Ái Sanh Nhật Ký

Chương 16: Chuông điện thoại nửa đêm




Trầm Hàn Sanh rũ mí mắt xuống, tựa hồ sa vào trầm tư chuyện cũ, Trịnh Duyệt Nhan cũng không sốt ruột, tay đưa đến dĩa trái cây trước mặt lấy một quả anh đào cho vào miệng, kiên nhẫn chờ nàng. 

Trầm mặc một hồi lâu, Trầm Hàn Sanh khẽ lắc đầu: “Đều qua rồi... Tôi cũng không muốn nhắc lại chuyện gì nữa.” 

- Đừng như vậy mà! Người là một loài động vật cần phải bộc lộ, hơn nữa càng là chuyện làm người ta cảm giác không tốt thì càng phải nói ra. – Trịnh Duyệt Nhan nhìn nàng, cười nói: “Hơn nữa em trước mặt chị thẳng thắn như vậy, chứng minh em hoàn toàn có thể tin tưởng được, lại còn thêm mối quan hệ của Tiểu Phương và Hà Na, trước sau gì chúng ta cũng là bạn bè thôi, không phải sao?” 

Trầm Hàn Sanh có chút bất đắc dĩ: “Cũng không phải là bí mật gì, em không cần phải nghiêm trọng như vậy.” 

- Đúng vậy, thế thì tâm sự với em cuộc sống của chị đi, à phải rồi, nói về người nhà của chị đi. – Nói tới đây, trong mắt Trịnh Duyệt Nhan đã tràn đầy tò mò: “Cho tới bây giờ, chị dường như không hề đề cập đến người nhà của chị, chị có anh chị em gì không?” 

- Tôi có hai chị gái và một em trai.

- Hả? – Trịnh Duyệt Nhan cắn một quả anh đào, cả kinh mở to hai mắt: “Nhiều thế à?” 

Trầm Hàn Sanh không khỏi lộ ra một tia cười khổ trên mặt: “Đúng vậy.” 

- Là vì muốn có một đứa con trai nên mới sinh nhiều như vậy? 

- Ừ. 

Trịnh Duyệt Nhan nghĩ nghĩ, hỏi: “Nhà chị ở đâu?” 

Trầm Hàn Sanh trầm ngâm một lát, nói: “Ở một nông thôn xa xôi, nói em cũng không biết.” 

Trịnh Duyệt Nhan nhìn nàng, ánh mắt sinh ra tia thận trọng: “Chị... Chị với người nhà quan hệ tốt không?” 

- Quan hệ với hai chị rất tốt, cũng rất thân thiết. 

Trịnh Duyệt Nhan ngẩn ra: “Cha mẹ thì sao?” 

Trầm Hàn Sanh mỉm cười, cầm ly lên uống một ngụm nước, trong đầu Trịnh Duyệt Nhan nhanh chóng chuyển đi ý niệm kia, sau đó hỏi: “Chị lúc đi học, chắc là loại học sinh xuất sắc vừa chịu khó vừa nghe lời, trong mắt giáo viên là học trò ngoan, là đối tượng bạn học hâm mộ phải không?” 

Trầm Hàn Sanh cong cong khóe môi, mang chút tự giễu nói: “Là giáo viên thương yêu học trò, nhưng không phải là đối tượng bạn học hâm mộ.” 

Trịnh Duyệt Nhan ngơ ngác nhìn chăm chú nàng, chính là không biết kế tiếp phải hỏi thế nào, Trầm Hàn Sanh uống một ngụm nước nữa, làm mát cổ họng, chậm rãi nói tiếp: “Nhà của tôi điều kiện rất bình thường, sinh vài đứa con, hơn nữa trước đây còn bị phạt một khoản tiền, nên gia cảnh...” 

Nói tới đây, nàng liếc mắt nhìn Trịnh Duyệt Nhan một cái: “Chắc em cũng đoán được?” Trịnh Duyệt Nhan gật gật đầu, thấy vẻ mặt Duyệt Nhan thật sự đang chăm chú lắng nghe, không tự chủ được tiếp tục: “Chị cả của tôi đã sớm bỏ học giúp gia đình, cũng sớm lập gia đình, chị hai của tôi thành tích rất tốt, nhưng cũng không học xong sơ trung liền ra ngoài làm công, vận mệnh của tôi vốn như thế, nhưng bởi vì thứ nhất là hai người đều kiếm tiền, trong nhà thoải mái hơn một chút, lại bởi vì thành tích học tập của tôi vẫn tốt, cho nên chị hai khuyên bảo tôi hãy tự đấu tranh, liền học tiếp.” 

