Ác Nữ Vương Phách Lối

Chương 7



Một đêm Viên Vô Song không về nhà, không thể là bí mật vĩnh viễn, rất nhanh liền truyền tới tai bạn tốt. Theo thường lệ, ngày nghỉ cô nhất định đến quán cà phê bạn tốt dùng cơm, vừa mới bước vào, liền phát hiện bạn tốt nhìn mình chằm chằm không chớp mắt.

Cô ngồi ở trước quầy ba, lười biếng nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, “Nhìn cái gì?”

“Nhìn cậu mặt mày hớn hở quá nha!” Mạc Đề Nguyệt nháy mắt mấy cái.

Sắc mặt Viên Vô Song khẽ trở nên hồng, trong khoảng thời gian ngắn nói không ra lời.

Hiếm khi nhìn thấy bạn tốt có vẻ mặt như thế, Mạc Đề Nguyệt lộ ra nụ cười ý tứ sâu xa(nguyên văn là “nại nhân tâm vị”).

“Xem ra lời đồn là thật a!”

“Lời đồn gì? Tớ là tới ăn điểm tâm, cũng không phải là tới giải đố.” Viên Vô Song tức giận nói.

“Còn giả bộ à!” Mạc Đề Nguyệt nằm ở trên quầy ba, không dự định dễ dàng bỏ qua cho cô. “Rõ ràng thân nhau, cũng không nguyện ý cùng bạn tốt tiết lộ tiến độ chút sao?”

“Tớ van cậu!” Viên Vô Song trở người lại liếc mắt, “Tại sao lời đồn truyền đi nhanh như vậy?”

“Đây là niềm vui thú duy nhất của người dân nơi đây.” Mạc Đề Nguyệt nhếch miệng cười một tiếng, “Chia sẻ một cái thôi! Quan Triệt gần đây chính là người vừa lòng đẹp ý nhất trong những người đàn ông xuất sắc, lại bị cậu nhanh chân đến trước, nhất định sẽ khiến rất nhiều lòng của các cô gái tan nát.”

Khuỷu tay Viên Vô Song chống đỡ trên quầy ba, bất đắc dĩ hếch đôi môi lên, “Không phải là tớ đi trêu chọc anh ta.”

“Ác?” Chậc chậc, hứng thú đồn đãi thật là say mê.”Nói như vậy, là Quan Triệt coi trọng cậu?”

Viên Vô Song nặng nề thở dài, “Chuyện này nói rất dài dòng......”

“Không quan hệ, hôm nay đồ uống tớ mời.” Mạc Đề Nguyệt vì muốn nghe chuyện, không tiếc tặng quà lớn.

Viên Vô Song líu lo với bạn tốt một lát, sau đó dùng giọng điệu tình ý sâu xa (ngữ trọng tâm trường) nói ra nguyên nhân hậu quả.

Mạc Đề Nguyệt nghe say sưa ngon lành, lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

“Tình một đêm!” Ác, cái tin này thật bất ngờ.”Bất quá, các cậu bây giờ không phải là đang kết giao?”

“Kết giao......” Viên Vô Song sửng sốt một chút, “Cũng coi là như thế đi!”

Quan Triệt mặc dù ngoài mặt ôn hòa, nhưng tác phong làm việc luôn là kín đáo bá đạo, giống như cô là loại phụ nữ tuỳ hứng làm càn, kể từ sau khi gặp gỡ hắn, khí thế cũng tiêu tan một nửa. Hắn giống như là lấy nhu thắng cương, khắc trụ cô.

“Vậy hẳn là chuyện tốt, cậu làm gì mà vẻ mặt mất hứng thế?”Mạc Đề Nguyệt không nhịn được tò mò hỏi.

“Tớ chỉ là..... Tâm tình rất phức tạp.”

“Tại sao phức tạp?” Tám chuyện vĩnh viễn đều không ngại nhiều, hỏi tiếp là được rồi.

“Cậu không cảm thấy quan hệ giữa tớ với Quan Triệt thật kỳ quái sao?” Tình cảm giữa cô và Quan Triệt dường như tới quá nhanh, khiến cô có chút ứng phó không kịp.

Mạc Đề Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ một chút, thẳng thắn lắc đầu, “Không.”

