Ẩn Giấu Tình Yêu

Chương 46




An An cũng không biết nước ấm từ từ chuyển lạnh từ lúc nào. Đến khi dưới lầu truyền đến tiếng lách cách rất nhỏ, cô mới phát hiện nước đã lạnh. Đột nhiên cơn lạnh rùng mình đánh tới. Cô vội vả bước ra khỏi bồn tắm, nước rơi tung tóe khắp nơi trên sàn nhà. Cô lấy khăn lau khô người, mặc áo ngủ vào rồi đi ra.

Ánh đèn dưới lầu truyền tới, ánh sáng yếu ớt chiếu lên cầu thang một bóng người. An An biết anh đã trở về, nhưng lại không biết anh đang làm gì dưới lầu.

An An xoay người đi về lại phòng ngủ, trực tiếp leo lên giường, tức giận chờ đợi. Mới đầu, cô còn suy nghĩ làm thế nào dạy dỗ người đàn ông đáng chết này, nhưng sau một lát thì nhìn thấy bàn tay bé nhỏ của An An đang nắm chặt góc chăn. Ngón tay thon dài bắt đầu chuyển sang màu trắng, cho thấy cô đang dùng sức rất mạnh.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, nhưng An An chờ hoài cũng không thấy người kia đến, trong lòng khó tránh được thấp thỏm không yên. Cô đã vốn không có tình nhẫn nại, sự kiên nhẫn duy nhất đã bốc hơi đâu mất sau một ngày chờ đợi mõi mòn. Sau khi đã suy nghĩ thông suốt, cô đứng dậy mang dép đi xuống lầu.

Không nhìn thấy không sao, nhìn thấy rồi thì tức muốn ói máu. Con bà nó, cô ở trên lầu đứng ngồi không yên, còn anh thì lại ngồi trên ghế sa lon uống trà đọc báo ung dung.

An An mang dép lê đùng đùng tiến tới gần, đứng trước mặt của người đàn ông. Mà người đàn ông kia không thèm nhìn cô dù chỉ một lần. An An tức muốn điên người, hai tay chống nạnh trợn mắt nhìn.

Trong lúc giằng co… Không, chỉ có một mình An An nhìn người đối diện, mà người kia thì chưa từng liếc mắt nhìn cô. An An giận đến mức tay run run chỉ chỉ người đàn ông đang ngồi trên ghế sa lon uống trà: “Anh… anh, anh…” Anh anh cả nữa ngày mà không thể thốt lên lời nào khác nữa.

Uông Thanh Mạch đặt ly trà xuống, lật thêm một trang của tạp chí quân sự nữa. Sau đó anh lại nâng bình trà lên, rót đầy một ly nữa, rồi cầm ly lên thổi thổi, uống từng hớp nhỏ. Nguyên cả quá trình này, anh xem An An như là không khí. Trong mắt anh chỉ có tạp chí, ly trà.

An An giận đến nổi gương mặt đỏ bừng, dậm chân nói: “Anh được lắm! Anh giỏi mà!”

Im lặng! Không, tuyệt đối xem như là không có ai…

Bởi vì quá giận, hơi thở An An bắt đầu nặng nề, truyền đến tai người đàn ông. Mà người đàn ông kia thì lại thản nhiên bình tĩnh, không chút phản ứng.

Anh giả đò không nghe thấy, giả đò không nhìn thấy, được mà, giỏi! Cô cũng không phải là loại hiền lành gì, tiến lên giựt lấy tạp chí trong tay của Uông Thanh Mạch, đập cái ‘bộp’ lên bàn, lớn tiếng: “Chào anh, anh coi em như không khí hả?!”

Người đàn ông không nói gì, một tay vẫn khoanh trước ngực, một tay vẫn cầm ly trà thưởng thức.

“Anh nói chuyện với em!”

“Anh có ý gì đây? Chẳng lẽ về nhà để uống trà hả?!” An An gần như la hét, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mắt trợn trừng.

Sau khi nghe câu hỏi này, người đàn ông ngồi trên sofa khẽ cử động, thay đổi dáng ngồi, nhưng lại tiếp tục uống vào một ngụm trà nhỏ, gật gật đầu: “Trà ngon.”