Nàng nói chuyện thần thái rất bình tĩnh, giọng điệu cũng không có gì phập phồng, nhưng Trịnh Duyệt Nhan lại nghe có chút chua xót, hoàn toàn không thể tưởng tượng gia cảnh gia đình nàng như thế nào, nhưng cũng có thể hiểu được, đây là một gia đình trọng nam khinh nữ cực độ, người con gái thứ ba có thể bị đối xử thế nào, trên cơ bản, Hàn Sanh không thể nhận được một chút ôn nhu của cha mẹ nơi đó. 

- Tôi ở nông thôn học xong sơ trung, lập tức được một trường cao trung trọng điểm ở thành phố tuyển đi, học phí hoàn toàn miễn phí, chỉ cần dùng đến sinh hoạt phí. – Nói đến bốn chữ ‘cao trung trọng điểm’, ánh mắt Trầm Hàn Sanh đột nhiên hiện lên một chút thống khổ, nhưng rất nhanh thần sắc nàng liền khôi phục bình thường: “Ở nơi này ba năm, tôi thi đậu Đại học Y khoa, ba mẹ tôi ngại tiền học phí, thế nào cũng không cho tôi tiếp tục học, vì bọn họ phải tốn tiền để cho em trai tôi đi học, chị hai tôi theo bọn họ tranh cãi ầm ĩ một trận, quyết định chính mình sẽ cho tôi đi học đại học, chị ấy làm công buôn bán kiếm được một ít tiền, lại cho người mượn một ít. Tôi học đại học năm năm, dựa hoàn toàn vào tiền của chị ấy và tiền học bổng của mình, nghỉ hè và nghỉ đông thì làm công, cứ sống qua ngày như vậy.” 

Hốc mắt Trịnh Duyệt Nhan có chút đỏ lên, nhịn không được hỏi: “Chị hai chị đang ở đâu?” 

- Quảng Châu. – Trầm Hàn Sanh nhìn nàng, đột nhiên nở nụ cười: “Chị ấy hiện tại rất tốt, mua căn hộ ở, gả cho một người chồng rất thương yêu mình sinh một đứa con đáng yêu. Điều duy nhất tôi có thể làm, là thỉnh thoảng đi thăm chị ấy và cháu trai, lâu lâu lại chuyển khoản giúp chị ấy trả tiền vay để mua căn hộ, nhưng chị ấy luôn nói không cần.” 

- Chính chị... – Trịnh Duyệt Nhan nhìn bốn phía phòng khách: “Hiện tại cũng không tệ nhỉ.” 

Trầm Hàn Sanh nhìn ra trên mặt nàng có một tia nghi hoặc, nói: “Hồi nghiên cứu sinh đại học tôi đều tìm mọi cách để kiếm tiền, thậm chí còn chơi qua cổ phiếu, năm ba năm tư đại học, kinh tế đã không còn khốn cùng như vậy nữa. Khi là nghiên cứu sinh đại học lại được học một người thầy hướng dẫn rất tốt, ông ấy miễn phí vài năm cho tôi, cũng không đòi thù lao, kết quả là khi tốt nghiệp, ông ấy còn cho tôi một số tiền lớn làm phần thưởng, ngay cả khi đi làm, đều là ông ấy giới thiệu cho, ông ấy ở giới y học rất nổi danh, cũng rất... Thần thông quảng đại.” Nàng cũng nhìn quanh nơi mình ở một chút, cười nói: “Tiền thưởng kia đủ để tôi mua một căn hộ.” 

Trịnh Duyệt Nhan cũng cười, nghịch ngợm nháy mắt mấy cái: “Càng miễn bàn sau khi chị đi làm vài năm, bác sĩ khoa ngoại thu nhập bằng một đoàn người á.” 

Trầm Hàn Sanh lắc đầu mỉm cười: “Ở trước mặt em sao tôi dám nói đến thu nhập.” 