“Không?” Viên Vô Song đề cao giọng nói, “Anh ta mới đến Hạnh Phúc Lý không bao lâu, quan hệ giữa tớ với anh ta liền......”

“Cậu thích anh ta là đủ rồi a!” Mạc Đề Nguyệt khẽ cười một tiếng. Quả nhiên, lâm vào lưới tình nam nữ đều là mù quáng.

“Tớ..... Tớ thích anh ta?” Có lầm hay không a? Cô không phục truy hỏi, “Cậu dựa vào điểm nào nhìn ra tớ thích Quan Triệt?”

“Cùng với việc quen biết cậu lâu như vậy, tớ còn không biết cátính của cậu sao?” Mạc Đề Nguyệt rót cho cô một ly cà phê, “Nếu như không phải là coi trọng, cậu sao lại tổn hao tinh thần ở trên người đó?!”

“Cho nên?”

“Bởi vì thích, cho nên cậu mới có thể suy tư một đống vấn đề về anh ta.” Mạc Đề Nguyệt nhếch miệng cười nói, “Tớ có thể thập phần khẳng định là, cậu cũng yêu Quan Triệt.”

Viên Vô Song vốn là vẫn muốn giải thích, thế nhưng nói đến bên miệng lại nuốt vào trong bụng, chỉ có thể để bạn tốt thẳng thắn líu lo.

Cô thừa nhận mình đối với Quan Triệt có hảo cảm, chỉ là bởi vì chưa hiểu rõ, quan hệ của hai người lại phát triển quá mức nhanh chóng, dù sao vẫn cảm thấy trong lòng có chút không nỡ.

“Thế nào? Bất quá nói là yêu, làm gì sầu mi khổ kiểm (đăm chiêu ủ dột) vậy?” Mạc Đề Nguyệt nhìn chằm chằm nét mặt của cô,

“Tớ đã gặp Quan Triệt, anh ta lớn lên đẹp trai, thể trạng tốt, lại thân thiết lễ độ, cậu có cái gì không hài lòng sao?”

“Không phải là không hài lòng, mà là...... Tớ cảm giác mình không biết Quan Triệt.” Cô nói không rõ ràng.

Mạc Đề Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ một chút, không hiểu hỏi:”Cậu đã từng nghiêm túc hiểu biết anh ta ư?”

Viên Vô Song mở lớn hai tròng mắt, cho nên không cách nào trả lời vấn đề của bạn tốt.

“Đàn ông tốt đáng giá tốn hao một chút khí lực của cậu để giữ anh ta lại, hơn nữa anh ta cũng tự động đưa tới cửa, cậu cần gì phải lãng phí khí lực đẩy anh ta ra bên ngoài?” Mạc Đề Nguyệt tình ý sâu xa nói.

“Cậu sao lại biết Quan Triệt là người đàn ông tốt?” Viên Vô Song nhíu chân mày.

“Có thể ở trong thời gian ngắn khiến cậu hỗn loạn không biết làm sao, có thể thấy được người này không phải là hạng người hời hợt.” Mạc Đề Nguyệt trả lời rất nghiêm túc.

Theo khuôn mẫu của Viên Vô Song, người qua đường Giáp, Ất căn bản không cách nào vào mắt của cô, cô nhìn một cái cũng lười, chứ đừng nói là có thể dây dưa không rõ với cô.

Quan Triệt có thể cùng cô so chiêu lâu như vậy, Mạc Đề Nguyệt nghĩ thầm, người đàn ông này nhất định có chỗ hơn người, mới có biện pháp bắt được cô.

Giờ phút này Viên Vô Song tựa như một con sư tử cái bị thuần phục, lại lượn quanh tại chỗ, giống như vẫn không thể tiếp nhận chuyện thật như vậy. Bất kể phụ nữ như thế nào, chỉ cần bước vào trong mê trận tình yêu, toàn bộ đều lộ ra vẻ mặt bàng hoàng lưỡng lự, ngay cả loại phụ nữ cao ngạo như Viên Vô Song cũng không ngoại lệ.

“Không còn lời để nói?” Mạc Đề Nguyệt mồm miệng lanh lợi, cười nhìn cô, “Không biết Quan Triệt, cậu cũng hẳn là nên thử phân tích anh ta a!”

