Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 6 - Chương 16: Phương Tây. Đẩy ngã thiếu tướng Đế quốc (16)



"Ưm... Ưm a..." Trong phòng tác chiến rộng rãi, trong không gian quanh quẩn âm thanh tích tích từ trung tâm AI phát ra hòa cùng với tiếng rên rỉ kiều mị của phụ nữ. Lúc này đã là đêm khuya, ngoại trừ những binh sĩ trực đêm, cả con tàu đều chìm vào giấc ngủ, vô cùng yên ắng. Ánh mắt từ những ngọn đèn trần tỏa ra xung quanh, chiếu lên bức tường thủy tinh trong suốt tạo nên một khoảng sáng nhỏ giữa không gian. trên mặt đất trải một lớp thảm dày mềm mại, màu xanh biếc, không biết vì sao lại có một mảng ướt. Những giọt nước liên tục rơi xuống, nhìn qua có phần sền sệch, dọc theo bắp đùi thon dài trắng nõn như ngọc chảy xuống, chỉ một lát sau trên thảm đã đọng lại trên thảm thành một vũng nước.

Bàn tay Crato đang cắm trong cái miệng nhỏ phấn nộn liên tục khép khép mở mở chậm rãi rút ra, theo ngón tay dần rút ra, đột nhiên phát ra một tiếng ba vang dội. Mị thịt non mềm trong hoa huy*t lưu luyến không rời muốn giữ lại vật cứng rắn đang sắp rời đi, chúng chen chúc nhau mút chặt lấy nó, thậm chí nơi ngón tay hoàn toàn rút ra xong, còn kéo theo một đoạn nhỏ mị thịt đỏ au.

"Nhìn cái miệng nhỏ dâm đãng này mà xem." bàn tay dính đầy d*m thủy đặt lên lưng người phụ nữ, dần dần trượt dọc theo đường cong lung linh của cơ thể, một đường từ cổ xuống dưới, giống như là đang vẽ tranh, trên tấm lưng trắng ngần lưu lại một vệt nước dài ẩm ướt. Crato cắn lên vành tai Diệp Huyên, đem cơ thể trần truồng, mềm mại trước ngực áp lên bức tường thủy tinh trong suốt. Đây là tư thế mà hắn thích nhất, từ phía sau ôm trọn lấy Diệp Huyên, một tay vuốt ve bầu ngực cao ngất của cô, một cắm vào giữa hai chân, mặc sức mà đùa bỡn cái miệng nhỏ nhắn khiến hắn yêu thích không muốn buông tay, "Chảy ra nhiều nước như vậy, thảm dưới sàn đều bị em làm ướt."

Hai tay Diệp Huyên chống lên bức tường thủy tinh, mái tóc dài xõa tung trước ngực, hai bầu ngực bị người đàn ông phía sau ác ý chà đạp mà không ngừng run rẩy, núm vú sưng đỏ, cứng rắn đứng thẳng kề sát bức tường lạnh như băng, phía sau người đàn ông vẫn tiếp tục giày vò, nhào nặn, cảm giác vừa đau vừa ngứa gần như bức cô phát điên. Trong tầm mắt của cô, bên ngoài bức tường là vũ trụ sâu thẳm, vô số ngôi sao hoặc sáng lấp lánh hoặc ảm đạm đang chuyển động không ngừng, thỉnh thoảng lại có một đạo ánh sáng bay xẹt qua giống như những ngôi sao băng, đó là những chiếc tàu vũ trụ.

Cảm giác như thế này thật sự khiến cô rất thẹn thùng, biết rõ không có ai nhìn thấy một màn này, nhưng cả cơ thể đều trần truồng, bị một người đàn ông áp chặt lên mặt thủy tinh mà đùa bỡn, từ đầu đến chân đều bại lộ trước hàng tỉ ngôi sao, khiến Diệp Huyên vừa thẹn vừa gấp. Hơn nữa trên toàn bộ mặt thủy tinh đều là những điểm cảm ứng, mỗi khi Crato ở phía sau dùng gậy th*t chọc đến hoa tâm của cô, cô sẽ không khống chếc được mà nhào lên phía trước, bầu ngực áp chặt lên mặt thủy tinh, âm thanh nhắc nhở từ AI lại vang lên: "Cảnh cáo, xin đừng tùy tiện chạm vào. Cảnh cáo, xin đừng tùy tiện chạm vào."

"Ưm..." Crato nhịn không được mà cười khẽ một tiếng, "Nó là đang nhắc nhở tôi, không được sờ cái vú của em, có phải không?"

