Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 10 - Chương 6: Đẩy ngã em chồng 6



Lúc Diệp Huyên tỉnh lại đã là ngày hôm sau.

Quần áo mặc tối hôm qua đều được đặt bên bàn nhỏ cạnh giường còn cả người nàng thì trần như nhộng, nhưng trên người hình như đã được lau sơ qua. Nhớ lại tối hôm qua sau khi nàng ngất đi chắc là Lục Cẩn bồng nàng trở về. Cảm thấy giữa hai chân có chút kì lạ vừa cúi đầu nhìn cả khuôn mặt Diệp Huyên đều đỏ bừng. Cả người nàng đều sạch sẽ chỉ có mỗi chỗ đó vẫn còn dính đầy tinh dịch trắng đục nhìn qua vô cùng dâm mỹ. Đây tất nhiên là kiệt tác của Lục Cẩn, cũng không biết là do tinh dịch của hắn nhiều quá tiểu huyệt ăn không hết hay là do hắn cố tình rút gậy th*t ra bắn tinh ở giữa hai chân Diệp Huyên.

Diệp Huyên vừa xấu hổ vừa lúng túng, một mặt oán hận nam nhân nào đó quá càn rỡ, một mặt lại vì hành động tuyên bố chủ quyền bá đạo này của hắn mà mừng thầm. Cưỡng chế đè ép xuống những tâm tình phức tạp trong lòng Diệp Huyên cao giọng gọi Liễu Thủy, vừa mới chuẩn bị tẩy rửa một chút lại bị tiếng giục của bà tử ngoài cửa cắt ngang: "Thiếu phu nhân, Thiếu trang chủ tỉnh không thấy ngài đangrất sốt ruột." Diệp Huyên vội vàng mặc quần áo tử tế, cố chịu cảm giác dinh dính khó chịu giữa hai chân đi về phía nhà chính.

Qua một đêm, Lục Tranh đã khôi phục bình thường. hắn nằm dựa vào đầu giường đang được hạ nhân hầu hạ uống thuốc, lông mày nhíu chặt lại nhưng vừa nhìn thấy Diệp Huyên liền giãn ra: "Nương tử." hắn nhìn Diệp Huyên từ trên xuống dưới một lượt: "Thân thể có chỗ nào không khỏe không?"

Xem ra Lục Tranh đã biết tối hôm qua xảy ra chuyện gì, Diệp Huyên dịu dàng nói: "Phiền phu quân lo lắng, thiếp không sao cả." Lục Tranh không tin, nắm lấy cánh tay nàng vén ống tay áo lên xem. Trong lòng Diệp Huyên lộp bộp một tiếng, trên cổ tay mình....

"Đây là sao?" Lục Tranh nhìn thấy trên cánh tay nàng có một vệt đỏ trên làn da trắng muốt của nàng nhìn càng thêm chói mắt. "Bị bình hoa đập phải hay là bị nước nóng hắt lên?"

Cả hai đều không phải, là vết hôn của Lục Cẩn. Diệp Huyên rụt tay lại vội vàng kéo ống tay áo xuống che lại, cúi đầu không nhìn Lục Tranh, chỉ qua loa nói: "Phu quân nói gì vậy, thiếp tối qua cũng không bị thương nhưng thân thể phu quân..."

Lục Tranh cắt ngang lời của nàng: "Mà thôi, nàng không muốn nói ta cũng không ép, hôm qua ta sẽ đigặp phu nhân."

"đi gặp phu nhân?" Diệp Huyên kinh ngạc ngẩng đầu, "Phu nhân vẫn chưa khỏe lại..."

"A nương thật sự quá đáng..." Tuy tính tình Lục Tranh ôn hòa nhưng sau khi nghe hạ nhân kể lại việc phát sinh tối qua trong giọng nói cũng có chút tức giận. "Ta đã thành ra thế này, việc giường chiếu căn bản là không được, bà không làm gì được ta lại đi giày vò nàng, tối hôm qua còn lấy lý do này vũ nhục nàng. Tuy bà ấy là mẫu thân của ta nhưng nàng cũng là thê tử của ta, không phân tốt xấu liền trách mắng nàng, ta làm sao có thể nhẫn được nữa." Nhất thời kích động khiến khuôn mặt của hắn đỏ bừng giận dữ. "Còn có Cửu đệ... Cửu đệ mặc dù không phải là đệ đệ cùng mẹ với ta nhưng cũng là thiếu gia đường đường chính chính của Lăng Vân sơn trang, có chung huyết mạch với ta, bà ấy sao có thể tùy ý làm nhục thế được."