Viên Vô Song trố mắt, không hề mồm miệng lanh lợi nữa.

“Hay là cậu cũng muốn đi lạy nguyệt lão, xem thử có thể khai thông trí tuệ hay không?” Mạc Đề Nguyệt không nhịn được giễu cợt.

“Này!” Viên Vô Song tức giận trừng mắt nhìn cô, “Không cần lấy lời tớ nói rồi tới kích tớ.”

“Không biết cậu hôm nay có được tớ khai thông không?” Mạc Đề Nguyệt cười ha ha, “Sau này cậu có phiền não, nhớ tới tìm đại sư khai thông là tớ.”

Viên Vô Song cùng Mạc Đề Nguyệt nhìn nhau, không nhịn được cũng cười lên tiếng.

Nút thắt trong lòng cô, bởi vì bạn tốt này dùng lời nói từ từ cởi ra.

Có lẽ cô cũng nên đối mặt với tình yêu bất ngờ này thật tốt......

“Anh tại sao phải đến vùng nông thôn này?” Thanh âm yêu kiều mềm mại của cô gái vang lên. Quan Triệt nâng tầm mắt lên, cùng mắt Viên Vô Song đối mặt, hắn đang ôn nhu xoa bóp mắt cá chân cô, lực đạo vừa phải.

“Em như thế nào lại đột nhiên đối với chuyện của anh lại có hứng thú?” Hắn có chút kinh ngạc, bởi gì mấy ngày qua cô luôn là lơ đãng hỏi chuyện của hắn.

Đối với hắn mà nói, đây là một chuyện tốt, cô hình như đã dần dần tiếp nhận sự hiện hữu của hắn, hơn nữa đối với chuyện tình của hắn cũng có hứng thú, không hề có ý nghĩ kháng cự đem hắn đẩy ra bên ngoài.

“Tò mò.” Cô nâng cao cằm bóng mượt lên, “Vậy thì anh có thể nói chuyện bí mật?”

“Anh là tới chiếu cố cha nuôi.” Hắn khẽ cười một tiếng.”Cha nuôi đối với anh có ân, cộng thêm bảng hiệu của ông không có ai thừa kế, cho nên anh đến nơi này.”

“Đơn giản như vậy?” Cô lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Hắn xuất hiện ở Hạnh Phúc Lý với lý do thế mà lại đơn thuần như vậy?

“Nếu không thì là gì?” Hắn ôn nhu hỏi.

Viên Vô Song sửng sốt một chút, nhưng là giác quan thứ sáu cùng trực giác của phụ nữ nói cho cô biết, chuyện hình như không có đơn giản như vậy. Hắn mặc dù vẻ mặt ung dung thoải mái như thường, không nhìn ra bất kỳ sơ hở, nhưng cô vẫn là không nhịn được nhìn hắn mấy lần thật lâu. “Nhưng là tiền đồ anh rất có triển vọng, hơn nữa còn trẻ như vậy, sao lại cam nguyện (cam chịu nguyện ý) lưu lại Quốc Thuật quán nho nhỏ này?” Cô tò mò hỏi.

Có quá nhiều vấn đề vướng mắc nơi đáy lòng của cô, trong khoảng thời gian ngắn cũng hỏi không xong.

“Chẳng lẽ cuộc sống nhất định phải vô cùng toả sáng, không thể bình thường an ổn sống qua ngày?” Hắn hỏi ngược lại, “Giống như em, ban đầu ở trường học lúc đó chẳng phải thành tích nổi bật xuất sắc, sao lại muốn trở lại nơi này làm một y tá nhỏ nhoi?”

“Này......” Cô bị hỏi ngược lại, “Người có chí riêng, tôi danh lợi mờ nhạt, chỉ cầu an ổn.”

“Anh cũng vậy cầu xin an ổn bình thường là được.” Hắn khẽ mỉm cười, “Cho nên chúng ta là cùng một loại người, không bằng em gả cho anh, sau này chúng ta mở một gian phòng khám bệnh, anh làm thầy thuốc, em là y tá.” Ngay cả nhân lực cũng tiết kiệm.