- Đúng lắm, có tiến bộ, lại còn phản kích, nhưng mà em không thể so với chị được, em thuộc loại chìa tay xin tiền ba mẹ. – Trịnh Duyệt Nhan nằm dựa vào sô pha, lại hỏi: “Chị nói thỉnh thoảng sẽ đi gặp chị hai, chị cũng thường về thăm cha mẹ sao? Hoặc gọi điện thoại?” 

Trầm Hàn Sanh nói: “Không thể nào trở về, có khi nhiều năm cũng về chỉ hai ngày, cũng không thể nào gọi điện. Chúng tôi quan hệ vẫn bạc bẽo, đôi khi cho dù ở bên cạnh, tình trạng vẫn xa cách, tâm và tâm khoảng cách lại xa xôi, đây là chuyện đau xót của cuộc đời tôi. Tuy nhiên, họ vẫn thường gọi điện thoại cho tôi.” 

- Đòi tiền? – Trịnh Duyệt Nhan hầu như hỏi không suy nghĩ. 

Trầm Hàn Sanh có điểm kinh ngạc với phản ứng cực nhanh của nàng, sững sờ một chút mới nói: “Đúng vậy, nhà phải xây phòng mới, còn có học phí của em tôi, họ cũng gọi điện cho tôi và chị hai đòi tiền.” 

- Chị làm thế nào? 

- Tận lực thỏa mãn yêu cầu của họ. 

Trịnh Duyệt Nhan nhíu mày: “Nếu đổi lại là em, em sẽ không làm vậy.” 

- Họ là ba mẹ tôi. – Trầm Hàn Sanh cười cười thấp giọng nói: “Hơn nữa thứ tôi có thể cho họ, chỉ có thế thôi.” 

Trịnh Duyệt Nhan không nói gì, Trầm Hàn Sanh thư giãn cánh tay một chút, nói: “Được rồi, hai mươi mấy năm cuộc sống của tôi, em đã hiểu đại khái, sau này đừng tới hỏi tôi lung ta lung tung, cũng đừng lại dùng hai chữ ‘bạn bè’ mà nói chuyện.” 

Trịnh Duyệt Nhan nhỏ giọng thì thầm: “Còn có điều hứng thú nhất chưa biết.” 

- Cái gì? – Trầm Hàn Sanh nghe ra điều không trong sáng. 

- Thời nay người ta gọi chị là Phượng Hoàng Nữ! – Trịnh Duyệt Nhan trắng mắt liếc nàng một cái. 

* Phượng Hoàng Nữ: Jean Grey, một nhân vật anh hùng của Marvel Comics (công ty sở hữu nhiều nhân vật hư cấu nổi tiếng như Spider-man, Iron Man...),một trong những năng lực của cô là đọc suy nghĩ của người khác. 

Trầm Hàn Sanh cũng không lưu tâm, nhìn nhìn đồng hồ, nói: “Đã khuya rồi, em nên trở về, tôi tiễn em.” 

- Này, em nói này, chị đối xử với khách như vậy có hơi quá đáng chăng. – Trịnh Duyệt Nhan xiêu vẹo trên sô pha, bất mãn nói: “Đã trễ thế này, chị không thể giữ em ở lại một đêm sao, cho dù ngày mai chị ra khỏi nhà đi làm sớm, cũng không cần lo lắng em sẽ trộm gì đó trong nhà chị nha.” 

Trầm Hàn Sanh đứng dậy, nhìn nàng cười như không cười: “Có chuyện tôi không sợ phải nói cho em biết.” 

Trịnh Duyệt Nhan tràn đầy hứng thú nhìn nàng: “Là gì?” 

- Nhà của tôi chỉ có một giường. – Trầm Hàn Sanh không một chút hoang mang nói: “Bởi vì tôi cũng mới mua căn hộ này, đến bây giờ cũng không nghĩ đến chuyện giữ người nào qua đêm.” 

Trịnh Duyệt Nhan nghe vậy nhảy dựng lên, đi qua mở cửa thư phòng, liếc mắt nhìn một cái, một cái bàn đọc sách lớn, laptop, ghế dựa, kệ sách cao to, không bày thêm bất kỳ vật gì, không gian có vẻ rất rộng rãi sáng sủa. Nàng sợ run một lát, gật đầu nói: “Xem như chị lợi hại.” Xoay người đi tới cầm túi của mình liền hướng đến cạnh cửa, Trầm Hàn Sanh mỉm cười đi theo phía sau nàng, đi chưa được mấy bước, Trịnh Duyệt Nhan bỗng nhiên ngoái đầu nhìn lại hướng nàng cười: “Nhưng mà, chị hiện tại chủ động đưa em xuống lầu, đó là một hiện tượng tốt.” 