"Đồ vô lại... Nó không hề có ý như vậy." Diệp Huyên tức giận trừng mắt liếc Crato một cái, đáng tiếc khuôn mặt cô ửng đỏ, khóe miệng vẫn còn vương nước bọt sau nụ hôn dài, cái liếc mắt hờn dỗi này lại càng khiến Crato hưng phấn, lửa dục cháy hừng hực. Cảm giác được vật đang nằm giữa khe đùi lại trướng lớn thêm một vòng, Diệp Huyên duỗi tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu nấm, "Nơi đó của anh... không sưng lên sao?"

cô không nói đến chuyện này còn đỡ, vừa nhắc đến, Crato liền đen mặt.

Trong lúc xúc động đá vào háng của Crato một phát, tuy rằng ngay lúc đưa chân lên Diệp Huyên đã cảm thấy hối hận, nhưng cuối cùng cô vẫn đạp trúng nơi đó một cước. không thể không thừa nhận tố chất cơ thể của điều chỉnh giả quả đúng là ưu việt, nơi yếu ớt nhất trên cơ thể bị đạp trúng một cước, Crato cũng chỉ kêu lên một tiếng, không phát sinh thảm kịch vỡ trứng. Nhưng sau đó Crato phát hiện cậu bạn nhỏ của mình bị sưng đỏ lên, muốn mà không cương lên được, tiểu Crato lần này đúng là bị thương nặng một phen, sưng đau vài ngày. Chuyện xấu hổ khó mà nói ra như vậy tất nhiên là không thể tìm quân sự đến khám, Diệp Huyên chỉ có thể kiên trì chịu đựng ánh mắt muốn giết người của Crato, nhẫn nhịn quỳ gối trước hai chân Crato, bôi thuốc cho tiểu Crato đáng thương.

"Em cũng không phải là cố ý." Thấy Crato vẫn còn tức giận, Diệp Huyên dịu giọng, quay người lại hai tay quấn lên cổ Crato nũng nịu trách cứ hắn, "Hơn nữa, còn không phải là do anh lừa em trước hay sao?" cô có chút ủy khuất bĩu môi, "Nếu anh vẫn thấy không cam lòng thì có thể đá em một cước?"

"Đá em một cước?" Crato nhíu mày, bàn tay to đang đặt trên gáy Diệp Huyên chậm rãi trượt xuống, đầu ngón tay điểm điểm lên núm vú đang vểnh lên, "Nơi này?" Lại điểm điểm lên hoa phùng vẫn đang chảy ra d*m thủy, "Hay là nơi này?" Thấy Diệp Huyên bày ra vẻ đáng thương nhìn mình, đôi mắt màu nâu thoáng ý cười, "Chỗ nào tôi cũng không nỡ."

Hả? Diệp Huyên ngẩn ra, còn không kịp phản ứng, đã bị Crato bế lên đặt trên bàn. Người đàn ông đứng thẳng trước mặt cô, vật đó cũng kiêu ngạo dựng thẳng lên, tay hắn kéo đầu cô xuống ấn vào háng hắn: "Nhưng em vẫn phải trả giá cho việc làm của mình."

"Được rồi..." Diệp Huyên nhỏ giọng lầu bầu, cầm cây gậy lớn đó cẩn thận bỏ vào miệng, "Chung quy lại..." cô vừa cố gắng nuốt thứ đó vào, vừa mơ hồ nói, "anh vĩnh viễn là người chiếm tiện nghi."

"Đương nhiên." Crato hạ tầm mắt, nhìn cái đầu nhỏ của Diệp Huyên đang chôn dưới háng mình, giống như đang ăn kẹo que, ngậm vào miệng rồi lên xuống cao thấp. âm thanh chậc chậc lúc phun ra nuốt vào liên tục vang lên, tiếng thở dốc của hắn ngày càng nặng nề. Lúc này hắn thờ ơ nghĩ, nhìn Diệp Huyên bây giờ xem ra bị đạp một cước có vẻ như không phải là quá thiệt thòi. Hơn nữa, có rất nhiều thứ vẫn luôn không tìm thấy cơ hội, hiện tại thực hiện cũng được nha! Hừm... Nhân cơ hội này, phải bày ra thêm mấy biện pháp mà đùa bỡn Diệp Huyên.