Cô trừng mắt nhìn hắn, “Anh suy nghĩ có nhiều quá không?”

Bọn họ ở chung một chỗ không bao lâu, cô gần đây mới mở trái tim cùng hắn kết giao, hiện tại hắn lại cùng cô nói tới tương lai...... Không phải quá nhanh sao?

“Có mộng đẹp nhất, có yêu thuận theo, cùng em ở chung một chỗ, không có chuyện gì là không có thể.”

Cô mấp máy đôi môi, muốn nói gì đó để phản bác hắn. Lúc này, bác A Quyền từ bên ngoài đi vào, gãi gãi đầu, lộ ra vẻ mặt tò mò vừa không hiểu gì.

“A Triệt, bên ngoài có một tiểu thư ăn mặc rất đẹp muốn tìm con, cô bé rất có khí chất, còn lái xe vào cửa.”

Bàn tay đang xoa bóp mắt cá chân cô của Quan Triệt bỗng dưng dừng lại, thu lại nụ cười, ánh mắt cũng trở nên sắc bén.

“Vậy ạ? Con đi xem một chút.”

Hắn đứng lên, sau đó rửa tay, trong lòng đại khái cũng có đáp án rồi.

Bác A Quyền vốn là còn muốn nói cái gì, bất quá ánh mắt vừa rơi xuống trên người Viên Vô Song, vẻ mặt trở nên cổ quái.

“Em chờ anh một chút.” Quan Triệt hướng cô cười một cái, sãi bước đi ra ngoài.

Cô ngồi ở trên ghế tròn, đưa mắt nhìn bóng lưng hắn rời đi, vốn là không cảm thấy kỳ quái, thế nhưng trước khi hắn rời đi quả thật hơi thay đổi sắc mặt, vì vậy cô quay đầu nhìn về phía bác A Quyền.

“Song Song, bác cái gì cũng không biết.” Bác A Quyền bật đài, trước tiên gạt bỏ quan hệ.

“Con cái gì cũng không có hỏi.” Viên Vô Song tức giận nói.

“Phụ nữ thích nhất hỏi lung tung này kia, hơn nữa lão yêu dắt kéo có hay không đều được, bác vẫn là trước tiên gạt bỏ sạch sẽ quan hệ.” Bác A Quyền rất có kinh nghiệm, biết lúc này nên nằm sấp xuống sẽ khá hơn một chút, mới không bị đạn lạc bắn trúng.

Hơn nữa ông mới vừa rồi thấy bên ngoài một người phụ nữ xinh đẹp, khẳng định con nuôi có số đào hoa.

Có số đào hoa là rất tốt, bất quá nếu như con nuôi đã danh thảo có chủ (tương tự hoa đã có chủ á), chỉ sợ gặp gỡ đều là lạn hoa đào (hoa đào nát).

Bác A Quyền trộm nhìn Viên Vô Song một cái, phát hiện cô lộ vẻmặt nghi ngờ, hơn nữa ý đồ từ trên người ông tìm kiếm đáp án.

“Đúng không ạ? Đàn ông các bác không phải là đều che chở đồng loại?” Cô dùng tiếng Đài đối thoại với bác A Quyền, ánh mắt lại nhìn chằm chằm cửa.

Rốt cuộc là người phụ nữ như thế nào tới tìm Quan Triệt đây?

Là bạn bè hay là......

Cô cắn cắn môi, bắt đầu tưởng tượng tướng mạo người phụ nữ xinh đẹp kia theo lời bác A Quyền.

Bác A Quyền bá sờ sờ lỗ mũi, hai tay đưa ra, “Song Song, con nếu lo lắng, sao không ra xem một chút đi!”

Phụ nữ thật là kỳ quái, rõ ràng rất tò mò, lại giả bộ một bộ dáng không sao.

“Con có...... Có cái gì lo lắng chứ?” Cô như cũ quật cường, làm bộ tự nhiên.”Chẳng qua là bạn nữ thôi! Con cũng có bạn nam a!”

“Là như thế này hả?” Bác A Quyền sờ sờ đầu, không nhịn được liếc cô một cái.

“Đúng vậy a!” Viên Vô Song nhìn chằm chằm phía trước, giả bộ không thèm để ý.