Lục Tranh coi Lục Cẩn là người thân nhưng đáng tiếc Lục Cẩn lại không nghĩ vậy, trong lòng Diệp Huyên chùng xuống, vội vàng khuyên giải, an ủi hắn: "Phu quân bớt giận, điều dưỡng thân thể cho thật tốt mới là việc quan trọng, huống hồ thiếp cũng không biết nương đã khỏe lại hay chưa, trong viện Tình Tương sáng nay còn cho gọi Hồ đại phu sang."

Nhóm đại nha hoàn cũng vội tới khuyên Lục Tranh, nhưng cũng không lay chuyển được. Diệp Huyên chỉ đành dìu hắn đi, một đoàn nha hoàn bà tử hộ tống đoàn người chậm rãi đi đến Tình Tương viên của Lục phu nhân. Từ khi Diệp Huyên gả cho Lục Tranh tới nay, thân thể hắn lúc tốt lúc xấu, lúc tốt có thể ra ngoài đi dạo một chút. hắn từ nhõ thân thể đã không tốt, cũng giống như Diệp Huyên một chút võ công cũng không có, nhưng lúc trước khi Diệp Huyên nắm tay hắn vẫn còn có thể cảm nhận được một chút sinh cơ, nhưng hôm nay trên người Lục Tranh đã suy yếu hơn nhiều.

Trong viện Tình Tương nhốn nháo ồn ào, Lục phu nhân nằm trên giường không dậy nổi, mấy vị tỷ tỷ chưa xuất giá của Lục Tranh cũng tới thăm. Vài vị tiểu thư tụ cùng một chỗ ầm ĩ không thôi, vừa thấy Lục Tranh tới liền kêu lên: "Bát đệ tới.", "Bát đệ xuống giường được rồi sao, đã khỏe hơn chưa?" Họ đều là thân sinh của Lục phu nhân, trong Lăng Vân sơn trang có bảy vị tiểu thư, hai vị thiếu gia chỉ có Cửu thiếu gia Lục Cẩn là không do Lục phu nhân sinh ra.

Ngũ tiểu thư đứng giữa phòng châm chọc nói: "Nương bị lão Cửu chọc tức đến ngất xỉu, cái nhà xem ra không có ai quản được hắn."

Lục Tranh chau mày: "Ngũ tỷ!"

hắn vừa định mở miệng khuyên bảo Ngũ tỷ vài câu Lục phu nhân ở trong phòng đã khàn giọng gào lên: "Đừng ở trước mặt ta nhắc đến cái thứ tiện chủng đó! Trong mắt hắn không coi trưởng bối ra gì vậy bảo hắn cút khỏi Lăng Vân sơn tranh này đi! Tranh nhi..." Bà ta vùng vằng bước xuống giường, "Con... Con đi cầu phụ thân, đem cái thứ tiện chủng đó đuổi ra ngoài!"

Lục Tranh vốn đã không hài lòng với hành động tối qua của Lục phu nhân bây giờ thấy bà tóc tai toán loạn tuy dáng vẻ hùng hổ dữ tợn nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt, tiều tụy. Lại nghĩ tới tính tình nóng nảy của mẫu thân nhưng vì đứa con bất hiếu này lo lắng hết lòng, bà kiêng kị Lục Cẩn như vậy nói cho cùng cũng là vì mình. Trong lòng Lục Tranh mềm xuống, giọng nói cũng dịu lại: "Nương, Cửu đệ cũng là hài tử của phụ thân, ngài nói như thế này nếu để phụ thân nghe được sẽ rất thương tâm."

Lục phu nhân còn chưa mở miệng, Ngũ tiểu thư liền xem miệng vào, "Phụ thân sẽ thương tâm, vậy sao lúc trước ông không nghĩ tới lúc ông dẫn Cửu đệ trở về nương có bao nhiêu thương tâm."

