Ân Sủng Của Tạo Hoá

Chương 76






"Kế hoạch của chị em, chính là cho chị và Nhiễm Cấm kia luân phiên xuất hiện, từ từ giảm bớt số lần đưa cô ấy đến những buổi tụ hội và tăng dần tần suất tiếp xúc của chị, để chị có thể từng bước thay thế cô ấy, trở thành Con gái duy nhất của Tập đoàn Nhiễm thị thật sự.

Thực tế thì các chị cũng đã làm được.

Bây giờ, mọi người đều thừa nhận chị là con gái duy nhất của Nhiễm thị.
"Chị hai đã xếp đặt để chị xuất hiện trước công chúng, quay quảng cáo, thậm chí còn đóng phim, tạo cơ hội cho chị lộ diện trong tầm mắt của mọi người, hẳn là có nguyên nhân sâu xa.

Trước kia em không rõ, nhưng giờ thì hiểu rồi.

Sở dĩ phải làm chị trở nên nổi bật như vậy, là để chị hoàn toàn liên kết với cái tên và thân phận của Nhiễm Cấm, hận không thể cho toàn thế giới biết chị là thiên kim của Tập đoàn Nhiễm thị.

Bằng cách này, Nhiễm Cấm kia sẽ không dám xuất hiện để đoạt lại danh phận.
Nhiễm Cấm kia bị chị hai bức đến nỗi không dám lộ mặt, thậm chí ra cửa còn phải cải trang, có thể nói, kế hoạch của chị hai đã hoàn toàn thắng lợi."
Trì Ngộ biết mình nói đúng, vì Nhiễm Cấm không hề phản bác, chỉ ngồi im lặng, mặt không cảm xúc nhìn về phía trước.
Trì Ngộ nói: "Nhưng thật ra ý tưởng này vẫn có sơ hở, em có thể đoán được quá trình, nhưng không biết nguyên nhân.

Tại sao Nhiễm Cấm kia lại không dám chứng thực thân phận của mình? Đơn giản chỉ là lo sợ công nghệ nhân bản bị bại lộ hay sao? Em đã kiểm tra, Tập đoàn Nhiễm thị cũng là một trong những nhà đầu tư của Sinh học Minh Bằng, nhưng người thật sự kinh doanh nhân bản bất hợp pháp chỉ có Hà Dật, không liên quan nhiều đến Nhiễm thị.
Việc trước đây em không hiểu, nhưng khi bản sao Nhiễm Cấm giả mạo kia tìm đến em, dùng những lý luận thật thật giả giả lung lạc em, muốn làm em hiểu lầm chị, lại thật sự giúp em giải được một câu đố."
Nhiễm Cấm có vẻ khá tò mò với câu này, chăm chú nhìn cô.
"Bởi vì Nhiễm Minh và Hạ Chi là anh em ruột, mà Hạ Chi hiện tại cũng không phải là Hạ Chi thật, bà ấy mạo danh Hạ Chi.

Muốn dùng thân phận của người khác cũng không phải việc dễ dàng, nếu không phải người nhân bản, trước hết phải thay đổi hình dạng, còn phải bắt chước thói quen của đối phương.

Hạ Chi hiện tại có vẻ không có cách nào sao y bản chính, cho nên mỗi lần xuất hiện đều phải trùm kín mít như vậy.

Vậy thì, Hạ Chi thật đi đâu rồi? Em đoán có lẽ đã bị bọn họ liên thủ giết chết, không bao giờ có thể xuất hiện để vạch trần hai anh em nhà này nữa.

Nhiễm Cấm kia sở dĩ bệnh tật ốm yếu, hẳn là cũng do hai anh em họ ban tặng.

Cho nên, nhất định cô ta rất căm ghét cha mẹ của mình."

Trì Ngộ thở dài: "Đây mới chính là bí mật lớn nhất của Nhiễm gia.

Nếu Nhiễm Cấm kia xuất hiện trước mặt người khác, nhất định phải kéo chị xuống nước, thì chắc chắn những việc làm của Sinh học Minh Bằng sẽ bị phanh phui.