“Ai, phụ nữ......” Không thành thực.

Bác A Quyền lắc đầu một cái, đi vào bên trong.

Ông hay là trước nên rời đi, tránh để đợi lát nữa thành bia đỡ đạn của bọn người trẻ tuổi.

Quan Triệt đi ra khỏi phòng, nhìn thấy một cô gái mặc đồ hiệu đứng ở cửa, một đầu tóc dài gợn sóng nhỏ khoác lên vai sau, tuổi chừng hai mươi lăm, giơ tay nhấc chân đang lúc tràn đầy hương vị một cô gái nhỏ bé. Trên mặt trang điểm, còn đeo một cái kính râm.

“Triệt.” Cô gái vừa thấy được hắn, lập tức lấy kính râm xuống, lộ ra gương mặt xinh đẹp, cô chủ động ôm cánh tay của hắn, cười ngọt ngào.

“Cô làm sao biết tôi ở chỗ này?” Quan Triệt lùi cánh tay về, không muốn cùng cô có bất kỳ tiếp xúc nào.

“Anh cho rằng anh thoát khỏi lòng bàn tay Diệp Vận Nhi em sao?” Cô cười nhìn hắn, “Triệt, em bây giờ không hiểu anh, làm sao lại tới làm bác sĩ tại vùng nông thôn này?” Cô lộ vẻ mặt chán ghét, không nhịn được ngẩng đầu nhìn bảng hiệu một cái.”Hơn nữa...... Quốc Thuật quán?”

Đây mới thật là làm nhục học thức cùng tài năng của hắn, rõ ràng hắn ở Đài Bắc có thể làm bác sĩ xuất sắc khoa chỉnh hình Trung y, hết lần này tới lần khác không cần bệnh viện lớn ở Đài Bắc, lại muốn tới đến nông thôn mai danh ẩn tích.

“Tôi không cần phải khai báo mọi chuyện của tôi cho cô chứ!” Thái độ Quan Triệt hờn hợt mà xa lạ, cũng không muốn cùng cô ôn chuyện.

“Triệt!” Diệp Vận Nhi vô cùng bất mãn, không vui cong đôi môi đỏ mọng lên, “Anh tại sao luôn đối với em bày ra dáng vẻ xa cách? Em cho là tâm ý em dành cho anh đã biểu hiện ra......”

“Tôi cũng cho là tôi đã cự tuyệt cô rất rõ ràng.” Quan Triệt hai tay bỏ vào trong túi quần jean, nói rõ hắn đang không kiên nhẫn được.

Diệp Vận Nhi nụ cười cứng đờ, hít sâu một hơi, “Triệt, em theo đuổi anh lâu như vậy, chẳng lẽ anh không thể nhìn tới cố gắng của em, cho em một cơ hội?”

“Tôi vĩnh viễn cũng sẽ không cho cô cơ hội.” Hắn không cùng cô đánh Thái Cực quyền, gọn gàng dứt khoát cự tuyệt.

“Anh......” Diệp Vận Nhi nhíu mày, cắn cánh môi, vẻ mặt ủy khuất vừa đáng thương.

Đáng tiếc, tâm ý Quan Triệt không có dao động chút nào.

Vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ, chính là vẻ mặt điềm đạm đáng yêu kia, lấy nhu khắc cương mới là vũ khí lợi hại nhất.

Mà hắn không phải là ngu ngốc, bị lừa gạt mấy lần, chuyện cô giả vờ nhu nhược đã hoàn toàn miễn dịch.

“Nếu như cô chẳng qua là tới đây cùng tôi ôn chuyện, như vậy ta không rãnh, Diệp tiểu thư, mời cô trở về đi!”

Hắn xoay người muốn vào nhà, lười biếng cùng cô nhiều lời.

Năm đó hắn sau khi tốt nghiệp học viện y, liền tiến vào một bệnh viện lớn ở Đài Bắc làm bác sĩ thực tập, mà Diệp Vận Nhi đúng lúc là thiên kim viện trưởng.

Một ngày bọn họ vô tình gặp, bắt đầu có giao tiếp.