Trong phòng bệnh, người nhà bệnh nhân nhường chỗ cho Trầm Hàn Sanh ngồi, khẩn trương nhìn bệnh nhân hôn mê nói: “Bác sĩ, bệnh này, làm phẫu thuật sẽ tốt lên sao?” 

Trầm Hàn Sanh khoát tay ý bảo không cần ngồi, đến gần giường nhìn một chút, cười an ủi: “Hãy yên tâm, không có gì trở ngại.” 

Nhưng người nhà vẫn tâm trạng bất định: “Nhưng mà bác sĩ... Bác sĩ nói là ung thư túi mật.” 

- Ung thư túi mật giai đoạn đầu. – Trầm Hàn Sanh mỉm cười bồi thêm một câu, lại trấn an nói: “Hôm nay phẫu thuật rất thành công, túi mật biến bệnh đã bị cắt bỏ, chúng tôi cũng xử lý hạch bạch huyết gần đó, không có vấn đề gì, không cần quá lo lắng. Hiện tại quan trọng nhất là, bệnh nhân phải duy trì tâm tư tốt phối hợp với trị liệu của bác sĩ, mặt khác, ăn uống mỗi ngày đều phải chú ý, chúng tôi chỉ định những thực phẩm có thể dùng được.” 

- Vâng, chúng tôi nghe theo lời dặn của bác sĩ. 

Trầm Hàn Sanh lại dặn dò vài câu, rồi mới ra khỏi phòng bệnh, Trương Nam đi theo sau nàng, hỏi: “Muốn đến phòng 1058 thăm bệnh nhân kia không?” 

Trầm Hàn Sanh nói: “Không cần, ngày mai anh hãy sắp xếp cho cô ấy chụp CT, đem kết quả đưa đến văn phòng tôi.” 

- Vâng. 

Hai người đi qua hành lang nội trú dài, một bác gái vệ sinh mặt mũi hiền lành đang đẩy xe thật mạnh đi tới, vừa nhìn thấy Trầm Hàn Sanh, bà lập tức mặt mày hớn hở: “Bác sĩ Trầm, chào cháu.” 

Trầm Hàn Sanh dừng cước bộ, có chút kinh hỉ nói: “Dì Đường, dì nhanh như vậy đã đi làm? Thân thể có khá hơn chút nào rồi sao?” 

- Đúng vậy, thân thể tốt rồi. – Dì Đường hào hứng vỗ ngực mình, cười nói: “Dì mỗi ngày ở nhà đều nhớ bệnh viện, nhớ mọi người, cả ngày không có việc gì làm rảnh rỗi sinh nông nổi.” 

- Vậy là tốt rồi, thuốc lần trước bác sĩ Lý cho dì dị ứng với dạ dày, thì sau này uống thuốc nhớ chú ý ạ. 

- Dì nhớ kỹ rồi, lần sau sẽ không đụng vào cái thuốc kia. Lần này khỏe nhanh như vậy là nhờ cháu cho thuốc, ai, bác sĩ Trầm cháu cũng thật là, phẫu thuật giỏi thì thôi đi, mà xem bệnh khác cũng giỏi, dì thật sự... Thật sự không biết phải khen cháu thế nào. – Dì Đường xoa xoa hai tay, ánh mắt nhìn Trầm Hàn Sanh không che dấu được quý mến. 

Trầm Hàn Sanh ôm vai bà, cười nói: “Không cần khoa trương, thân thể tốt là cháu vui rồi. Được rồi, dì cũng có chuyện phải làm, không làm dì chậm trễ, cháu đi trước, có chuyện gì cứ tìm cháu.” 

- Được, được. – Dì Đường liên tục đáp ứng. 

Trầm Hàn Sanh phất tay một cái, còn chưa đi được vài bước, dì Đường lại bảo: “Bác sĩ Trầm, hai ngày nay cháu trực ban sao?” 

Nàng quay đầu đáp: “Đúng vậy ạ.”

- Tối mai dì hầm canh đem cho cháu uống. 