An An: ". . . . . ."

Đợi đến khi An An phản ánh thì mới biết mình bị anh đùa giỡn. Tiến lên một lần nữa giành lại ly trà trong tay Uông Thanh Mạch, vừa kéo anh vừa la: “Đi ra ngài, đi ra ngoài! Anh đi ra ngoài cho em!”

Vốn vững vàng như núi Thái Sơn, người đàn ông thuận thế đứng lên, khẽ nghiêng đầu nhìn người con gái đã đạt đến cực điểm. Khuôn mặt lạnh nhạt không chút dao động. Ánh mắt sắc bén mà sâu sắc quan sát người phụ nữ trước mặt.

Trong nháy mắt, An An có chút hoảng hốt bởi vì cô không hiểu vì sao anh lại dùng ánh mắt này để nhìn mình, ánh mắt lạnh lẽo, xuyên thấu con tim, giống như trái tim sẽ đông cứng lại trong chớp mắt.

An An rất muốn hét lên, uất ức tận đáy lòng chỉ đổi lấy bằng một ánh mắt lạnh như băng. Cô có lỗi gì chứ? Không phải cô quan tâm anh không đủ sao? Làm như vậy không được à?

Nhưng cô hét không ra tiếng, giống như có gì đó chận nghẹn nơi cổ họng, không phát ra được âm thanh.

An An cắn chặt môi, cơ thể gần như run rẩy, cố gắng hết sức mới có thể giơ tay lên, chỉ ra ngoài cửa chính, muốn dứt khoát nói một câu “đi ra ngoài” mà nói không ra hơi.

Cặp mắt Uông Thanh Mạch sâu thẳm, không thấy đáy, không hiện ra vẻ thương tiếc nào, nhìn chằm chằm An An. Một chút biến hóa nào cũng không thoát khỏi ánh mắt của anh. Ngay lúc An An chỉ ra hướng ngoài cửa, anh nghiêng người một cái, lướt qua bên người cô, lập tức đi về hướng cửa chính, mang theo một luồng gió lạnh thổi qua gò má của An An.

Từng bước chân mạnh mẽ đập thẳng vào lòng An An, giống như một lực lượng giẫm đạp mãnh liệt lên trái tim của cô, khiến cô đau nhức không thôi. Cảm giác nghẹn thở đánh úp trong nháy mắt, cô xiết chặt bàn tay tái xanh nhỏ bé, móng tay cắt sâu vào trong da thịt không còn cảm giác.

Nước mặt ứa đọng trong mi, cô cố nhịn để nó đừng rơi xuống. Cô không muốn anh nhìn thấy! Cô thương anh như vậy, anh lại đối xử với mình như thế! Lúc này

mà khóc thì có ích lợi gì? Mềm yếu cho ai xem? Không ai đau lòng giùm mình đâu…. Không ai…..

Thật lâu không nghe tiếng mở cửa, An An cố nuốt nước mắt ngược vào trong, khẽ xoay người, thì lại bắt gặp nụ cười của người đàn ông đứng cách mình không quá một mét.

An An biết mình lại bị đùa giỡn. Lần này, nước mắt như đê vỡ bờ, chẳng thèm ngó ngàng gì nữa, vung ra một đấm: “Khồn kiếp! Cút đi!”

Nắm đấm bị người đàn ông chụp được, giữ chặt trong lòng bàn tay, thuận tay kéo một cái, ôm gọn người phụ nữ vào lòng. Mặc cho An An giãy giụa kiểu nào cũng không thoát ra được. Vòng tay xiết chặt của anh khiến ngực cô đau nhói.

An An vật lộn, bàn tay nhỏ bé muốn đánh ra, nhưng người đàn ông kia ôm cứng cô vào lòng khiến cho phẫn nộ của cô chỉ có thể dồn nén ở đáy lòng, không thể nào thực hiện được.

Uông Thanh Mạch khẽ cong khoé môi, hôn một cái lên trán người phụ nữ, cứ như vậy ôm chặt, không hề nói một câu nào.