Lục Tranh nghẹn lời, Lục phu nhân vốn trong lòng đã chua xót, khổ sở lúc này càng thêm thương tâm nằm trên giường khóc rống lên.

Lúc Lục phu nhân còn trẻ cùng Lục Vinh được người trong giang hồ xưng là xứng đôi. Gia nghiệp của Lăng Vân sơn trang lớn như vậy, nữ tử muốn gả cho Lục Vinh nhiều vô số, nhưng ông chỉ chung tình với thê tử của mình. Hai người vô cùng ân ái, tuy Lục phu nhân liên tiếp sinh ra bảy nữ nhhi, đến hơn 30 tuổi vẫn không sinh được người thừa kế cho Lăng Vân sơn trang nhưng Lục Vinh cũng không cưới thiếp. một nam nhân vẫn luôn một lòng một dạ với mình như vậy lại đột nhiên có con riêng.

Diệp Huyên cũng từng nghe hạ nhân bàn tán về chuyện cũ này, Lục Cẩn mẫu thân vốn là nha hoàn bên cạnh Lục phu nhân, sau khi Lục Vinh say rượu nhân cơ hội bò lên giường ông. Sau khi Lục Vinh tỉnh dậy giận tím mặt, đem nàng ta đuổi khỏi Lăng Vân sơn trang, ai ngờ nàng ta lại có thai. Sau này sinh ra chính là Lục Cẩn.

Bởi vì chuyện cũ này mà Lục phu nhân chán ghét Lục Cẩn Diệp Huyên cũng hiểu được đây là chuyện thường tình, nhưng bà căm hận Lục Cẩn đến độ hận không thể lột da xác xác hắn lại là vì Lục Tranh.

Lục Tranh là đứa con Lục phu nhân chờ mong mấy chục năm, ngày hắn chào đời, cả Lăng Vân sơn trang đều sôi trào. Lục Vinh cùng Lục phu nhân kỳ vọng rất nhiều với đứa bé này nhưng ai ngờ hắn sinh ra đã kém cỏi, ngay cả khả năng tập võ cũng không có. Cho dù Dược vương cốc không đoán là hắnkhông sống quá được năm nay thì hắn cũng không có khả năng thừa kế Lăng Vân sơn trang. Là danh môn đứng đầu trên giang hồ, làm trang chủ sao có thể là một người ốm yếu tay trói gà cũng không chặt được. Lục Tranh để Lục Tranh làm thiếu trang chủ chỉ là vì trấn an thê tử mà thôi.

Con trai của mình bệnh tật triền miên, trong khi con trai của thiếp thấp lại khỏe mạnh, luyện được mộtthân võ nghệ cao thâm, ở trong võ lâm rất có danh tiếng, sau này hắn sẽ đoạt đi tất cả mọi thứ của con trai nàng, Lục phu nhân sao có thể không hận. Ôm nỗi oán hận như vậy sống mấy chục năm, Lục Tranh thì càng ngày càng suy yếu, Lục Cẩn càng ngày càng cường đại, Lục phu nhân cùng trượng phụ lại lục đục với nhau, thậm chí khiến con trai ruột xa lánh mình, cuối cùng trở thành bộ dạng điên khùng giống như bây giờ.

Bi kịch này cũng không thể chỉ oán trách một người nào. Lẽ nào là do Lục Cẩn sao? hắn đã làm sai chỗ nào.

Lục phu nhân khóc một trận cuối cùng mệt quá ngủ thiếp đi. Diệp Huyên thấy sắc mặt Lục Tranh càng ngày càng tái đi cơ thể gần như lung lay sắp đổ, vội vàng đỡ hắn về Tuyết hiên. "Cửu đệ..." Lục Tranh uống thuốc xong nằm trên giường mới nhớ tới Lục Cẩn, "Ta nên đi xin lỗi hắn một tiếng mới phải."

Diệp Huyên giúp hắn duỗi chân: "Phu quân cứ nghỉ ngơi đi, ngày mai đi cũng không trễ mà."

"không được." Lục Tranh nắm tay nàng, "Ta mặc dù vô dụng nhưng vẫn là huynh trưởng của hắn, nương tử, nàng thay ta đi một chuyến đi. nói một tiếng xin lỗi giùm ta, rồi ít ngày nữa ta khỏe lại sẽsang gặp đệ ấy."