Nếu như Diệp Huyên có thể nghe thấy tiếng lòng của Crato, cô nhất định sẽ hung hăng dựng thẳng ngón giữa chỉ về phía cái tên vô lại giảo hoạt này. Đáng tiếc cô nghe không được, cho nên vẫn cứ tiếp tục bị Crato đùa bỡn. cô phát hiện tình huống trước mắt đã hoàn toàn đảo ngược, lúc trước ở trên hành tinh Dopulo, cô tìm mọi cách để câu dẫn Crato, nhưng trong nửa tháng quay về hệ Mặt Trời này, lại biến thành Crato tì đủ mọi loại lý do giữ lại cô làm tình.

Trước mặt người khác, người đàn ông cao ngạo kia vẫn giữ bộ mặt lãnh đạm vạn năm không đổi, nhưng vừa quay lưng lại không khác gì cầm thú. Lúc Diệp Huyên báo cáo công việc bị hắn bức ngồi trên đùi hắn bị hắn chọc đến nhũn người, lúc tắm rửa lại đem Diệp Huyên ôm đến trước gương mà làm tình, đến ngay cả lúc ăn cơm cũng chỉ ăn được một nửa sẽ biến thành Diệp Huyên ghé vào trên bàn cơm, còn Crato thì ôm lấy hông cô đi vào từ phía sau.

Diệp Huyên cảm thấy Crato như vậy rất khác thường, nghĩ đến hắn bày ra đủ loại biện pháp xấu xa, lúc làm tình lại kịch liệt như vậy, trong đầu cô bỗng lóe lên, bắt lấy cánh tay Crato nghi hoặc hỏi: "anh đang gạt em đúng không? thật ra anh có đặt khóa gen đúng không?"

"Việc này hả?" hắn bắt lấy bàn tay nhỏ bé của cô đưa đến bên môi tinh tế liếm. Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo chút tao nhã từ trong cốt tủy, động tác đâm chọc phía dưới thì vẫn ngoạn độc như cũ, "Em cứ coi như là tôi có đặt đi."

"anh...." Diệp Huyên đang chuẩn bị hỏi lại, thì bị nụ hôn của Crato che kín miệng, mạnh mẽ cuốn lấy môi lưỡi cô. Diệp Huyên bị hôn đến choáng váng đầu óc, cố gắng muốn huy động chút tỉnh táo còn sót lại trong đầu, tự hỏi câu nói của Crato đến cùng là có ý gì. Có lẽ do mình suy nghĩ quá nhiều, Crato đâu có lý do gì để mà lừa cô. Dù sao nếu Crato không đặt khóa gen, hai người họ lại làm tình thường xuyên như vậy, nói không chừng mình sẽ mang thai. Mà Crato lại không có khả năng cưới cô, việc gì lại khiến cô sinh ra một đứa con riêng.

Rất nhanh, bọn họ trở về hệ Mặt Trời.

Đủ loại nghi thức long trọng được tiến hành, họp báo tuyên bố diễn ra liên miên, Diệp Huyên đối với những thứ hình thức nhàm chán đó không hề hứng thú. không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, Crato lại cố tình làm nhạt đi sự tồn tại của cô trên tàu Hi Hòa, hầu hết dư luận đều đem ánh mắt tập trung về phía "Chiến thần" Crato vừa mới quay về đế quốc, mà sĩ quan phụ tác hộ tống hắn lại bị xem nhẹ. Kết quả như vậy đúng là thứ Diệp huyên cầu còn không được, cô vẫn như trước điệu thấp làm Trung úy. Nhưng Crato thì hoàn toàn lộ ra dưới ánh đèn flash.

Là gia chủ của gia tộc Cra một trong 9 đại gia tộc, công tước Guard trẻ tuổi vẫn luôn là đề tài bán tán của mọi người. Cha mẹ đều chết trận khi hắn còn nhỏ, sau đó lại kế thừa một gia nghiệp khổng lồ như vậy, suốt từ đó năm, tuy danh vọng của Crato được người ta ca tụng không ngớt bởi những chiến công của hắn, nhưng cuộc sống đời tư của hắn vẫn luôn là bí mật. hắn cao bao nhiêu, khuôn mặt như thế nào, đã trải qua mấy mối tình,... Ở đế quốc Nebula, nhân vật nổi tiếng ở giới quý tộc còn được hâm mộ hơn cả ngôi sao giới giải trí, nhưng ngoại trừ mấy văn kiện được chính phủ tuyên truyền thì ngay cả mặt của Crato cũng chưa một lần bị nhóm săn ảnh chụp được. Đó cũng là nguyên nhân khiến Diệp Huyên trước khi bị điều đến tàu Hi Hòa, tuy biết đại danh của Cra thiếu tướng nhưng khi thật sự nhìn thấy hắn lại giật mình như vậy.