Còn Nhiễm gia, rất có thể vì sự liên quan mà bị lật tẩy vụ bê bối này.

Khi đó, bọn họ không chỉ làm mất hết mặt mũi Nhiễm gia, mà còn có khả năng dính vào án mạng, đây là chuyện mất đầu.

Nhiễm Minh và Hạ Chi nhất định sẽ không cho Nhiễm Cấm kia làm như vậy, cho nên đến tận hôm nay, chị vẫn cứ là thiên kim Nhiễm gia, mà Nhiễm Cấm kia vẫn bị nhốt trong bóng tối, mất đi thân phận.

Nhưng cô ấy, cũng không phải không làm gì......"
Đến đây, cổ họng Trì Ngộ trở nên khàn khàn sau khi nói quá lâu, chuyện sắp nói ra cũng khiến cô đau lòng.
"Lần bị truyền thông chụp lén đó, hẳn là Nhiễm Cấm kia đến tìm chị hai đàm phán.

Cô ấy muốn chị hai thu tay lại, nhưng chị hai chắc chắn sẽ không đồng ý.

Không ngờ cuộc gặp này lại bị giới truyền thông xào nấu thành scandal, các chị liền tương kế tựu kế nói hai người đã chia tay.

Nhờ thế mà Nhiễm gia luôn e sợ chị hai sẽ bớt đi sự đề phòng với hai người.

Mặc dù chỉ bớt thôi, nhưng cũng đáng.

Đây là con đường chị hai đã mở ra cho chị, để chị chân chính bước vào Nhiễm gia, thay thế Nhiễm Cấm.

Còn Nhiễm Cấm kia thì sao, nhất định là cô ấy cảm thấy chị hai đã phá huỷ cuộc đời mình, cho nên mới cải trang thành chị, dùng gương mặt giống nhau giữa hai người để lẻn vào phòng nghỉ của chị hai, giết chị ấy.

"Vậy thì có thể giải thích được chuyện, gương mặt của chị đồng thời xuất hiện ở cao ốc truyền hình trực tiếp và hiện trường vụ án, kể cả cuộc gọi cuối cùng của chị hai dành cho chị.

Bởi vì chị không phải là người giết chị hai, nên chị ấy có thể giao phó mọi chuyện sau này cho chị, cho người đồng hành đáng tin cậy của chị ấy.
Nhiễm Cấm kia đã có sự chuẩn bị trước khi đến, mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của cô ta, và cơn tức giận cũng khiến cô ta mất hết lý trí, mười hai nhát dao......"

Trì Ngộ ngừng một lát, tim như bị ai bóp mạnh, đau đớn khó nén.
Cô điều chỉnh lại cảm xúc, giữ chặt bàn tay của Nhiễm Cấm giữa đôi tay mình, đầu ngón tay vuốt ve lên vết thương chưa lành trên hổ khẩu của nàng.

Đam Mỹ Hay
"Thật ra thì giữa việc cô ta mất đi thân phận và giết chị hai em, còn thiếu một chất xúc tác rất quan trọng.

Em nghĩ, dù cô ta có phẫn nộ thế nào, thì ngay cả khi có được sự bảo vệ của Nhiễm gia cũng không dám liều mạng đến mức đó.

Giết người, cho dù được bố trí một cách hoàn hảo nhất thì vẫn để lại sơ hở.

Một khi thất bại, chờ đợi cô ta chỉ có án tử hình.

Tại sao cô ta lại điên cuồng như vậy? Em không hiểu được, có vẻ động cơ không đủ mạnh."
Trì Ngộ kéo tay Nhiễm Cấm, nhìn vào vết thương, hỏi: "Chất xúc tác này có liên quan gì đến việc chị bị thương không? Chị chặn em, không để ý tới em, có phải là vì đang làm chuyện vô cùng nguy hiểm, không muốn liên luỵ em?"
Nhiễm Cấm nhìn tay mình nằm trong lòng bàn tay Trì Ngộ, người nàng thương đang siết chặt những ngón tay của nàng, ánh mắt nàng ngưng đọng.
"Cô cảm thấy cô xứng mơ tưởng đến Tiểu Ngộ à? Cô là thứ gì không phải cô đã quên rồi chứ, có cần tôi nhắc cho nhớ ra không?"
"Cô có thích hay không thì ai thèm quan tâm chứ?"
"Bức ảnh này có nghĩa gì? Tại sao lại giấu ảnh của em gái tôi? Cô thích em ấy? Ha —— cô thích Tiểu Ngộ? Cô có tư cách thích em ấy sao? Ngoại trừ gây thêm phiền phức cho em ấy thì cô có thể cho em ấy cái gì đây? Cô nên nhớ rõ ga cuối mà số phận mình sẽ đến.

