write and record all words you needed." Cho nên Tiểu Thiên cũng mạnh dạng khẳng định. " Vâng, là do em thấy không cần thiết ghi lại." Quả nhiên Long nói không sai, cảm giác bị nhiều người chú mục với một ánh mắt không hề thiện cảm như thế thật là khó chịu. Nhưng mà sớm đã học hỏi được công phu 'mặt than' của Hoắc Minh Long, vẻ mặt nhóc con vẫn như cũ ngây ngô, mặc cho những người còn lại có kẻ vui vẻ khi người gặp họa, có người không thể tin được, lại có bạn đồng học lo lắng bên cạnh và cả ánh mắt tràn đầy hứng thú của thầy giáo.