Ẩn Đế

Chương 34: Trả nợ




Hoàn lại? Ý hắn là gì? Bồi thường tiền sao? Trì Bắc Thành có chút nghi hoặc.

Cung Trường Nguyệt thoáng nhìn ánh mắt nghi hoặc của Trì Bắc Thành, thản nhiên giải thích, “Ngươi một chưởng đả thương hắn, ta đánh lại ngươi một chưởng, một chưởng hoàn lại một chưởng, như vậy liền huề nhau.”

Còn chưa đợi Trì Bắc Thành lên tiếng, Trì Luật Nhi đã nhảy ra, nổi giận đùng đùng chỉ vào Cung Trường Nguyệt quát, “Ngươi làm càn! Kia chỉ là một xa phu! Đại ca ta đánh thì đánh, ngươi lại còn muốn đánh lại, đây là đạo lý gì? Mặc quốc các người đều là người không phân rõ phải trái sao? Hừ, quả thực là ý nghĩ kỳ quái! Cũng là do xa phu của ngươi võ công không bằng người ta!”

Ở trong mắt Trì Luật Nhi, đại ca Trì Bắc Thành của nàng là thần, không gì không làm được (CaS: khổ quá, biết rồi nói mãi TT^TT sao tả mãi cái khúc này vậy?), mà đã là thần thì sao có thể dùng cách này bồi thường cho một xa phu nho nhỏ? Cung Trường Nguyệt nói như thế khiến Trì Luật Nhi cảm thấy nàng đang bôi nhọ đại ca mình.

“Luật Nhi! Không được vô lễ!” Trì Bắc Thành lúc này mới biết mấy năm qua mình thật sự quá sủng ái Trì Luật Nhi, khiến cho nàng vốn là hoạt bát thiện lương biến thành điêu ngoa bốc đồng. Đương nhiên, ở Cận quốc, bọn họ là hoàng thất, đối với người khác điêu ngoa vô lý thì thôi, nhưng hiện tại bọn họ ở Mặc quốc, hơn nữa còn là với một nam tử như vậy!

Trì Bắc Thành có vài phần cẩn thận nhìn về phía Cung Trường Nguyệt – nam tử này, thoạt nhìn giống người thường không có nội lực, nhưng cũng bởi vì như thế, cho nên Trì Bắc Thành mới cảm thấy nam tử này không phải không có võ công, mà võ công của hắn đã đạt tới cảnh giới phản phác quy chân*, dĩ nhiên hắn không thể thăm dò ra.

*phản phác quy chân: trở lại nguyên trạng.

Suy nghĩ đó đương nhiên không phải là hắn phỏng đoán, Trì Bắc Thành hắn không chỉ có võ công cao cường mà trực giác cũng sâu sắc, trong tiềm thức hắn cảm giác được, nam tử tôn quý thoạt nhìn thờ ơ này phảng phất giống như một tòa núi lớn đồ sộ không cách nào vượt qua được, ở trước mặt hắn, chính mình vô cùng nhỏ bé, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn.

Trì Bắc Thành tuy là hoàng thất Cận quốc, lại là chiến thần Cận quốc, nhưng hắn cũng phiêu bạt giang hồ vài năm, trong trí nhớ của hắn, không có bất kỳ ai có danh hiệu phù hợp với nam tử huyền y này, chẳng lẽ nam tử mạnh mẽ tao nhã như vậy lại là hạng người vô danh? Không, không có khả năng, nhìn khí phách của hắn là đủ biết hắn không thể là một người vô danh.

Lúc này Trì Bắc Thành mới cảm thấy thì ra hiểu biết mình nhỏ bé và đơn giản cỡ nào, mà trong thiên hạ này còn rất nhiều điều mà hắn không thể nhìn thấy được, giống như cự long ngủ say không động, vừa động liền khiến trời đất lâm vào thất sắc!

Vừa rồi tiểu muội Luật Nhi nói chuyện vô lễ, xúc phạm đến huyền y công tử này, nếu hắn lòng dạ rộng lượng sẽ không vì một tiểu nữ tử không biết gì lỡ miệng mà tức giận, vậy thì tốt. Nếu hắn lòng dạ hẹp hòi, tính toán chi li, Luật Nhi liền gặp họa!

Nghĩ như vậy, Trì Bắc Thành hơi nhích về bên cạnh, dùng nửa thân người che trước Trì Luật Nhi, đầy đề phòng nhìn Cung Trường Nguyệt, sợ nàng đột nhiên động thủ.

Nhưng mà suy nghĩ của Trì Bắc Thành, Trì Luật Nhi cũng không rõ, thấy đại ca quát mình, Trì Luật Nhi cảm thấy vô cùng ủy khuất, một bước lao ra khỏi sự bảo hộ của Trì Bắc Thành, chạy đến trước mặt Trì Bắc Thành, giận dữ nói, “Đáng lẽ kết thúc rồi! Nam tử này nói chuyện rất quá đáng! Lại muốn đại ca tự chịu một trưởng? Đùa cái gì vậy!”. Dứt lời, nàng xoay người đối mặt với Cung Trường Nguyệt, nâng cao cằm, “Nếu ngươi cảm thấy xa phu nhà ngươi bị ủy khuất, bọn ta bồi thường tiền là được, một vạn lượng, đủ để xa phu ngươi tìm đại phu tốt nhất thiên hạ xem bệnh đi! Ngươi chê ít tiền sao? Ta khuyên ngươi sớm dừng lại kịp thời, đừng để trộm gà không thành còn mất nắm gạo!”