Mặt trăng, hoặc chỉ là dưới đáy biển V mà thôi."
"Đáng lẽ cô không nên đến thế gian này, những thứ dơ bẩn khiến người ta buồn nôn vốn dĩ không bao giờ tồn tại được lâu.

Nếu còn để tôi phát hiện cô vẫn mơ tưởng Tiểu Ngộ, để Tiểu Ngộ biết những việc này, tôi nhất định sẽ không khách sáo như lần trước đâu.
Trong hồi ức, Trì Lý nâng cánh tay phải của Nhiễm Cấm lên, dần dần dùng lực, "Lần trước bị nhiễm trùng chịu khổ còn chưa đủ sao? Nếu cứ nói hoài không nghe như vậy, lần này tôi có thể khắc sâu vào trí nhớ của cô thêm chút nữa."
Thật ra, những lời này Trì Lý chỉ nói một lần, nhưng mỗi lần Nhiễm Cấm nghĩ lại, nàng có thể nhớ rõ cả giọng điệu lẫn từng câu từng chữ của Trì Lý.
Trì Lý quả thật đã chôn một cái gai trong lòng nàng, một khi đến gần Trì Ngộ, cái gai kia sẽ tàn nhẫn đâm nàng.
Nhiễm Cấm tránh người ra, chống khuỷu tay ở bên xa Trì Ngộ lên tay vịn của ghế sô pha, đỡ cằm, nới ra chút khoảng cách với Trì Ngộ.
Đôi mắt vẫn bị che bởi mái tóc dài, và nụ cười có chút gì đó ngả ngớn.

Nhiễm Cấm nói bằng giọng điệu lẳng lơ mà Trì Ngộ từng thấy trước kia: "Tiểu Ngộ, tôi biết em rất thông minh, nhưng mấy lời em vừa nói buồn cười thật.

Tôi và em quen biết lâu như vậy, em cảm thấy tôi không giống người bình thường sao? Người nhân bản là cái thá gì, làm sao chúng nó có thể sống như người bình thường?"
Trì Ngộ không phản bác, chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt an tĩnh, vừa dịu dàng, lại vừa đau đớn.
Nhiễm Cấm thầm hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, nói bằng giọng lười biếng pha lẫn chút phiền chán:
"Em nghĩ nhiều quá rồi, cái gì thay thế, cái gì chất xúc tác, tôi chỉ muốn cái bản sao kia cách xa tôi một chút thôi."
"Tôi đã sắp xếp tất cả các dự án của Trì thị rồi, cũng để Kha Chính Hưng hỗ trợ em, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, coi như là báo đáp ân tình thu nhận của Trì gia đối với tôi.
Bây giờ, tôi khó khăn lắm mới rời khỏi được Trì gia, mong em đừng đến quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, phiền lắm.