Lúc này đây, bởi vì sự kiện tàu Hi hòa ảnh hưởng quá lớn nên Crato không thể không tham dự một cuộc họp báo công khai, chính thức lộ mặt trước hàng triệu công dân của đế quốc.

Ngày đó, mọi người đều sôi trào. nói như vậy có chút khoa trương, nhưng Diệp Huyên dám cam đoan, chỉ sau lần lộ mặt đó, Crato liền trở thành thần tượng nổi tiếng khắp đế quốc. Diệp Huyên vẫn còn nhớ rõ tình cảnh sau khi kết thúc cuộc họp báo, Crato vất vả như thế nào mới lên được phi thuyền quay trở về biệt thự. Cả con đường bị vây chặt như nêm cối, mặc dù hai hàng vệ sĩ lực lưỡng đã cố hết sức để bảo vệ, nhưng Crato vẫn chật vật một lúc mới vượt ra khỏi đám đông đó, mấy cô bé đầu óc vẫn toàn màu hồng còn lập hẳn một cái hậu cung cho hắn!

Chỉ mới nửa ngày, đúng vậy chỉ có nửa ngày! Diệp Huyên thừa nhận bản thân cô có chút ghen tị. Người đàn ông vốn thuộc về cô, trong nháy mắt liền trở thành tình nhân trong mộng của ngàn vạn cô gái khác. Được rồi, nói đúng ra thì Crato cũng không phải của riêng cô, nhưng ít ra trước đó, người biết Crato có bao nhiêu anh tuấn chỉ có mình cô.

Nhưng rất nhanh, chút ghen tuông nho nhỏ này đã được Crato an ủi. Diệp Huyên cho rằng mình đã che dấu tốt lắm, nhưng cái tên giảo hoạt này có lẽ đã nhìn ra. Bị Crato ôm lấy đặt lên trên ghế mà điên cuồng hôn, thân thể thừa nhận những cú đâm chọc mạnh mẽ của hắn, Diệp Huyên liền quên sạch mấy cô gái đang điên cuồng hô tên hắn ngoài biệt thự, cho mấy người hét thoải mái, dù sao trên đới này chỉ có mình cô biết người đàn ông này không chỉ có khuôn mặt tuấn mỹ mà công phu trên giường cũng là hạng nhất.

Ngày cứ yên bình trôi qua như vậy, Diệp Huyên dần dần tiếp nhận quân vụ mà Crato giao cho cô, tình báo truyền về từ gián điệp trên tàu Hi Hòa, những hạng mục nghiên cứu tiếp theo trên hành tinh Dopulo. cô là người rất thông minh, mặc dù là người bình thường, nhưng so với điều chỉnh giả cũng kém không nhiều lắm. Rất nhanh cô đã thích ứng với công việc này, thậm chí có chút thích thú khi được tham gia vào những chuyện cơ mật này.

Mà công việc của Crato cũng rất bận rộn, số lần hai người gặp mặt càng lúc càng ít đi, có mấy lần gặp mặt ngắn ngủi, cũng không có đủ thời gian để hai người tiếp xúc thân mật. Có đôi khi hai người chỉ đơn thuần là nói chuyện với nhau, điều này khiến Diệp Huyên cảm thấy thật đúng là không thể tin được, thì ra Crato cũng sẽ nói chuyện phiếm với cô? Chỉ là một việc đơn giản như vậy nhưng Diệp Huyên lại cảm thấy, khoảng cách giữa hai người không quá xa.

cô hoảng hốt có cảm giác dường như mình với Crato đang hẹn hò, hai người yêu nhau thường làm những việc gì? Ôm, hôn môi, hoặc chỉ đơn giản là đứng nhìn đối phương cái gì cũng không cần nói, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng vui vẻ. Mà tất cả những điều này đều xảy ra trong lúc cô với Crato ở cạnh nhau.

Cho nên, đây là ảo giác của cô, hay mọi chuyện đang dần dần thay đổi?

Diệp Huyên cảm giác được Crato có chuyện muốn nói với mình. Nhưng có lẽ vẫn chưa tìm được cơ hội, hoặc có lẽ Crato vẫn chưa hoàn toàn xác định. Cứ như vậy trong lòng cô vẫn luôn thấp thỏm không yên, Diệp Huyên nghĩ có lẽ cô sẽ không phải chờ quá lâu đâu... cho đến khi, cô đọc được một phần tình báo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.