Ẩn Hôn Ngọt Sủng: Vợ Yêu Của Tài Phiệt

Chương 28: Chu Mỹ Cầm ác giả ác báo




Cố Vy Vy vừa nói vừa chậm rãi cắt bộ quần áo đắt tiền của Chu Mỹ Cầm, để lộ từng chút từng chút cơ thể đẫy đà quyến rũ của bà ta, cuối cùng, cả người chỉ còn lại mỗi chiếc quần lót ren.

“Mộ Vy Vy, cô mau dừng tay!”

“Cô mau dừng tay cho tôi, cứu mạng, người đâu, cứu mạng…”

Chu Mỹ Cầm thấy tình huống không đúng, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, không ngừng gào thét cầu cứu.

Nhưng bà ta quên mất, vì sợ Mộ Vy Vy không chịu đi theo Vương Vệ Đông mà kêu cứu rước lấy phiền toái, nên bà ta cố ý đặt gian phòng cách âm tốt nhất này. Cho nên, bây giờ bà ta có gọi đến khàn giọng, cũng không có ai nghe được tiếng kêu cứu của bà ta.

Mộ Vy Vy chuẩn bị xong cho bà ta lại ra ngoài kéo Vương Vệ Đông đã ngất đi vào trong phòng. Cô phải mất bao công sức mới kéo ông ta lên giường được, rồi để ông ta đè lên thân thể trắng muốt của Chu Mỹ Cầm.

Chu Mỹ Cầm sợ hãi tới cùng cực mà thét chói tai, tay bị còng chẳng làm gì được, căn bản không có cách nào đẩy tên đàn ông mập mạp trên người mình ra.

Cố Vy Vy lấy điện thoại ra, chụp một tấm hình cho đôi trai gái có tư thế mập mờ trên giường, còn không quên xếp thêm nhiều tư thế cho bọn họ.

Chu Mỹ Cầm thực sự là sợ tới mức ngốc luôn, khóc đến lớp trang điểm cũng nhoà đi, giọng khản đặc.

Cuối cùng, bắt đầu cầu xin.

“Vy Vy, con tha cho mẹ nuôi đi. Mẹ sẽ cho con về nhà ở, cho con đi học, chẳng phải con vẫn muốn sang Italia du học sao? Mẹ cho con đi…”

Cố Vy Vy cầm mấy mảnh vải còn lại từ quần áo của bà ta lau lớp trang điểm đã bị bà ta khóc đến nhoà đi, lạnh lùng cười khẽ.

“Mẹ tôi bị bà dùng kỹ thuật diễn vụng về này lừa nhiều năm như vậy, bên ngoài thì bà làm chị em tốt của mẹ tôi, ngấm ngầm lại cấu kết với Lê Gia Thành, mưu đoạt sản nghiệp nhà họ Mộ, bây giờ còn mong tôi tin tưởng bà, thả bà đi?”

“Mẹ nói thật mà. Nếu con không thích đổng sự Vương thì mẹ nuôi sẽ không ép con nữa, dù gì thì mẹ cũng nhìn con lớn lên, khi con còn bé, mẹ còn từng bế con nữa…”

Chu Mỹ Cầm biết bây giờ cứng chọi cứng cũng vô dụng, vì vậy bắt đầu trò tình cảm, muốn khiến cô mềm lòng bỏ qua cho mình.

Cố Vy Vy lau phần chì kẻ mắt bị nhòe nơi khóe mắt của bà ta, “Khóc đến nhòa hết lớp trang điểm rồi, lát nữa đổng sự Vương nhìn thấy sẽ mất hứng lắm.”

“Mộ Vy Vy, cô là đồ điên. Nếu tôi mà xảy ra bất kỳ chuyện gì, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô, đổng sự Vương cũng sẽ không bỏ qua cho cô, cô không muốn chết thì ngừng lại ngay…”

Chu Mỹ Cầm vừa nghe cô nói như vậy thì hận đến muốn cắn nát răng.

Cố Vy Vy ung dung thong thả nhặt chiếc túi Hermes của Chu Mỹ Cầm lên, tìm được nửa túi thuốc bột trong đó.

“Vừa rồi bà bỏ thứ này vào trong rượu, đúng không?”

Nói xong, rót một ly rượu sâm panh, đổ thuốc vào ly rượu trước mặt Chu Mỹ Cầm, quơ quơ ly rượu bưng tới mép giường.

Chu Mỹ Cầm nhìn chằm chằm cái ly trong tay cô, kinh hoàng lắc đầu, “Cầm nó đi, tôi không uống, tôi không uống!”

“Yên tâm, đồ tốt như vậy, tôi đương nhiên phải để cho vị khách quan trọng nhất của bà.”

Cố Vy Vy nói xong, nắm mặt Vương Vệ Đông, rót thẳng ly rượu vừa được bỏ thuốc vào miệng ông ta. Vương Vệ Đông bị sặc rượu mà tỉnh dậy, một tay che đầu, một tay chỉ Cố Vy Vy đang đứng ở mép giường.

“Con nhóc thối tha này…”

“Đổng sự Vương, mau bắt cô ta lại!”

Vương Vệ Đông nhìn về phía người đang nói chuyện, thân thể đầy đặn của người phụ nữ đập vào mắt, thân thể ông ta đột nhiên nóng như lửa vậy. Thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, sao Vương Vệ Đông có thể nhớ được chuyện phải tính sổ với Cố Vy Vy được. Ông ta giống như một con dã thú động dục mà đè lên người Chu Mỹ Cầm.

Chu Mỹ Cầm khuất nhục thét chói tai, trợn mắt như sắp nứt ra nhìn Cố Vy Vy, “Mộ Vy Vy, cô chết không được tử tế, cô chết không được tử tế…”

“Bà Lê từ từ hưởng thụ đi, đêm nay sẽ rất đẹp.” Cố Vy Vy cười lạnh đóng cửa phòng, cầm rương hành lý, không quay đầu lại rời khỏi gian phòng.