- Ai, không cần đâu. 

Còn chưa nói xong, dì Đường còn nói: “Cứ vậy hen, dì mang đến phòng trực ban.” Trên mặt còn mang một nụ cười tươi vui vẻ bước đi. 

Trầm Hàn Sanh đứng đó, biểu tình có chút bất đắc dĩ, Trương Nam nói: “Bác sĩ Trầm, cô đối với dì Đường thật tốt.” 

- Dì Đường là người rất tốt. 

Trương Nam nhịn không được nói: “Cô bình thường nói chuyện với chủ nhiệm Lương, cũng không nói nhiều như nói cùng dì ấy, cũng không cười vui vẻ đến vậy.” 

Trầm Hàn Sanh nghiêng đầu nhìn hắn: “Vậy à?” 

Trương Nam cười nói: “Tôi phát hiện cô lúc nào cũng đồng cảm, thông cảm với người già.” Trầm Hàn Sanh lười trả lời, mặt khôi phục vẻ đạm mạc trước sau như một, Trương Nam lại hỏi: “Bác sĩ Trầm, cô đói bụng không? Tôi đi mua chút gì đó cho cô ăn.” 

- Không cần, hôm nay tôi mệt chết đi, muốn nhân cơ hội không có ca phẫu thuật nào nghỉ ngơi một chút. 

- Quán rượu gia đình phía trước... 

Trầm Hàn Sanh nhíu mi: “Tôi nói không cần.” 

Thanh âm của nàng cũng không lớn, nhưng cũng rất có uy lực, Trương Nam hơi hơi cúi đầu, không dám nói nữa. Trầm Hàn Sanh cũng không để ý đến hắn, lập tức trở lại phòng trực ban, Trầm Hàn Sanh nhanh chóng đóng cửa lại, cởi áo blouse trắng, rửa mặt một cái, đem di động để qua một bên, liền ngả đầu ngủ trên chiếc giường nho nhỏ. 

Làm bác sĩ, nàng sớm đã tập thành thói quen nghỉ ngơi không quy luật, cũng thói quen giường nào cũng có thể ngủ, cho nên, chỉ hai phút, nàng đã tiến vào mộng đẹp. 

Nàng ngủ rất say, cũng rất tĩnh lặng, ngay cả mơ cũng không có, may mắn là đêm nay cũng không có bệnh nhân nhập viện đột xuất cần phẫu thuật, nhưng nàng vẫn không có cảm giác có thể ngủ thẳng một giấc đến hừng đông. 

Vào lúc nửa đêm, tiếng chuông dồn dập chói tai đánh thức nàng từ cơn ngủ say. 

Trầm Hàn Sanh nhìn di động trên màn hình, hiện lên thời gian vừa rạng sáng, còn tên gọi đến là “Diệp Tòng Y”, các nàng đã hai tháng không liên lạc, hiện tại? Nửa đêm? Cô ấy gọi điện thoại đến làm gì? Trầm Hàn Sanh trong tâm trạng ngờ vực, nhanh như chớp nhấn nút trả lời: “A lô”? 

Thanh âm Diệp Tòng Y từ điện thoại truyền lại vừa vội vừa gấp gáp, còn mang theo tiếng khóc: “Hàn Sanh, cô đang ở đâu?” 

Trầm Hàn Sanh mở miệng lớn: “Tôi đang ở bệnh viện trực ban, cô... Cô làm sao vậy?” 

- Tuyết Nhi, con bé bị cảm, bị bảo mẫu lây bệnh, hôm qua tôi mang con bé đến bệnh viện gần đây khám, nhận một chút thuốc hạ sót, vốn rất tốt, ai ngờ đêm nay lại phát sốt, tôi lấy nhiệt kế đo, ba mươi chín độ tám... Bảo mẫu ngày hôm qua đã trở về, chồng tôi đi công tác không có nhà, tôi... Tôi rất lo lắng. – Diệp Tòng Y kích động nói ngay cả chữ cũng không rõ, dường như sắp khóc. 

Cơn buồn ngủ của Trầm Hàn Sanh đã sớm bay lên chín tầng mây, nàng một tay bắt đầu mặc quần áo, một tay cầm di động, bình tĩnh hỏi: “Cô hiện tại đang ở đâu?” 

- Tôi đang trên xe, đang đến Thánh Hòa.