Alpha Phản Diện Mang Thai Rồi

Chương 18: 18: Kế Tiếp






"Bùi ca, còn cần đi bệnh viện không?"
Tư Hoài Tây vốn muốn vào phòng xem tình trạng của Bùi Chiêu Chu, không ngờ Bùi Chiêu Chu nằm trên giường ngủ đến vẻ mặt an ổn điềm nhiên, ánh sáng dịu nhẹ chiếu vào khuôn mặt từ trước đến nay luôn lạnh lùng, sắc mặt mệt mỏi dần trở nên hồng nhuận, tiếng ngủ rất nhỏ không khỏi làm Tư Hoài Tây nở nụ cười nhẹ trên khóe miệng.

Bùi ca cũng thật tin tưởng hắn đi.

Tư Hoài Tây nhướng mày, đối với việc Bùi ca không có tâm phòng người này tương đối lo lắng.

Chẳng qua hắn biết Bùi ca chỉ không có lòng không bị người tốt, lần đầu gặp mặt liền cho một người xa lạ như hắn vào phòng mình, sau đó cho dù hắn làm ra chuyện quá mức gì, dùng thân phận địa vị của Bùi ca không có khiển trách hắn, chỉ là vẻ mặt hơi bực bội đuổi hắn khỏi khách sạn.

Sau đó hắn vốn nghĩ không thể liên lạc lại, Bùi ca lại chủ động đề nghị giúp đỡ, muốn giúp hắn rời khỏi công ty xấu xa trong lòng mọi người.

Ngay cả việc hắn từ chối vì lý do gì, Bùi ca vẫn bất động thanh sắc đầu tư vào phim truyền hình hắn đóng gần đây.


Tư Hoài Tây rất kinh ngạc khi nhìn thấy Bùi Chiêu Chu ở đoàn làm phim, trong【Tinh tế vạn nhân mê】căn bản không đề cập qua việc Bùi Chiêu Chu sẽ đầu tư vào bộ phim này, cũng có nghĩ là mạch truyện đã đi chệch hướng, chắc chắn Bùi Chiêu Chu không phải vì nhân vật chính mà đầu tư vào bộ phim kia.

Tư Hoài Tây không muốn tự đại như vậy nhưng cảm thấy Bùi Chiêu Chu vì hắn mới làm thế.

- - Bùi ca đến tột cùng đang nghĩ cái gì?.

Tiên Hiệp Hay
Cho đến bây giờ, anh vẫn là bộ dạng không hề cảnh giác, vào nhà hắn, ngủ trên giường hắn.

Tư Hoài Tây đứng im lặng ở cửa phòng, ngưng mắt nhìn khuôn mặt Bùi Chiêu Chu đang ngủ trên giường, ánh mắt phức tạp thâm trầm.

Không chỉ là Bùi Chiêu Chu không có cảnh giác với hắn mà là hoàn toàn tin tưởng hắn...!
Tư Hoài Tây là người tới từ mạt thế, cho dù giả vờ tốt đến thế nào đi chăng nữa thì đối với bản chất con người lạnh nhạt và phòng bị trong lòng, bình thường giống như hít thở uống nước.

Hắn có thể tâm huyết dâng trào đi cứu người, nhưng xét cho cùng hắn vẫn là một kẻ máu lạnh, cho dù cứu được người cũng sẽ không để lại gút mắc vào với những người đó.

Giống như ở mạt thế, hắn tùy tay cứu một đám người già, phụ nữ và trẻ em gặp nguy hiểm, giống như có thời gian rảnh rỗi nhổ một cánh đồng củ cải, ngẫu hứng sẽ đi cắt cỏ.

Ánh mắt cảm kích của họ đối với Tư Hoài Tây giống như gió thổi mây bay, cứu được sẽ cứu, hắn chưa bao giờ để trong lòng.

Nhưng lần này thì khác...!

Không gian này nhiều thêm một hơi thở chiếm trọn tâm trí hắn, sự tồn tại mãnh liệt này vốn nên khiến Tư Hoài Tây, một kẻ cực kỳ chiếm hữu vùng tư nhân bài xích người ngoài, căng chặt mặt.

Bản thân Tư Hoài Tây cũng rất ngạc nhiên, hắn vậy mà có thể chịu đựng được.

Tư Hoài Tây tự hỏi một lát, không khí im lặng càng thêm quỷ dị, đôi mắt tối tăm dưới ánh đèn mờ hiện lên tia sáng kì dị.

Tầm mắt tối tăm dừng ở trên môi Bùi Chiêu Chu lộ ra trong không khí, môi mỏng đỏ mọng lộ ra một tia mê người, Bùi ca không hề phòng bị như vậy có chút dễ thương đáng yêu, lại làm lòng hắn không kìm được nổi sóng bồn chồn.

Muốn để lại trên đôi môi kia dấu vết của hắn, in lại vết đánh dấu của hắn, cứng rắn đem trong ngoài Bùi Chiêu Chu đều nhiễm hơi thở của hắn, giống như một đêm ý loạn tình mê kia, tiếng khóc thút thít nức nở đều bị hắn nuốt vào bụng, mỗi nơi mẫn cảm của anh bị hắn chạm qua đều bị hắn khống chế.

- - Giống như vùng đất tư nhân của hắn, Bùi ca sẽ là của hắn.

Dục vọng chiếm hữu trong mắt Tư Hoài Tây giống như một mảnh biển đen không thấy mặt trời, nôn nóng, kích động, thân trầm lại chồng chất.

Không rõ loại cảm xúc này từ đâu mà đến, ánh mắt Tư Hoài Tây vẫn có chút ngây thơ vô tội và mờ mịt, nhưng có thể lờ mờ cho hắn biết, đều là do Bùi Chiêu Chu trước mặt gây ra.


Có lẽ tầm mắt Tư Hoài Tây quá mức nóng bỏng phức tạp quấy rầy giấc ngủ của Bùi Chiêu Chu.

Chỉ nghe được một tiếng hừ nhẹ như vừa tỉnh ngủ, mắt Bùi Chiêu Chu buồn ngủ buông lỏng, che lại bụng, hơi thở của Tư Hoài Tây trên giường tản đi gần hết, đôi mắt hiện lên tia khát cầu không nói nên lời, cái mũi mẫn cảm như gửi được hơi thở khao khát.

Chận rãi đứng dậy, ánh mắt có thần nhìn tới Tư Hoài Tây đang đứng ở cửa, Bùi Chiêu Chu thắc mắc hỏi: "Cậu muốn đi ngủ sao?"
Cơn buồn ngủ của Bùi Chiêu Chu chưa tan, còn không rõ một câu mời này ái muội đến cỡ nào.

Tư Hoài Tây vất vả đem suy nghĩ xao động trong lòng áp xuống, lại bị những lời này làm loạn đến người ngã ngựa đổ.

Nhưng cố tình Bùi ca trước mặt thản nhiên vô hại như vậy, Tư Hoài Tây bật cười nói: "Bùi ca, đừng quên, anh và em từng ngủ với nhau, làm sao anh một chút đề phòng em cũng không có vậy?".