Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 2 - Chương 10: Hoàng gia phương tây . Lãnh khốc ca ca-chương 10



“Không cần! Anh trai!”

Thiếu nữ trong lòng kịch liệt phản đối, nhưng hai tay Cesare giống như song sắt, đem Diệp Huyên gắt gao giữ lấy, khiến nàng không thể động đậy, tiếng cười nam nhân mang theo ý lạnh vang lên bên tai nàng: “Thế nào, hiện tại biết gọi anh trai?” Hắn vừa nói xong, ngón tay kia cũng không chút chần chừ đâm vào cúc huyệt Diệp Huyên. Cúc huyệt thiếu nữ vừa khéo léo, vừa khít khao, chặt chẽ bao lấy ngón tay hắn, tiểu huyệt theo động tác của nam nhân cũng càng thêm xoắn chặt.

Diệp Huyên sợ đến run người, lúc nói ra câu nói kia nàng liền cảm thấy hối hận. Ở chung với Cesare lâu như vậy, nàng làm sao lại không biết tính cách cường ngạnh của hắn. Vốn dĩ hai người vì chuyện của Rey mà không vui, bản thân không chỉ không dỗ Cesare, mà ngược càng thêm chọc giận hắn. Trước không nói đến nhiệm vụ công lược, nàng cho tới bây giờ cũng không bị người khác chơi đùa mặt sau, cái loại đau đớn này, vừa nghĩ lại liền khiến hai chân Diệp Huyên phát run. Ngay lập tức, nàng bất chấp mặt mũi, cuống quít nghẹn ngào nói: “Ta sai rồi, anh trai… Van cầu ngươi, van cầu ngươi tha cho ta… Đừng sờ nơi đó, không cần… Không cần!”

Từ nơi cúc huyệt truyền đến một trận kịch liệt đau đớn, vì bị dị vật xâm nhập mà đau đớn. Vách tường khô khốc không ngừng co rút lại, cật lực muốn đem ngón tay Cesare đẩy ra, lại bị hắn thô bạo khuếch trương sáp càng sâu. Diệp Huyên cuối cùng nhịn không được ủy khuất cùng thương tâm ô ô khóc lớn. Trong động tác của Cesare, không có chút thương tiếc nàng. Nàng hạ mình cầu xin hắn thương xót, hắn cũng không chút dịu dàng. Diệp Huyên nghĩ, nàng khóc không phải vì đau đớn trên thân thể mà là trái tim nàng đang bị giày xéo. Nàng đã từng ngây thơ cho rằng Cesare có chút yêu nàng, dù sao bọn họ cũng từng có một quãng thời gian ôn nhu. Nhưng vì bản thân không chịu phụ họa theo ý của Cesare, hai người liền bước đến tình thế ngày hôm nay.

Chẳng lẽ bản thân đã lựa chọn sai? Đó rõ ràng là một sinh mạng, Diệp Huyên không thể giống như Cesare lãnh khốc vô tình nhìn Rey bị giết. bọn họ dù sao cũng là hai loại người khác nhau, Diệp Huyên lần đầu tiên hiểu được. Anh trai lãnh khốc của nàng tâm nghi ngờ rất nặng, có lẽ, hắn vĩnh viễn cũng không thể động lòng. Ngón tay Cesare không ngừng xâm nhập, bên tai âm thanh nức nở khiến hắn tâm phiền ý loạn. Theo sườn mặt xinh đẹp của thiếu nữ, nước mắt rơi xuống như mưa. Không biết vì sao, nhìn thấy em gái khóc, Cesare lại cảm thấy hối hận.

Không nên như vậy, Cesare tự nhủ, hắn không cần phải thương hại cô gái này, hắn căn bản không cần thiết thương hại loại cảm xúc yếu đuối này. Nhưng bất tri bất giác, hắn vẫn dừng động tác lại. Đem ngón tay rút ra, Cesare thậm chí còn có chút dè dặt, cẩn trọng, sợ bản thân làm nàng đau thêm. “Đừng khóc.” Hắn lãnh đạm nói, “Ngươi bày ra bộ dạng đáng thương này cho ai xem, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta sẽ thương tiếc ngươi?” Trong phút chốc Diệp Huyên bùng nổ, không biết lấy từ đâu ra khí lực, nàng hung hăng đẩy Cesare ra: “Đúng, lúc trước mắt ta bị mù, cho rằng tim ngươi cho dù có là tảng đá, cũng sẽ có ngày mềm xuống.” Ánh mắt thiếu nữ sáng rực kinh người, váy áo hoa lệ bị nam nhân xe rách, tóc dài rối tung xõa xuống dưới. Trong tình cảnh chật vật như vậy, lại toát ra một cỗ cương liệt, “Không nghĩ tới a…” Nàng lộ ra một nụ cười chưa bao giờ có lạnh lẽo, mỉa mai, “Ngươi thực ra không có tim.”

“Ngươi sẽ không khóc, sẽ không cười, sẽ không yêu một người, càng không xứng đáng để cho ta yêu ngươi.” Nói xong câu đó, khí lực cả người Diệp Huyên dường như đều bị thoát ra hết. Nàng nghĩ, bản thân sẽ không bao giờ sợ hãi Cesare nữa. bản thân sở dĩ sợ hắn như vậy, cũng chỉ vì quá yêu hắn mà thôi. “Annie.” Nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài truyền vào, Diệp Huyên lớn tiếng gọi. Annie xốc lên mành trướng, nhất thời chấn động. Diệp Huyên lại làm như không nhìn thấy ánh mắt khác thường của nàng, tiếp tục chỉnh sửa váy áo của mình, dùng vải vóc sót lại đêm hai vú lõa lồ che lại.

“Nữ hoàng, này…”

“Không có việc gì.” Diệp Huyên vén tóc ra sau tai, “Ta cùng Gattuso vui đùa một chút.” Annie nhìn nam nhân đứng một bên, mặt hắn không chút biểu cảm, hơn phân nửa khuôn mặt đều bị bóng tối che khuất, không nhìn ra chút cảm xúc. Annie vội vàng đi qua, dùng tấm thảm một bên khoác lên người Diệp Huyên: “Nữ hoàng, bây giờ về cung ạ?” Diệp Huyên gật gật đầu, nàng ưỡn thẳng thắt lưng, đầu ngẩng cao. Một giây này, thiếu nữ hồn nhiên, dịu dàng đã biến mất. Nàng giống như một nữ hoàng chân chính, tao nhã rời khỏi đại trướng làm người ta hít thở không thông. Từ đầu tới cuối, không thèm liếc mắt nhìn Cesare một lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.