Cuối cùng, An An cũng bớt vùng vẫy, nhưng vẫn còn khóc lóc sướt mướt. Uông Thanh Mạch buông lỏng một cánh tay đang ôm cô ra, lau đi nước mắt ràn rụa trên mặt của An An.

Tiếng khóc của An An nhỏ dần, rồi trở thành nghẹn ngào nức nở, trong miệng lẩm bẩm liên tục ‘khốn kiếp, khốn kiếp’. Ánh mắt của người đàn ông sáng ngời yêu thương, nâng gương mặt tràn đầy nước mắt của An An lên, hôn một cái lên chóp mũi đỏ bừng của cô: “Ngu hết biết.”

“Khốn kiếp! Chỉ biết ăn hiếp em!” Cánh tay được phóng thích đấm đá liên tục lên lồng ngực rắn chắc của Uông Thanh Mạch, vừa đấm vừa mắng vừa khóc.

Tóm lại, cô vô cùng tức giận. Nhưng nụ cười của người đàn ông càng lúc càng sáng chói, cho đến khi ngưng đọng thành ánh sáng chói loà chiếu thẳng vào đáy mắt của An An. Cánh tay dài giang ra, ôm thẳng người kia vào trong ngực.

An An ngồi ở trên giường tức giận. Bên trong phòng tắm truyền ra tiếng nước xối xả từ vòi sen xuống nền gạch men. Người đàn ông kia không giải thích câu nào, mạnh bạo mang cô lên lầu, đè xuống giường tấn công mãnh liệt. Đôi môi sắp bị cắn nát ra rồi,, bây giờ chỉ còn lại cảm giác hừng hực nóng rát.

Hai tay níu lấy chăn, An An hận không thể xé nát cái chăn này. Chu miệng ra, nghĩ nghĩ gì đó rồi lại đưa tay lên chùi qua chùi lại, thật giống như muốn bôi xoá hết cảm giác nóng bỏng này, cũng như muốn xoá sạch hồi ức phản ứng nhiệt của chính bản thân mình.

Thật mất mặt mà! Đã không giải toả được cơn giận, mà còn khiến trong lòng không được thoải mái. Kết quả vẫn là bị người đàn ông kia giải quyết triệt để.

Uông Thanh Mạch tắm xong, mặc quần áo ngủ đi ra. An An đang ngồi chồm hỗm ở giữa giường, môi nhỏ chu ra, mắt ửng hồng, càng nhìn càng kiều diễm.

An An nhìn anh không chút thiện cảm. Anh không biết làm gì hơn là đứng bên giường đón nhận ánh mắt phun lửa của người phụ nữ, nhận tội. Cứ như vậy, hai người đối mặt nhau, sau cùng, An An trừng cho tới khi cay mắt, cầm chiếc gối lên, đập đập đầu vào đó.

Uông Thanh Mạch đưa tay ra, ngồi xuống bên giường, tiếp tục không chịu mở miệng.

“Anh đang đóng phim câm hả….?!” An An không thể nào ngậm miệng được, đặc biệt là lúc cô đang giận dữ, không phát tiết không được.

“Mùa thu ở Bắc Kinh thật khô cằn!”

An An giật mình! Con bà nó, có ý gì đây? Ngồi thẳng lên, cô chọc chọc lên ngực của Uông Thanh Mạch: “Không được thay đổi đề tài!”

“À, anh không thay đổi đề tài.”

“…………”

“Lửa giận của Bảo bối quá dữ dội, mùa thu dễ dàng bị bốc lửa, anh thông cảm!”

“………..”

An An còn biết nói cái gì nữa đây? Còn chưa kịp mở miệng thì người ta đã nhào tới, đè cô ra giường. Mùi sữa tắm tươi mát xông thẳng vào trong mũi, kết hợp với mùi vị đàn ông đặc trưng cho mỗi mình anh, trong nháy mắt, An An có chút mất hồn.

Khoé môi Uông Thanh Mạch khẽ cong lên. Ánh mắt thường ngày bén nhọn nay không còn nữa, thay vào đó là ý cười ấm áp. Bàn tay vuốt vuốt tóc của An An: “Nhớ anh không? Anh nhớ em lắm!”

An An bĩu môi, giãy giãy cánh tay bị ôm chặt, học theo cách của người đàn ông, nhếch mặt lên, không nói lời nào.