Nếu không còn chuyện gì thì em đi đi."
Sau khi Nhiễm Cấm nói xong câu này, căn phòng chìm vào im lặng.
Trì Ngộ không đáp lời nàng.
Một lúc lâu sau, nàng mở mắt, nhìn vào bàn trà.
Nàng đang tự hỏi, nếu như Tiểu Ngộ vẫn không đi thì phải làm gì để đuổi người đây?
Suy tính trong lòng, vừa ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy đôi mắt của Trì Ngộ đã đỏ hồng, đang cố nén nước mắt.
Nhiễm Cấm đã nghĩ cô sẽ đau buồn, nhưng khi tận mắt thấy sự khổ sở của cô, giống như bị đánh thẳng vào mặt, ngay cả đầu ngón tay cũng bắt đầu lạnh run.
"Chị không dám nhìn em mà nói những lời này sao?"
Như Trì Ngộ đã nói trước đó, cô sẽ không bị Nhiễm Cấm mê hoặc nữa, Nhiễm Cấm đã không thể lừa được cô nữa.
Trì Ngộ tiến đến, siết chặt vai Nhiễm Cấm.
"Hôm đó, khi chị rời khỏi Trì thị, đi cùng với người phụ nữ có nốt ruồi đỏ trên mũi, cô ta là người của Sinh học Minh Bằng phải không? Chị muốn tiếp cận Sinh học Minh Bằng, đúng chứ? Sinh học Minh Bằng hẳn là cũng biết thân phận của chị......!Bọn họ có thể tin tưởng chị sao? Bọn họ sẽ ra tay thật đó, chị làm thế này rất nguy hiểm."
Trì Ngộ bị Nhiễm Cấm đối xử bằng thái độ phiền chán, nhưng cô không trách nàng, chỉ càng thêm lo lắng.
Nhiễm Cấm hơi sững sờ, còn Trì Ngộ thì đã đến bên cạnh Nhiễm Cấm, quỳ một chân bên người nàng, thăm dò vào trong tay áo của nàng.
Những ngón tay của Trì Ngộ xẹt qua động mạch trên cổ tay Nhiễm Cấm, nhịp tim của Nhiễm Cấm tăng nhanh không thể kiểm soát, cơn run rẩy vừa nãy lại mon men quay lại.
Nhiễm Cấm giật cổ tay, rút khỏi bàn tay Trì Ngộ.
Hai người nhìn nhau thật gần, đôi mắt của Trì Ngộ như đại dương sâu thẳm, chỉ cần bị cô nhìn vào, trái tim trong lồng ngực của Nhiễm Cấm đã bắt đầu nhũn ra, đáy lòng theo đó mà co rút đau đớn, tê dại.
Nhiễm Cấm lặng lẽ kìm nén hô hấp, mọi dây thần kinh đang căng lên, áp chế những cảm xúc đang trào dâng.
Đuôi tóc Trì Ngộ cọ lên cổ nàng, như thể đang quét qua nơi mềm mại, yếu ớt nhất trong lòng nàng.
Những ngón tay đặt trên sô pha dần bấu chặt.
Nụ hôn lại đến lần nữa, Nhiễm Cấm co rúm vai trong vòng tay Trì Ngộ, nghiến chặt răng, hận bản thân vô dụng.
Cho dù nàng nói gì, làm gì, lạnh lùng hay tuyệt tình như thế nào chăng nữa, thì cơ thể sẽ bởi vì những động chạm của Trì Ngộ mà đưa ra câu trả lời thành thật nhất.
Đừng nói thân mật đến mức này, chỉ cần Trì Ngộ tới gần nàng, ngửi được hơi thở thuộc về Trì Ngộ, nàng cũng đã chịu không nổi.
Sự nhẫn nhịn vào giờ phút này giống như một cực hình.
Trì Ngộ nhận thấy sự căng thẳng của Nhiễm Cấm, đưa tay vuốt lưng giúp nàng thả lỏng, nói vào tai nàng: "Em đã trưởng thành rồi, không phải hoàn toàn không biết gì cả, em đã biết thân phận của Nại Nại, em cũng chăm sóc con bé rất tốt......"
Vừa nói, nước mắt nóng hổi lăn xuống vành tai ửng đỏ của Nhiễm Cấm, từng giọt, từng giọt, rơi dọc theo đường viền nhỏ nhắn, tinh xảo, nước lửa quyện vào nhau.
"Không cần biết chị đến từ đâu, chị tên là gì, em chỉ biết trong sáu năm chúng ta ở cạnh nhau, chị đối với em yêu chiều vô hạn, bây giờ em cũng nhận ra tình cảm dành cho chị.


Em thích chị, em yêu chị.

Dù chị có là ai đi chăng nữa thì em vẫn thích chị."
Giọng nói của Trì Ngộ run run, theo nước mắt của cô lọt vào tai nàng, cắt vào tim nàng.