Cũng bởi vì gặp mặt vài lần kia, Diệp Vận Nhi đối với hắn chết dây dưa quấn quít chặt chẽ, ngay cả hắn ban đầu vốn là có hảo cảm hồng phấn tri kỷ (ấn tương tốt với bạn bè nữ), cũng bị Diệp Vận Nhi cản trở từ trong ra ngoài, khiến bọn họ không có cơ hội phát triển tình cảm thêm một bậc khác, mà cô mấy năm qua vẫn không chừa thủ đoạn nào, chỉ cầu hắn coi trọng. Ba của hắn cũng ở bệnh viện nhậm chức chủ nhiệm, vì vậy Diệp Vận Nhi không ngừng đem cha hắn thăng lên chức Phó viện trưởng để làm lợi thế, muốn hắn kết hôn với cô.

Vì vậy, khiến hắn cùng với ba tâm ý không hợp, hắn trong cơn tức giận dứt khoát nghỉ việc, đi trước Trung Quốc bồi dưỡng lần nữa, muốn mượn chuyện này để cho hai bên tỉnh táo lại, thuận tiện thoát khỏi dây dưa của Diệp Vận Nhi.

Bất quá, Diệp Vận Nhi là cô gái được chiều chuộng, không có được thứ đồ như ý, sẽ không dừng tay, cho dù đuổi theo hắn đến chân trời góc biển, cũng không muốn buông tha.

Có bao nhiêu người muốn dựa vào cô để khỏi phấn đấu ba mươi năm, cam tâm tình nguyện quỳ gối bên chân của cô, duy chỉ có Quan Triệt là một ngoại lệ, hoàn toàn không đem cô để ở trong mắt, thậm chí ngay cả liếc nhìn cô một cái cũng ngại lười, thật là làm cho cô không cách nào tiếp nhận được.

“Anh nhất định phải cự tuyệt em ở ngoài ngàn dặm sao?” Diệp Vận Nhi thấy hắn xoay người rời đi, lập tức đuổi theo, từ phía sau hắn ôm lấy hắn.”Em có thể vì anh làm bất cứ chuyện gì, anh tại sao ngay cả cơ hội cũng không cho em?”

Quan Triệt dừng bước lại, cảm nhận được sau lưng truyền đến nhiệt độ của cô, cũng truyền đến lời cố chấp của cô. “Diệp tiểu thư, chúng ta không thích hợp, cô vẫn không hiểu ư?” Giọng hắn lạnh lùng, không chút lưu tình nói.

“Không hiểu! Em không hiểu!” Diệp Vận Nhi cất cao giọng, ý đồ nói toạc ra sự tồn tại của mình.”Em chỉ biết rằng em yêu anh như vậy, anh tại sao không chịu tiếp nhận em? Em rốt cuộc còn phải làm những gì, anh mới bằng lòng yêu em?”

“Tôi sẽ không yêu cô, vĩnh viễn cũng sẽ không.” Hắn nhẫn tâm nói, “Hơn nữa tôi đã có bạn gái.”

“Cái gì?” Diệp Vận Nhi trợn to cặp mắt, “Làm sao có thể? Anh không phải là......”

Quan Triệt nhìn thấy Viên Vô Song đứng ở sa phía sau cánh cửa, tựa hồ đang rình coi, vì vậy mở miệng gọi cô, “Vô Song.”

Viên Vô Song không nghĩ tới mình mới nghe lén mấy câu liền bị hắn bắt tại trận, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên xông ra chất vấn hắn, vẫn là lúng túng không biết nói gì với hắn.

Mà cô cũng nghe được hết sức rõ ràng, Quan Triệt vô cùng kiên quyết cự tuyệt người phụ nữ đến thăm hỏi ấy, theo lý thuyết, cô hình như cũng không có tư cách tức giận. Chỉ là nội dung bọn họ nói chuyện với nhau, cô chưa từng nghe hắn nói qua. Mới vừa nãy vẫn còn hù dọa cô, nói gì bình thường đứng giữa cầu xin an ổn, nói dối rằng mới phải tới miền thôn quê này giúp bác A Quyền, không nghĩ tới bây giờ lời nói dối tự sụp đổ, nguyên lai là vì tránh né khổ nạn hoa đào (số đào hoa) mới có thể chạy tới nơi này.

