Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Chương 12: Mê cục




Vệ Lai rất hài lòng với kết quả này, nàng không ham giết chóc, cũng không thích cái kiểu giết người ghê rợn như vậy. Thích hay không là một chuyện, nhưng đối mặt với nguy cơ trước mắt, đặc biệt còn liên quan đến tánh mạng của mình, nàng không ngại áp dụng một số thủ pháp có chút cực đoan.

“Các ngươi là ai?” Thấy hiện trường yên tĩnh lại, Vệ Lai rốt cuộc hỏi ra vấn đề mà mình quan tâm nhất, “Đây là đâu?”

Bốn phía càng thêm yên tĩnh.

Qua một hồi thật lâu, vẫn là Trạm Vương phi có phản ứng đầu tiên, vội vàng nói:

“Lam Ánh Nhi, ngươi đừng càn quấy nữa! Nơi này là hoàng cung, người bị ngươi giữ ở trong tay chính là Thái hoàng Thái hậu đấy!”

“Higor đâu? Hắn đang giở trò gì?” Vẫn không cách nào chấp nhận được sự thực này, Vệ Lai một mực cho rằng đây là một mê cục của Higor bày ra, mục đích là để cho nàng buông lỏng cảnh giác, sau đó sẽ từng bước moi ra hướng đi của đồng đội khác từ nàng.

“Yêu nữ!” Rốt cuộc Hướng Cẩm Hoa cũng phục hồi lại tinh thần lập tức hô to: “Yêu nữ, ngươi muốn làm gì!”

“Câm miệng!” Vệ Lai có kích động muốn mắng chửi người, người phụ nữ này sao lại đáng ghét như thế? Higor, muốn diễn trò với lão tử sao không cố tìm một diễn viên nhìn thuận mắt một chút?

Lại là một trận yên tĩnh, Vệ Lai không hỏi thêm gì nữa.

Không phải nàng chịu bỏ qua mà là trong lúc vô tình cúi đầu xuống nàng chợt phát hiện nốt ruồi đỏ bẩm sinh nổi trên cánh tay của mình đã biến mất không thấy nữa. Không lưu lại một chút dấu vết nào, giống như chỗ đó vốn là da thịt trơn nhẵn.

Thật ra ngay từ lúc vừa tỉnh lại nàng đã phát hiện có gì đó không ổn. Là một đặc công, chẳng những nàng có thân thủ hơn người mà ngay cả năng lực quan sát cũng cực kỳ nhạy bén. Nàng nhớ rõ là mình vì cắn chất độc trong răng mà mất mạng, dù cho đó là độc giả đi nữa nhưng chuyện hàm răng nàng từng được chỉnh sửa là thật.

Không ngờ trong lúc nàng theo thói quen dùng đầu lưỡi quét lên chiếc răng dấu viên độc dược thì lại phát hiện ra cấu tạo của nơi đó hoàn toàn không giống với trước đây.

Đó là chỉ là một chiếc răng bình thường, không có phần hơi đội lên của đường viền sứ ở xung quanh, chỗ răng ấy cũng không bị lõm xuống sau khi chất độc bị cắn nát.

Nó vô cùng bằng phẳng, rất bình thường, giống như chưa từng bị cải tạo vào mười mấy năm trước.