Người trong giang hồ, đối với việc nam nữ gặp mặt cũng không quá mức khắt khe, Diệp Huyên cũng không thể làm trái ý của Lục Tranh, tuy rằng trong lòng không muốn, vẫn phải gọi bà tử đi theo nàng sang Thiên Sương các, lại nghĩ thầm có hạ nhân đứng bên Lục Cẩn chắc sẽ phải thu liễm một chút. Nàng âm thầm phỉ nhổ suy nghĩ vừa rồi của mình, rõ ràng lúc nàng với Lục Cẩn ở bên nhau nàng cũng rất vui vẻ. Nhưng nàng một mực khước từ Lục Cẩn lại ôm thái độ hổ thẹn với Lục Tranh, tất cả đều là giả vờ giả vịt để mình được thanh thản mà thôi.

đi đến gần Thiên Sương các, Diệp Huyên đột nhiên rất muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng không may Lục Cẩn lại đang đứng trong sân, vừa nhìn thấy bóng dáng nàng liền cao giọng nói: "Tẩu tử sao lại đến đây thế?"

Diệp Huyên không còn cách nào khác đành phải nói: "Là Bát ca bảo ta tới." Nàng vì muốn giữ thể diện cho Lục Tranh lẫn Lục Cẩn nên không thể đứng đây nói chuyện đành phải theo Lục Cẩn đi vào trong viện. Lục Cẩn không thích có hạ nhân bên cạnh, nên trong Thiên Sương các chỉ có mấy gã sai vặt, mà lúc này cũng không thấy bóng dáng ai cả, Diệp Huyên đột nhiên cảm thấy lo lắng, thấp thỏm.

Nàng ngồi xuống ghế đá, thấy trên bàn đặt một cuốn sách dạy chơi cờ, vừa chuẩn bị mở miệng nói thìnghe thấy Lục Cẩn thản nhiên nói: "Lưu ma ma đã lâu không đến chỗ ta, Đông sương phòng có chuẩn bị trà ngon, ma ma sang đó nghỉ ngơi đi."

Diệp Huyên kinh ngạc trợn tròn mắt, nhìn Lưu ma ma gật đầu: "Vẫn là thiếu gia quan tâm chúng hạ nhân, lão thân cung kính không bằng tuân mệnh." Dứt lời, ma ma xoay người đi ra ngoài, không hề để ý đến nữ chủ nhân bị bà bỏ rơi một mình. Lúc này trong Thiên Sương biến thành tình cảnh thúc tẩu đơn độc ở cùng nhau.

"Bà ấy...." Bây giờ Diệp Huyên đã hiểu ra, nàng cho rằng có hạ nhân bên cạnh hầu hạ sẽ khiến Lục Cẩn phải kiềm chế ai ngờ đó lại là người của Lục Cẩn. Lưu ma ma là lão nhân bên cạnh Lục Tranh, Lục Cẩn chỉ đơn giản một câu đã sai khiến được, có thể tưởng tượng được thế lực của hắn trong Tuyết hiên có bao nhiêu lớn.

Mà Lục Cẩn cũng xác nhận suy đoán của Diệp Huyên, "Ta đã biết ý tứ của Bát ca." Nam nhân cười khẽ, "Nhận thì không cần, nhưng Bát ca đã nguyện ý "tặng" tẩu tử sang đây một chuyến, phần tâm ý này Cửu đệ xin nhận."

Diệp Huyên nghe thấy hắn cố tình đùa giỡn mình liền xấu hổ đỏ mặt: "Ngươi chớ có nói bậy, ta... Ta không phải do hắn tặng qua."

"Vậy là tẩu tử tự nguyện tới gặp ta sao?" Lục Cẩn cúi người, nhìn nàng vì hoảng sợ mà lông mi cũng khe khẽ run, "Tối hôm qua còn chưa đủ sao, tẩu tử, trời vẫn chưa tối, tẩu đã được không kịp..."

