Ai Nói CV Không Thể "Cưa"

Chương 20: Người ta nói, đây gọi là đại thần cũng có bất an




Sau khi xúc động đi qua, kết quả chính là ý thức rốt cục khôi phục thanh tỉnh, tiểu ngốc kêu ‘a’ lên một tiếng sau đó lấy tốc độ siêu phàm mà năng lực phản ứng của bản thân bình thường không thể nào có vọt thẳng vào buồng vệ sinh, còn khóa trái cửa lại.

Trì Quy bất lực nhìn vừa mới rồi còn ôn hương trong ngực hiện tại đột nhiên hai tay trống không, nhịn không được mà nhíu mày dở khóc dở cười.

Hai má cùng cái mũi lấy tay che lại nên nhìn cũng không thực rõ ràng, nhưng ánh mắt chính là bộ dáng ướt át cùng nước mắt chưa kịp khô, lộ ra làn da cùng hô hấp nóng bỏng, hơi thở hỗn loạn cũng đại khái đoán ra hiện tại mặt mình cũng sắp bị thiêu cháy rồi.

Thổ lộ!!

Còn, còn hôn!!

Mới vừa rồi, chỉ mới mười mấy phút đồng hồ trước, bị học trưởng mình thích nhất, hôn!!

Quan trọng là, chính mình lại còn ở trong ngực người ta mà khóc đến ủy khuất như vậy, xấu hổ như vậy!

A a a a a!!!

Đại não thoáng khôi phục lại thanh tỉnh, hiện tại lại bắt đầu có một loại cảm giác không chân thật cùng vui sướng đến choáng váng, giống như mới từ một đám mây trên cao bước xuống, trong lỗ tai tựa hồ còn nghe được nhịp tim đập thùng thùng không ngừng.

Bỏ tay ra nhìn đến, quả nhiên nhìn thấy bộ dạng đôi môi màu đỏ tươi, cùng dĩ vãng vốn là hơi hồng nhạt tái nhợt hoàn toàn đối lập, thậm chí còn lưu lại xúc cảm tê dại cùng nóng rực vẫn không mất đi.

Rất... đột ngột.

Rất... rung động.

Cũng rất... không chân thực.

Khoảnh khắc trong đầu thoáng xẹt qua một ý tưởng, nếu không phải mình đang nằm mơ vậy nhất định chính là ông trời đang nằm mơ, tay đã muốn vô ý thức mà sờ lên đôi môi nhiệt độ vẫn không chịu thối lui, gần như là lấy biểu tình dại ra mà nhìn chính mình trong gương, tim đập cơ hồ muốn phá vỡ lồng ngực mà nhảy ra ngoài.

Tiếng đập cửa vang lên thật lâu khiến tinh thần phục hồi trở lại, phản ứng đầu tiên chính là lấy tay gắt gao chế trụ cánh cửa đã khóa thật kỹ lại, hơi thở không xong mà hô to, “Đừng vào! Tôi, tôi đi vệ sinh.”

“Ừ, em cứ từ từ, anh không vội. Nếu em muốn xem báo chí giết thời gian, ở bên tay trái có tờ tin tức ngày hôm nay.”

Người ở ngoài trong giọng nói chính là không thèm che giấu ý cười càng làm cho Tô Nhiện hận không thể khóa cửa cả đời ở trong này không đi ra ngoài nữa còn tốt hơn.

Trì Quy nghe thấy người bên trong cứ rục rà rục rịch luống cuống tay chân không biết là đang làm gì, dựa vào tường không tiếng động mà nở nụ cười.

Đợi ước chừng nửa tiếng, cái kẻ toàn thân hồng như con tôm đã sắp biến thành rùa mà từ trong toilet đi ra, thấy Trì Quy đứng ở cửa không một tiếng động liền theo bản năng kinh hô một tiếng, sau đó vẻ mặt ai oán lắp bắp than thở, “Anh, vẫn, cái kia ở chỗ này sao?”