Viên Vô Song hừ lạnh một tiếng, trang nhã đi đến ngoài cửa, cùng Diệp Vận Nhi mặt đối mặt.

“Cô......” Diệp Vận Nhi nhíu mày, buông Quan Triệt ra, nhìn chằm chằm cô, “Cô chính là bạn gái Triệt?”

“Đúng thì sao?” Muốn cắn cô sao?

“Cô quả là hồ ly tinh, tại sao có thể câu dẫn (quyến rũ) anh ấy?”Diệp Vận Nhi không phân tốt xấu, chỉ tay gần sát cô mắng loạn, “Cô chẳng lẽ không biết......”

“Tôi phải biết cái gì?” Viên Vô Song cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt, có rất ít người có thể chỉa mũi cô mắng loạn. “Biết cô mê trai kiêm đầu óc đen tối hả? Hay là muốn biết cô không biết xấu hổ, muốn cướp bạn trai người khác?”

“Cô......” Diệp Vận Nhi mà từ trước đến nay ngang ngược, cơ hồ không có ai khiến cô mất mặt tại chỗ, Viên Vô Song xem như là người đầu tiên.

“Ngàn vạn lần đừng thao thao bất tuyệt cùng tôi phát biểu cái gì thứ tự đến trước và sau, tôi không có thời gian nghe cô nói nhảm.” Viên Vô Song lạnh lùng nói. Trong bệnh viện các y tá thường xuyên trình diễn trò đấm đá lẫn nhau, cô đã sớm thấy nhưng không thể trách. Quan Triệt lộ ra nụ cười, không nói lời nào nhìn cô.

“Cô xem như rễ hành kia? Triệt không phải là người xứng với loại phụ nữ hạng ba như cô!” Diệp Vận Nhi giận đến đỏ mặt tía tai.

“Mặc dù tôi so sánh với người khác chưa đủ, nhưng là so với loại phụ nữ hạ lưu như cô, dư dả.” Viên Vô Song nhanh mồm nhanh miệng, sau đó lạnh lùng trợn mắt nhìn Quan Triệt. “Tôi muốn về nhà.”

“Anh đưa em về.” Quan Triệt không tham gia chiến tranh giữa các cô, thế nhưng rất rõ ràng, hắn là đứng ở bên cô.

Hừ! Gã xấu xa, còn muốn mượn cô thoát thân! Viên Vô Song tức giận nói: “Không cần, anh lưu lại cùng『 bằng hữu 』của anh hảo hảo khai thông cô ta, nói cho cô ta biết, tầm mắt chớ nhỏ như vậy, chỉ biết hiển lộ ra lòng cô ta là quan trọng.”

“Ả đàn bà xấu xí, cô chớ đi, tôi còn có lời muốn cùng cô nói......” Diệp Vận Nhi muốn tiến lên bắt lấy Viên Vô Song.

Quan Triệt chắn trước người của cô, mặt không chút thay đổi nhìn cô, “Cô cũng nháo (ồn ào) đủ rồi.”

“Triệt......” Đối mặt hắn, Diệp Vận Nhi lại là bộ dáng diềm đạm đáng yêu. “Anh mới vừa rồi cũng thấy cô ta mắng em thế nào......”

Đàn ông một khi vô tâm, biểu hiện ra chính là hoàn toàn vô tình.

Quan Triệt chính là loại đàn ông như vậy.

“Đó là quyền lợi của cô. Vô Song không phải là người nhu nhược, cũng không phải là người cô có thề trêu chọc, nói đến thế thôi, cô đừng tới quấy rầy cuộc sống của tôi nữa.” Hắn bình tĩnh nói, sau đó đi thẳng vào trong nhà.

Diệp Vận Nhi một mình đứng ở ngoài cửa, vừa sinh khí vừa uỷ khuất, không khỏi mù quáng.

Cô rốt cuộc nên dùng phương pháp gì mới có thể đem Quan Triệt đoạt lại?

Cô cắn môi, vẻ mặt dữ tợn.

Hắn là người cô muốn, tuyệt không cho phép giữa bọn họ có bất kỳ chướng ngại vật.

Cô thề, nhất định diệt trừ tình địch!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.