Giọng hắn trầm thấp dường như có ma lực dù da thịt hai người chưa chạm vào nhau nhưng cũng khiến cả người Diệp Huyên nhũn ra, chỗ tư mật cũng bắt đầu ngứa ngáy. Nàng hoảng loạn đứng dậy muốn chạy trốn nhưng bị Lục Cẩn chụp lấy cổ tay kéo lại, cơ thể bị hắn áp chế dưới gốc cây đào.

"Tẩu tử." Lục Cẩn thì thầm bên tai Diệp Huyên, hơi thở nóng rực như thiêu đốt cơ thể nàng, "Có biết tối hôm qua sau khi tẩu ngất đi đã xảy ra chuyện gì không?"

Diệp Huyên sao có thể không biết, nhớ lại tinh dịch giữa hai chân còn chưa kịp rửa sạch, từ trong hoa huy*t dâm dịch lại chảy ra khiến chỗ đó càng thêm ướt át. Càng nghĩ hoa huy*t lại càng ngứa ngáy, nàng run rẩy đẩy Lục Cẩn ra: "không được... Ở đây không được..."

"... Ở đây không được..." Lục Cẩn cúi đầu cười khẽ, rồi bất ngờ ôm lấy Diệp Huyên, kéo xuống quần ngoài của nàng, đem hai chân nàng giang rộng ra để nàng ngồi trên bàn đá, "Vậy chỗ này..." Bàn tay hắn vuốt ve cặp đùi trơn bóng của nàng vừa định chạm vào chỗ tư mật của nàng hắn đột nhiên khựng lại, ánh mắt cũng tối sầm lại, "Tẩu tử..." hắn dùng tay quẹt một chút tinh dịch vẫn chưa khô, "Ngươi, cái dáng vẻ này là đến để câu dẫn ta sao?"

"Ta không có." Diệp Huyên vừa thẹn vừa xấu hỏ, lại cảm thấy vô cùng úy khuất, nước mắt lả chã nhìn Lục Cẩn.

hắn cảm thấy bụng dưới như bốc hỏa, gậy th*t vốn đã cương cứng cũng trướng to thêm. hắn đột nhiên chụp lấy cuốn sách trên bàn "bốp" một tiếng đánh một phát lên mông nàng: "Còn nói không có, tiết khố cũng không mặc, muốn bị nam nhân thao đến vậy sao?" Diệp Huyên chỉ kịp la lên một tiếng bị hắn nắm lấy mắt cá chân ép tới trước ngực, nhếch cao mông bị hắn đánh bôm bốp liên tục.

"A, a... Đừng mà... Đừng đánh nữa..." Làn da của nàng vô cùng mịn màng tuy Lục Cẩn hạ thủ khôngnặng nhưng trên cặp mông trắng nõn cũng in hằn mất vệt đỏ. Diệp Huyên cũng không cảm thấy quá đau đớn nhưng lõa thể bị nam nhân áp trên bàn đá hơn nữa hai người còn đang ở trong viện trống trải, xấu hổ, sợ hãi biến thành khoái cảm mãnh liệt khiến d*m thủy từ trong hoa huy*t ào ào chảy ra, chảy xuống đọng lại thành một vũng trên mặt bàn.

"không nên đánh sao? không đánh làm sao ngươi nhớ được." Tay hắn bóp mông nàng banh ra ngoài, Lục Cẩn đỏ mặt nhìn chằm chằm hoa huy*t dâm mỹ đang nhóp nhép chảy ra d*m thủy của nàng, hận không thể thao chết cái đồ dâm đãng này, "Bị dã nam nhân thao tiểu huyệt có sướng không? Ta nếu là phu quân ngươi nhất định phải giam cái đồ nữ nhân dâm đãng này lại, mỗi ngày đều thao đến khi ngươi không có sức xuống giường mới thôi!"

"A, phu quân... Phu quân... Đừng mà..." Diệp Huyên vừa nghe thấy hắn nhắc đến hai từ phu quân liền tưởng tượng ra mình đang bị dã nam nhân đùa bỡn, từ trong hoa huy*t phun ra một cỗ d*m thủy, bị Lục Cẩn thị gian mà cao trào.

"thật đúng là dâm đãng!" Lục Cẩn ném sách đi, thừa dịp tiểu tẩu tử vẫn còn chìm đắm trong khoái cảm của cao trào, cởi bỏ đai lưng, đỡ gậy th*t cắm phập vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.