Ái Thê – Kinh Chập

Chương 16: Một Thuở Tình Thơ 7




Vân Tranh nhận được điện thoại của cô lập tức chạy đến sân bay, lúc Chiêu Đệ vừa bước ra khỏi cửa hải quan anh đã ôm lấy cô, "Anh nhớ em đến chết mất thôi." Nói xong còn không màng đến người qua đường mà hôn cô.

Chiêu Đệ đẩy nhẹ anh ra, "Về nhà rồi nói."

Anh vui vẻ dẫn cô ra xe, Chiêu Đệ cảm thấy ghế trên xe hơi cao cô liền kéo nó xuống một chút.

Vân Tranh nhìn thấy cô không nói lời nào thì mở lời trước, "Lần này em về Đa Thành tổng cộng nhớ anh bao nhiêu lần đây?"

Chiêu Đệ ngửi được mùi nước hoa xa lạ ở trên xe, cười nói, "Có, mỗi ngày em đều nhớ đến anh."

Anh hiển nhiên là bị những lời này của cô làm cho ngây ngất, xoa tay cô nói, "Anh cũng rất nhớ em."

Anh đưa cô đi dùng cơm.

Bây giờ vừa qua tết nên trung tâm còn chưa có khai giảng.

Hai người đến một nhà hàng cách điệu sang trọng để ăn, trong lúc gọi món anh còn gọi rất nhiều món cô thích ăn.

Chiêu Đệ đến nhà vệ sinh để chỉnh trang, từ phía sau cửa đi ra là một cô gái rất xinh đẹp theo xu hướng của mọi người bây giờ là gương mặt nhỏ, cằm nhọn, mắt to.

Dáng người cô ấy cao gầy thon thả đứng bên cạnh Chiêu Đệ dặm lại phấn.

Chiêu Đệ nhớ rõ đây là cô bạn gái cũ trên hình nền điện thoại của Vân Tranh.

Cô gái đó liếc mắt nhìn Chiêu Đệ, từ trên cao nhìn xuống, "Chào cô, tôi biết tên cô."

Chiêu Đệ mặt không biểu cảm, "Chào cô."

"Cô Hứa, sau này gặp lại." Cô ấy nói xong dẫm lên giày cao gót đi ra, chân trái của cô bị thương nhưng vẫn không ảnh hưởng đến dáng đi.

Chiêu Đệ nhìn thấy chính mình trong gương, trên mặt còn có bọt nước chảy xuống.

Cô nhìn thật lâu sau đó xoay người đi ra ngoài.

Cái loại cảm giác bị nhìn xuống từ trên cao này, cô hình như đã từng trải qua rồi.

Vân Tranh thấy cô trở ra liền gắp thức ăn cho cô, "Đồ ăn ở đây không tệ, em ăn thử xem."

Anh lột cho cô một chén thịt tôm để cô từ từ chấm tương ăn.

Rất nhiều lần cô nhìn thấy anh để mắt đến phía sau lưng cô bèn nhờ anh đi lấy giúp cô lọ sữa chua, khi quay đầu lại là cô gái xinh đẹp lúc nãy đang nhìn cô cười.

Thì ra cô ấy vẫn luôn ở đây.

Wechat báo có tin nhắn kết bạn mới, Chiêu Đệ nhận ra ảnh đại diện là cô gái đó nên lập tức đồng ý.

Người đó gửi tin đến, "Chào cô, tôi là Khoáng Nguyệt Hảo."

Khoáng Nguyệt Hảo.

—— Chiêu Đệ, anh từng có một cô bạn gái quen ba năm.

—— Em đừng nghĩ quá nhiều, anh đã chia tay với cô ấy rồi.

***

Một bữa cơm này hai người ăn đến vô thanh vô tức, Vân Tranh trong lúc ăn còn cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc cô, ngoài trừ một chút mất tự nhiên lúc đó thì mọi việc đều diễn ra bình thường.

Sau khi hai người về đến phòng trọ Chiêu Đệ liền đi tắm, lúc cô bước vào phòng tắm mới phát hiện ở phía sau chai sữa tắm cô thường dùng có đặt một thỏi son không phải của cô, màu son rất nổi bật.

Cô đem nó vứt xuống bồn cầu.

Cô tắm xong bước ra thì Vân Tranh đã cầm sẵn máy sấy giúp cô làm khô tóc.

Chiêu Đệ nhắm mắt, hưởng thụ nụ hôn say đắm của anh.

Vân Tranh đặt cô ở dưới thân, âm thanh mê người của Chiêu Đệ làm anh càng đánh càng hăng.

"Anh nhớ em đến chết, nhớ đến không kiểm soát được mình."

Chiêu Đệ hôn lên trán anh, "Một lần nữa đi anh."

Có được sự cổ vũ của cô, anh nói, "Chiêu Chiêu hôm nay nhiệt tình như vậy." Tay anh mang một cái bao mới vào, ôm chặt cô vào lòng mà điên cuồng.

Lần này anh không còn dịu dàng nữa nhưng miệng lại thốt ra những lời vô cùng âu yếm khiến cô hoảng sợ.

Nửa đêm cổ họng khát khô làm cô giật mình tỉnh lại, thấy điện thoại Vân Tranh báo có tin nhắn mới, là của Khoáng Nguyệt Hảo, "A Tranh, cảm ơn anh sáng nay đã đưa em đi."

Cô tắt điện thoại, sau khi uống xong nước thì trở lại giường, mở điện thoại của mình xem thử vòng bạn bè của Khoáng Nguyệt Hảo.

Chiêu Đệ xem hết một lần thì chú ý đến những bài đăng mấy ngày gần đây.

Có bài đăng lúc cô ấy đến nhà họ Bạc, khi đó Vân Tranh nhìn vào màn hình, anh đang cười.

Có bài đăng cô bị trẹo chân, tựa đề là "anh yêu đưa tôi đi bệnh viện".

Cô nhìn thấy một góc quần áo của Vân Tranh.

Có bài đăng cô đang ngồi trên sô pha tự sướng, tựa đề là "một căn nhà rất sạch sẽ".

Chiêu Đệ tắt Wechat, Vân Tranh từ sau lưng theo bản năng ôm chầm lấy cô, cằm đặt trên vai còn tay lại xoa ngực cô.

Cô quay lại nhìn gương mặt trầm tĩnh của anh lúc ngủ sau đó nhắm mắt lại.

Vân Tranh, em đang đợi anh thẳng thắn nói với em, anh tốt nhất đừng gạt em.

Ngày hôm sau thức dậy, lúc Chiêu Đệ đi rửa mặt Vân Tranh nhìn qua điện thoại di động, sắc mặt không được tự nhiên đang định xóa tin nhắn đi thì Chiêu Đệ từ trong nhà vệ sinh ló đầu ra, "Vân Tranh, em muốn ăn sáng.

Anh đi mua cho em."

Cô nói xong đi đến ngăn kéo mở ra lấy tiền đưa cho anh.

Đây là thói quen mỗi sáng của hai người bọn họ.

Vân Tranh mỗi lần ra ngoài mua thức ăn đều sẽ không mang theo di động vì anh cho rằng nếu cầm theo sẽ rất kỳ quặc nên bỏ vào ngăn tủ đóng lại.

Chiêu Đệ vẫn còn đang rửa mặt, anh đứng dậy mặc quần áo, "Nhớ đợi anh về.

Còn nữa, em nhớ mang dép vào, sàn nhà rất lạnh."

Vân Tranh đi rồi cô tắt nước trong nhà vệ sinh bước ra lấy điện thoại ở trong ngăn kéo.

Cô biết mã khóa điện thoại của anh..