Uông Thanh Mạch vùi đầu vào cổ An An, phun nhẹ hơi thở móng bỏng lên trên cần cổ mẫn cảm của An An, khiến cô nhột nhạt, co người lại lui về phía sau. Nhưng bởi vì người kia ôm cứng, cô không thể nào nhúc nhích được.

Anh cũng không hành động gì quá đáng, chỉ là lẳng lặng hít vào mùi thơm đặc trưng của người phụ nữ này. Một lát sau, đôi môi trượt tới vành tai, nhỏ giọng thì thầm: “Bảo bối, xin lỗi em!”

“Quân trưởng, thật không dám nhận! Em chỉ là một trung uý thôi, không gánh nổi câu xin lỗi này của anh!” An An ngã người về phía sau, dang hai chân, hai tay chắp lại, trên người thì bị người đàn ông ôm chặt, cao giọng nói.

Uông Thanh Mạch biết cô sẽ phản ứng như vậy, cho nên hôm qua mới không ngó ngàng gì đến cô. Nếu không thì với tình hình ngày hôm qua, cộng với tính cách của An An, không chừng đã xảy ra chuyện lớn.

Tuy anh có hơi nặng lời với cô, nhưng cũng vì muốn tốt cho cô mà thôi, Trải qua bao năm rồi, anh chưa từng dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với cô. Tính tình của An An lại đơn giản, được nuông chiều từ nhỏ, gây ra hoạ gì cũng là anh thu dọn cho cô.

Càng ngày cô càng không biết trời đất, mặc kệ có được hay không, nghĩ gì làm đó, tất cả mọi chuyện đều theo ý của cô. Bỗng nhiên anh phát hiện, nếu không được dạy dỗ, An An có thể được voi đòi tiên. Đến lúc đó anh muốn thu thập cũng muộn mất rồi.

Cúi đầu hôn một cái lên miệng nhỏ đang chu lên của An An: “Chúng ta nói chuyệ cho xong, về sau ở bên ngoài, em nên tự kiểm điểm một chút! Đừng có động chút là nổi khùng lên!”

An An không cam lòng, mình như thế thì sao chứ? Ghen cũng không được? Không cho phép à? Nhà nước không có quy định không được ghen mà: “Không cần anh quản!”

“Nói lại lần nữa xem!” Giọng điệu Uông Thanh Mạch đột nhiên thay đổi,An An ngẩn người ra. Con bà nó, người đàn ông này lại chơi trò trở mặt. Biến sắc không đủ biến luôn cả giọng nói! thay đổi bất thường, không tài nào đuổi kịp.

“Không cần anh lo! Không cần anh lo! Không cần anh lo!” Mua một tặng hai, em nói ba lần cho anh xem.

An An thích nói ngược. Quả thật không thể trách những người khác, ai bảo cũng là vì anh quá cưng chiều cô. Uông Thanh Mạch nhướng máy, xoay người nhanh như chớp, ngồi bật dậy trên giường, kéo theo An An nằm ngang trên người của anh. Trong không gian yên lặng, ‘chát’, ‘chát’, ‘chát’ ba tiếng, bàn tay vỗ vào mông đít mềm mại của người phụ nữ.

“A…… A……A.” Trời ơi! Bị tét mông đó! Trong lòng An An oán hận, đáng tiếc là cô giãy giụa thế nào cũng không thoát được sự kiềm chế của anh.

Trong lúc này, cô chỉ có thể như con bạch tuộc nằm phịch ra đó, không gượng dậy nổi. Tức giận, không chỉ là tức giận mà thôi, ruột gan phèo phổi cũng cháy bùng lên: “Buông em ra! Anh đó, bà cô quyết đấu với anh tới cùng.”

“Còn không biết hối cải! em có thể học ngoan một chút có được không? Mỗi ngày giống như bà điên, bênh viện tâm thần mở cửa ra là em phóng ra ngoài, đúng không?”

“Anh mới bị bệnh tâm thần!” An An giận đến mức không biết cái lại làm sao nữa rồi! Chỉ có thể rủa thầm, không thể gây hại được cho ai.