Nhìn Trì Luật Nhi kiêu ngạo trước mặt, ánh mắt Cung Trường Nguyệt híp lại, hiện lên tín hiệu nguy hiểm.

Cung Trường Nguyệt cũng không thấy tức giận, nhưng mà hành vi của Trì Luật Nhi quá mức càn rỡ. Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, nàng đều được mọi người nâng lên cao, ai cũng kính nàng sợ nàng, chỉ cần có một người nói chuyện bất kính với nàng thì đã có vô số người lao tới đem kẻ vô lễ này kéo xuống, loạn côn đánh chết, huống chi là người kiêu ngạo như hồng y nữ tử này? Có thể nói, Cung Trường Nguyệt chưa ra tay xuất ra một chưởng ở câu vô lễ đầu tiên của nàng thì cũng đã vô cùng khoan hồng độ lượng rồi, hiện tại nàng lại còn được một tấc muốn tiến một thước?

Ánh mắt lướt qua gương mặt của Trì Luật Nhi, Cung Trường Nguyệt dùng sức vung tay áo, nội lực mạnh mẽ mang theo kình phong đánh về phía Trì Luật Nhi!

“Luật Nhi! Nguy hiểm!” Trì Bắc Thành vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Cung Trường Nguyệt thấy động tác của nàng liền lập tức phản ứng lại, trực tiếp tiến lên một bước nắm lấy thắt lưng Trì Luật Nhi, nhanh chóng né qua một bên.

Kình phong kia không đánh trúng Trì Luật Nhi, mặt đất bị kình phong đánh trúng lập tức xuất hiện một khe nứt.

Trì Bắc Thành tràn đầy kinh sợ, không ngờ huyền y nam tử trước mặt nội lực thâm hậu như vậy, chỉ là kình phong lúc vung tay áo, lại có thể đem mặt đất đánh nứt ra, hơn nữa hắn nhìn ra được huyền y nam tử không dùng hết sức!

Trì Luật Nhi tuy rằng tránh được công kích của Cung Trường Nguyệt, nhưng vẫn có một đạo kình phong lướt qua mặt nàng, khuôn mặt non mịn trắng nõn lập tức xuất hiện một vết thương nhỏ, máu tươi đỏ sẫm từ miệng vết thương chậm rãi chảy ra.

Cảm giác được chất lỏng ấm áp theo mặt mình chảy xuống, Trì Luật Nhi lúc này mới phục hồi tinh thần, trong lòng sợ hãi ngẩng đầu nhìn Cung Trường Nguyệt – nàng khó có thể tưởng tượng được mình vừa mới dạo một vòng quỷ môn quan.

Một chút kiêu căng càn quấy của Trì Luật Nhi cuối cùng cũng tàn lụi.

Thấy Trì Luật Nhi tránh thoát công kích của mình, Cung Trường Nguyệt cũng không có ý tiến lên cho nàng thêm một chưởng, mà nhìn Trì Bắc Thành, âm thanh thoáng nâng cao, “Bồi thường, ngươi đáp ứng hay không?”

“Ta…” Trì Bắc Thành có chút do dự, hiện tại hắn thật không biết mình có nên đáp ứng hay không.

“Không đáp ứng?” Cung Trường Nguyệt khẽ nâng cằm, “Đó là chuyện của ngươi, đánh ngươi, là chuyện của ta.”

Dứt lời, nàng nâng tay lên cho Trì Bắc Thành một chưởng!

Một chưởng này ra tay quá nhanh, quá mãnh liệt, khiến Trì Bắc Thành trong thời gian ngắn không phản ứng kịp, cuối cùng nhận toàn bộ chưởng phong! Hắn lập tức cảm thấy lục phủ ngũ tạng từng đợt đau đớn, sau đó phun ra một ngụm máu tươi.

Cung Trường Nguyệt không hề quan tâm Trì Bắc Thành ra sao, nàng xoay người đi về phía xe ngựa, thản nhiên bước lên, thuận tay nâng Cung Mộ Ly thấp bé không thể tự lên xe ngựa lên.

Nàng ngồi vào chỗ của mình ở bên trong xe ngựa, đưa tay bắn ra, một viên thuốc màu trắng óng ánh liền bay về phía ám vệ, được hắn bắt lấy.

Ám vệ đem viên thuốc ném vào miệng, viên thuốc nhanh chóng tan ra thành một dòng nước ấm trôi xuống yết hầu hắn, tiến vào lục phủ ngũ tạng, nội thương nháy mắt tốt hơn phân nửa.

“Tạ chủ tử ban thuốc!” Ám vệ cảm thấy chính mình vinh quang vô cùng, vạn phần kích động nói.

“Đi thôi.” Cung Trường Nguyệt dựa vào nhuyễn tháp*, miễn cưỡng nói.

*Nhuyễn tháp: chiếc giường nhỏ êm ái.

“Vâng!”