Trì Ngộ ôm nàng thật chặt, sợ nàng sẽ đột nhiên biến mất, như muốn hoà tan nàng vào cơ thể của mình.
Nhiễm Cấm bị cô ôm chặt đến mức thở không ra hơi, niềm hạnh phúc lớn lao và mặc cảm tội lỗi cùng cực thay nhau cuồn cuộn trong lòng nàng.
Trì Ngộ quả thật đã trưởng thành, chín chắn hơn nhiều so với lần đầu tiên hai người gặp mặt, như vậy lại càng làm Nhiễm Cấm động tâm.
Lúc đầu, khi Nhiễm Cấm ở một mình trên gác mái, quả thật nàng rất thấp thỏm, không biết tiếp theo đây mình sẽ bị đối xử thế nào, không cách nào chạy trốn với thương tích khắp người như vậy.
Nàng cảm thấy mình sẽ chết ở đây.
Không ngờ nàng không chết, còn gặp được Trì Ngộ.
Trì Ngộ là sự dịu dàng trời cao ban xuống, là ánh hào quang phía trên vực thẳm.
Nhiễm Cấm chẳng qua chỉ là vũng bùn dưới đáy vực, thế mà nàng vẫn tham luyến sự sống, khát khao ấm áp.
Hai người họ sống ở hai thế giới khác nhau, Nhiễm Cấm khát vọng, ngưỡng mộ, rồi lại không đành lòng vấy bẩn người kia.
Nàng liên tục cảnh báo bản thân, không được có những ý tưởng không an phận với Trì Ngộ.
Nhưng nàng không thể, nàng đã làm hoen ố Trì Ngộ mất rồi.
Nụ hôn ở lầu hai Câu lạc bộ Hoa Mộc Lan kia, không phải vì cố ý làm Trì Ngộ chán ghét nàng, mà là vì sự tham lam chiếm hữu của nàng.

Trong sâu thẳm nội tâm, nàng không cách nào tự lừa dối bản thân, nàng muốn chiếm hữu Trì Ngộ, dù chỉ là một lần duy nhất.
Nàng cho rằng đó là điểm giao thoa cuối cùng giữa hai người, nhưng Trì Ngộ quá thông minh, đã kéo nàng lại hết lần này đến lần khác.
Giờ phút này, Nhiễm Cấm được Trì Ngộ ôm, hôn, yêu thương, căn bản không có cách nào kháng cự lại Thượng đế của nàng.
Nhiễm Cấm thừa nhận, nàng một lần nữa trỗi dậy lòng tham.
Trì Ngộ là ác niệm duy nhất của nàng.
Sau trận giằng co mới đây, thắt lưng áo choàng tắm của Nhiễm Cấm lại lần nữa bị xả ra, nhưng nàng không kéo nó lại.
Nhiễm Cấm chủ động đón nhận đôi môi Trì Ngộ, vòng tay qua cổ cô, kéo cô xuống, hôn cô, phát ra sự điên cuồng.
Trì Ngộ không ngờ Nhiễm Cấm sẽ làm vậy, Nhiễm Cấm chủ động hé môi như thắp lên ngọn lửa, đang cháy lan khắp thảo nguyên trong tim cô.
Xưa nay, Trì Ngộ chưa từng có cảm xúc dữ dội, không thể kiểm soát thế này.
Còn kịch liệt hơn so với lúc ở lầu hai Câu lạc bộ Hoa Mộc Lan hôm đó.
Nhiễm Cấm lại hắt hơi một lần nữa, đây là tín hiệu cho Trì Ngộ.
Nàng nắm vạt áo Trì Ngộ, dán vào người cô, co vai lại, cố nén cơn run rẩy khó lòng chịu đựng.
Trì Ngộ nhận thấy đầu gối của Nhiễm Cấm đang khép chặt lại một cách mất tự nhiên.
Tín hiệu về sự động tình của Nhiễm Cấm đến cùng lúc với những thay đổi kỳ lạ trong cơ thể Trì Ngộ, cô đỡ lấy đầu gối Nhiễm Cấm.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.