Ai Hiểu Được Lòng Em?

Chương 33: Phản diện giáo tài




Mạc Tu Lăng ngày hôm nay cũng không có đi làm, bị Giang Nhân Ly kéo đi làm chân lái xe. Đi tới bệnh viện Hồng Tâm, Giang Nhân Ly lên lầu, Mạc Tu Lăng chạy xe đến bãi đỗ xe.

Giang Nhân Ly ít nhất mỗi tháng qua đây một lần. Cô đến thăm Uông Tố Thu nằm bất động trên giường bệnh, trong lòng cô cũng không còn đau buồn như lúc đầu nữa. Uông Tố Thu bị phát bệnh trong lúc đang làm việc, bệnh tụ huyết não. Bà được đưa đến bệnh viện chữa trị nhưng cũng chỉ có thể trở thành một người sống thực vật. Bác sĩ còn nói như vậy đã là kết quả tốt nhất có thể rồi, cho dù đưa ra nước ngoài cũng không thể làm gì khác hơn, đành phải đưa bà trở về nước, điều trị lâu dài tại đây.

Địa điểm này là do Giang Nhân Ly tự mình lựa chọn. Nguyên nhân cũng chỉ là vì y tá trong bệnh viện này làm việc rất tốt. Trước khi bị bệnh, Uông Tố Thu yêu thương nhất Giang Nhân Ly, bởi vậy với lựa chọn của Giang Nhân Ly, Uông Túc Lỗi cũng hoàn toàn ủng hộ.

Sau khi Uông Tố Thu gặp chuyện không may, Giang Nhân Ly chỉ biết ôm mẹ khóc. Giang Nhân Mạn hung hăng giáo huấn cô một trận.

Mạc Tu Lăng đứng ở ngoài cửa phòng bệnh chờ Giang Nhân Ly. Cô chỉ đứng bên cạnh giường bệnh, không nói gì, cũng không như những người khác nhìn bệnh nhân bằng ánh mắt chờ mong.

Giang Nhân Ly liếc nhìn Mạc Tu Lăng: “Lúc mẹ mới bị bệnh, em thực sự rất mong mẹ tỉnh lại. Nhưng hiện tại em lại muốn mẹ cứ như vậy, vĩnh viễn đừng tỉnh lại.”

“Vì sao?”

“Bởi vì mẹ tỉnh lại sẽ phải tiếp tục đối mặt với cuộc hôn nhân thất bại của mình, không bằng cứ như thế này thì hơn.”

“Em suy nghĩ quá cực đoan rồi, như vậy cũng không có nghĩa là…”

Giang Nhân Ly cắt ngang lời anh: “Mẹ em không giống như những người phụ nữ khác. Nhưng người kia đều có nhu cầu về vật chất trong cuộc sống, nhưng mẹ em thì không. Những thứ đó mẹ đều đã có được. Cho nên nhưng tổn thương trong hôn nhân đối với mẹ sẽ mãi mãi là vô hạn. Anh không hiểu được đâu.”

Mạc Tu Lăng không hề mở miệng, thực ra anh hiểu rất rõ.

Giang Nhân Ly đi đun nước nóng, sau đó lau người cho Uông Tố Thu. Cô hàng tháng đều đến đây lau người cho mẹ một lần. Dù không nhiều nhưng không vẫn rất kiên trì. Ở đây y tá làm hết phận sự của họ, mỗi ngày đều lau người cho bệnh nhân để phòng ngừa các bệnh ngoài da. Thực ra cô cũng hiểu, ngày nào cũng làm đi làm lại một việc như vậy sẽ rất nhàm chán, cho nên cô mỗi tháng đều đến thăm và lau người cho mẹ một lần, tận tâm tự mình làm hết.

Da Uông Tố Thu cũng không tốt, hơi khô, nhưng con mắt bà vẫn nhắm chặt. Nếu như không phải là bà còn thở thì Giang Nhân Ly sẽ thực sự tưởng rằng bà đã không còn.

Mạc Tu Lăng đứng bên ngoài hành lang một hồi lâu sau đó mới vào trong.

Giang Nhân Ly biểu tình rất kỳ lạ, khá nghiêm túc. Mạc Tu Lăng chẳng bao giờ thấy cô nghiêm túc như vậy.

“Mọi người đều nói, tính cách của chị giống với mẹ hơn, còn em, chỉ là mang vẻ bề ngoài giống mẹ mà thôi.” Cô dừng một chút, hình như nhớ tới thời còn trẻ: “Nhưng chính mẹ lại nói, tính em giống mẹ nhất. Chỉ có điều, chị giống về mặt chính diện, còn em lại giống về mặt phản diện.”

Mạc Tu Lăng hiểu: “Cho nên chị gái em học làm kinh doanh, còn em lại trốn tránh.”

Giang Nhân Ly gật đầu: “Thực ra, trong một số chuyện, em và mẹ cũng có lựa chọn giống nhay. Ví dụ như, tuyệt đối sẽ không chấp nhận chia sẻ chồng mình với người khác. Đương nhiên, cũng tuyệt đối sẽ không để cho chồng mình suy nghĩ đến việc tề nhân chi phúc.”

Mạc Tu Lăng nhíu mày: “Em đang cảnh cáo anh?”

“Em nào dám.”

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Giang Nhân Ly ra khỏi phòng bệnh, sau đó gặp y tá nói chuyện một lúc rồi mới chuẩn bị đi về.

Mạc Tu Lăng suy nghĩ về những điều cô vừa nói. Cô tuyệt đối sẽ không bao giờ nói những lời vô ích như vậy, anh đều hiểu rõ ý cô.