“Ừ. Anh, vẫn, cái kia ở chỗ này.” Thật hưng trí mà bắt chước bộ dạng người nào đó lắp bắp, đại thần cười cười trả lời.

“... ” Cố ý!!! Bạn học Tô Nhiên ngậm miệng yên lặng phun trào.

“Đúng rồi, điện thoại di động của em vừa có người gọi đến. Là bạn học, à, chính là cái người cùng phòng ký túc xá.”

“A, vậy tôi phải nhanh chóng gọi lại cho cậu ấy!” Tô Nhiên nói xong liền từ trước mặt người nào đó đi ra ngoài, vội vã bước đi.

“Không cần phải gấp, anh đã nói với cậu ấy rồi.”

“A? Nói cái gì?” Tiểu Tô Nhiên có chút kinh ngạc mà quay đầu lại.

Trì Quy một bên vừa hướng về phía Tô Nhiên mà bước qua, một bên cười nói, “Anh nói cho cậu ấy biết, em ở trong buồng vệ sinh, có thể cần thời gian rất lâu, bảo cậu ấy kiên nhẫn chờ đợi.”

Trì Quy nói xong hài lòng nhìn Tô tiểu ngốc gương mặt bạo hồng nghiêng đầu đi nơi khác, cầm lấy di động.

“Alo.”

“Alo! Tao không phải-”

“Uh,, đại khái một hồi sẽ trở về. Tao lập tức ra khỏi cửa rồi đây. Ừ, biết rồi.”

“Được rồi, tao biết, mua cho mày. Cho nhiều ớt, không để giấm chua.”

“Mày không cần gọi bậy!!”

“Ừ, trước cứ như vậy đi. Nhớ phải đem bài tập làm đi, mày đã rớt hai lần rồi. Ừ, đêm nay hết hạn.”

“Được... Ừ. Tạm biệt.”

...

“Cậu ấy tìm em có việc sao?” Trì Quy thấy cậu để điện thoại xuống liền hỏi.

Tô Nhiên có chút xấu hổ mà cười cười, “Kỳ thật cũng không có việc gì, chỉ là nhắc tôi lúc trở về nhớ mua cho cậu ấy đồ ăn khuya. Hỏi tôi khi nào thì trở về.”

“... Ừ.”

Tiểu Tô Nhiên trộm hít sâu một hơi, nói, “Cái kia, học trưởng, cũng không còn sớm, tôi, tôi đi trước. Anh nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Bây giờ còn sớm mà, ngồi thêm một lúc, chốc lát anh đưa em trở về.”

“Không cần không cần! Ha ha, tôi ngồi xe bus là được rồi, chỉ một tuyến liền đến trường học. Học trưởng anh không cần đưa tôi.”

“... ”

“Cái kia, học trưởng anh hôm nay mới vừa ngồi xe lâu như vậy, nghỉ ngơi sớm một chút đi, tôi không quấy rầy anh nữa.”

“... Ừ. Giờ anh đưa em về.” Nói xong đã muốn từ trên giá áo lấy xuống áo khoác.

“Không cần không cần! Tôi tự mình trở về là được, tôi ngồi 35 phút-”

“Anh muốn đưa em, có thể chứ?”

“... Vậy, phiền toái học trưởng.” Nhìn đôi mắt kia còn đang nhìn thẳng vào mình, lời cự tuyệt thật sự là nói cũng không nên lời.

“Tiểu Nhiên. Kỳ thật em có thể, không cần khách khí như vậy.” Ước chừng cách hơn mười giây, Trì Quy nói.

Thời điểm xuống lầu, hai người không hẹn mà cùng ăn ý lựa chọn phương thức một trước một sau, im lặng mà đi ra khỏi nhà trọ.