Đi được vài bước, Giang Nhân Ly liền dừng lại, cô thật không ngờ ở đây lại gặp được Trần Tư Dao.

Mạc Tu Lăng nhìn ánh mắt Giang Nhân Ly, sau đó hỏi: “Em quen cô ấy?”

Giang Nhân Ly hỏi lại: “Lẽ nào anh cũng biết chị Trần?”

Mạc Tu Lăng từ chối cho ý kiến: “Không lâu sau chắc hẳn là sẽ là Diệp phu nhân.”

Giang Nhân Ly cười: “Thật khó có dịp chúng ta cùng quen biết một người.”

Trần Tư Dao dắt tay một đứa trẻ đi tới, sau đó ngồi xuống trước mặt đứa bé nói: “Lại đây, chào cô chú đi.”

Đứa trẻ rất ngoan, rất mau mồm mau miệng mà cất tiếng chào.

Giang Nhân Ly ngồi xuống nói: “Thật đáng yêu.”

Trần Tư Dao nói là có chuyện muốn nói với Giang Nhân Ly cho nên anh lên xe trước chờ cô.

Trần Tư Dao xoa đầu đứa trẻ: “Em thích trẻ con như vậy, sao không sinh lấy một đứa đi.”

“Cũng đúng lúc em có ý nghĩ như vậy.”

“Chị chỉ là chó ngáp phải ruồi thôi.”

Giang Nhân Ly nhìn Trần Tư Dao: “Sao chị đến đây?”

“Nhớ chuyện cũ, đến thăm lại.” Trần Tư Dao ôm lấy đứa bé, nhìn về hướng cầu thang.

Giang Nhân Ly có vẻ rất hiểu ý cô: “Chị đã buông xuôi rồi sao?”

Trần Tư Dao nghiêng đầu nhìn Giang Nhân Ly: “Thực ra cũng phải cảm ơn em. Mọi chuyện đã qua nhiều năm như vậy rồi, hà tất phải tính toán nhiều?”

Giang Nhân Ly gật đầu: “Ở đây đã xảy ra chuyện gì sao?”

Trần Tư Dao chỉ lên phía cầu thang: “Ở đây, chị phát hiện ra chị yêu anh ấy. Nhưng không chịu thừa nhận mà thôi.”

Năm ấy, Trần Tư Dao nói với Diệp Húc Đình rằng cô chỉ trả thù anh, chỉ là lừa dối tình cảm anh mà thôi. Vậy mà, người đàn ông kiêu ngạo này lại không quan tâm mọi chuyện mà nguyện ý cùng cô nối lại tình xưa, không tính toán bất cứ điều gì. Trần Tư Dao nhớ rõ ngày ấy, cô đưa anh đến đây, muốn cho anh gặp Thánh Di. Cô nói cô vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho anh, sau đó cô xoay người bỏ đi. Người kiêu ngạo, quật cường như Diệp Húc Đình vậy mà lại quỳ gối trước mặt cô, cầu xin cô đừng ra đi.

Trong nháy mắt, cô phải thừa nhận, hoá ra cô thật sự đã động lòng với anh. Bởi vì cô quá yêu anh cho nên mới vội vã ra đi.

Giang Nhân Ly thở dài một hơi: “Diệp học trưởng thật đúng là si tình. Có điều, cũng đã vỡ mất mộng đẹp.”

Trần Tư Dao hỏi lại: “Em nói, những chuyện bí mật vốn dĩ cẩn phải được giữ kín, nhưng cuối cùng chị cũng đã nói ra với em rồi. Em nói xem đó là vì sao?”

Giang Nhân Ly suy nghĩ một chút: “Có rất nhiều chuyện có thể giữ ở trong tim nhưng không thể nói ra, mà đã là chuyện không thể nói ra lời thì vĩnh viễn sẽ không quên đi được.”

Đúng là một người phụ nữ thông minh, nói một chút lập tức hiểu.

Trần Tư Dao kéo tay đứa bé đứng lên, sau đó cáo từ Giang Nhân Ly: “Cô gái xinh đẹp, chúc em hạnh phúc mỹ mãn.”

“Cảm ơn chị.”

Trần Tư Dao bảo con cúi đầu chào từ biệt Giang Nhân Ly, Giang Nhân Ly cười đáp lại.

Cô vốn định mở miệng hỏi Trần Tư Dao, đứa trẻ này là con cô ấy phải không? Nhưng rất rõ ràng, cái câu “Mẹ” của thằng bé đã nói rõ tất cả. Đứa bé hẳn là đã được sáu tuổi, rất trùng khớp vời thời gian xảy ra sự việc kia. Trên thế giới này luôn luôn có rất nhiều chuyện như vậy.

Diệp Húc Đình không biết rằng Trần Tư Dao đã sinh cho anh một đứa con, nhưng anh vẫn kiên trì chờ cô, vẫn kiên trì yêu cô, những chuyện cũ trước đây cùng lắm cũng chỉ như mây gió thoáng qua. Diệp Húc Đình vẫn cứ chờ đợi cô ngày qua ngày, không hề xuất hiện người thứ ba bên cạnh anh, chỉ có duy nhất mình cô.

Giang Nhân Ly cảm thấy ghen tị với Trần Tư Dao. Cô nghĩ đến Mạc Tu Lăng vẫn đang ngồi trên xe chờ mình. So với Diệp Húc Đình, thực ra Mạc Tu Lăng còn kém xa.

Cô đứng dậy khỏi ghế, bây giờ mới đi ra bãi đỗ xe.