Tô Nhiên trì độn cũng dường như cảm giác được ẩn ẩn áp suất thấp, vì thế lúc Trì Quy đưa tay đón xe taxi liền ngoan ngoãn mà nuốt mấy lời đại loại như ‘ngồi xe bus là được rồi’ vào bụng.

Xe taxi chạy rất nhanh trên đường cái rộng mở, bên trong xe lại là một mảnh yên tĩnh.

Tô Nhiên một bàn tay nắm di động, một bàn tay theo bản năng mà bắt lấy ghế ngồi dưới thân, nghiêng mặt hướng ra ngoài cửa sổ, không mục đích mà nhìn.

Thật khẩn trương cho nên ngay cả hô hấp cũng chỉ có thể hạ xuống thật nhẹ.

Tựa hồ qua mười mấy phút đồng hồ, âm thanh tin nhắn của di động vang lên. Thời điểm cúi đầu nhìn tin nhắn liền nhịn không được mà lắp bắp kinh hãi, cái tên Trì Quy hiện rõ ràng trên màn hình.

[Thực xin lỗi. Anh hôm nay lỗ mãng. Bất quá chuyện anh nói thích em, anh thật rất nghiêm túc.]

Trong thời điểm này, trường hợp này bản thân Trì Quy đại não căn bản cũng không thể dùng hai từ thanh tỉnh để hình dung.

[Có lẽ đã không quan tâm đến suy nghĩ cùng ý nguyện của em, anh thật xin lỗi.]

Tô Nhiên vừa muốn trả lời, tin nhắn thứ ba đã gửi đến.

[Nếu em cảm thấy cần phải suy nghĩ thêm, anh có thể chờ. Cho nên, Tiểu Nhiên, đừng đối với anh tỏ ra xa cách như vậy được không?]

Trì Quy cũng đã quay đầu chuyển hướng sang đối diện cửa sổ, cho nên cũng không thể thấy rõ biểu tình trên mặt anh, Tô Nhiên sau khi kinh ngạc cực độ liền giật mình cảm thấy ở trong lòng thật sâu hổ thẹn cùng khó chịu. Luống cuống tay chân mà bắt đầu soạn tin nhắn, rất sốt ruột muốn biểu đạt cũng tự nhiên vì vậy mà nói năng lộn xộn.

[Không phải, học trưởng, tôi không phải có ý đó. Tôi thật khẩn trương cho nên không biết phải mở miệng thế nào, thật sự rất khó tin cho nên theo thói quen nghĩ muốn đem bản thân trốn đi. Tôi thật không phải là muốn giữ khoảng cách với anh. Thực xin lỗi thực xin lỗi. Tôi thật sự không có trách anh.]

Mặt có chút nóng lên, rốt cục cũng cố lấy dũng khí soạn tin nhắn kế tiếp.

[Cảm thấy thật hạnh phúc cho nên, không biết phải làm sao bây giờ.]

[Anh đừng tức giận. Thực xin lỗi.]

Tin nhắn gửi đi rồi, tim đập cũng đã tới cực hạn. Trong xe không gian nhỏ hẹp, hai người ngồi thật sự rất gần, tựa hồ có thể nghe thấy âm thanh hít thở của đối phương.

Sau đó, tay bị người kia nhẹ nhàng bắt lấy, cầm thật chặt. Bàn tay đối phương truyền đến nhiệt độ cao hơn so với chính mình không ít, nháy mắt liền dọc theo cánh tay truyền đến trong ngực.

...

“Nhóc con, cậu có phải cảm thấy không thoải mái hay không a, mặt đỏ như vậy, hay là phát sốt rồi?” Từ kính chiếu hậu nhìn thoáng qua Tô Nhiên, tài xế taxi quan tâm mà nói chen vào.

“... Không, không có việc gì, cảm ơn bác tài. Con không sao.” Tốt rồi, mặt càng đỏ hơn.

Người nào đó vẫn đang cầm tay mình rốt cục nhịn không được cười ra tiếng.