Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 7 - Chương 5: Tu tiên. Đẩy ngã bệnh kiều (5)



Lúc Diệp Huyên tỉnh lại, trước mắt một mảnh tối đen.

Nàng nằm trên giường lớn mềm mại, bao phủ trên giường là tơ lụa mang theo hơi lạnh, tựa như căn phòng nàng không nhìn thấy này tràn ngập âm khí rét lạnh. Bởi vì thị giác bị phong bế nên cảm giác trở nên nhạy cảm hơn, trong góc phòng có tiếng tí tách, đó là âm thanh của đồng hồ nước thời đại này —— cho thấy nàng đã bất tỉnh ba canh giờ.

Trong ba canh giờ này, Diệp Huyên có thể khẳng định, Tạ Duật Chi, không phải, có lẽ nên gọi là Ma Tôn, hắn nhất định đã động tay chân trên người nàng. Nàng không chỉ không nhìn thấy mà cả người còn không có sức lực, trong ngực giống như có một ngọn lửa thiêu đốt, giữa hai chân vừa tê dại vừa ngứa —— mặc dù Diệp Huyên là người tu đạo thanh tâm quả dục nhưng của biết cảm giác này có ý nghĩa gì.

Nếu như ban đầu Diệp Huyên còn cho rằng Ma Tôn bày ra cái bẫy này để giết nàng thì bây giờ nàng đã hiểu rốt cuộc hắn muốn làm gì.Nàng hiện tại không mãnh vải che thân, cơ thể trần truồng cứ như vậy bại lộ ra, hai tay bị trói tại đầu giường, mắt cá chân bị hai sợi dây to cột ở hai bên giường khiến hai chân phải giang rộng ra.

Tư thế sắc tình xấu hổ khiến mỹ nhân trên giường lớn nhìn yểu điệu vô cùng khiến người khác chỉ muốn hung hăng giày xéo. Sợ rằng không ai có thể tin được đường đường là đạo quân của Thương Lan phái sẽ có ngày bị người ta lột sạch quần áo, tựa như một con dê con vừa thuần khiết vừa đáng thương bị buộc đem toàn bộ nơi tư mật của mình đặt trước mắt nam nhân..

Đúng vậy, Diệp Huyên biết trong phòng còn có một người khác. Hơi thở hắn trầm thấp nặng nề, tầm mắt nóng bỏng mang theo dục vọng không một chút kiêng kỵ nhìn chằm chằm vào giữa hai chân Diệp Huyên. Ánh mắt hắn chậm rãi di chuyển dọc theo bắp đùi, lướt qua khe nhỏ, dừng tại hoa huy*t bị hai cánh hoa che lấp.

Hơi thở Diệp Huyên dồn dập, mặc dù tên nam nhân này không có hành động gì nhưng nàng có cảm giác cánh hoa bị tách ra, hoa huy*t chưa từng có người chạm qua bị dị vật cứng rắn nóng như lửa đi sâu vào, hoa huy*t kịch liệt co rút khiến nàng thiếu chút nữa không giữ được lý trí.

Đó là một loại xâm phạm dâm tà hạ lưu, dị vật cắm sâu vào,rút ta, cắm vào, rút ra...lặp đi lặp lại nhiều lần khiến cả người nàng bủn rủn, ngón chân vì khoái cảm kịch liệt này mà co lại, nàng kìm lòng không được nâng cao eo nhỏ, đầu v* cứng rắn đứng thẳng, mái tóc tung bay theo động tác không ngừng cắm ra rút vào của tên nam nhân này.

không được, không được... không thể như vậy... Chút lý trí còn sót lại không ngừng nhắc nhở Diệp Huyên, nhưng nàng đã hoàn toàn đắm chìm vào. Biết rõ mình đang bị người gian dâm, nàng muốn tránh thoát, nhưng một lần lại một lần bị khoái cảm không ngừng vọt tới bao phủ. Tần số rút ra rút vào càng lúc càng nhanh, d*m thủy cũng càng ngày càng nhiều, nàng không nhịn được rên thành tiếng, thanh âm kiều mị vang vọng khắp phòng: "A, a... Ừ, ừ a... không muốn, dừng tay... Ngươi mau dừng tay..." Diệp Huyên căn bản không ý thức được cự tuyệt như vậy là lực hấp dẫn trí mạng với nam nhân. Nghe nàng rên rỉ, dị vật càng trở nên thô to hơn, đâm vừa sâu vừa mạnh vào hoa tâm non nớt của nàng.

hoa huy*t ngứa ngáy đến mức nàng đã không thể nào tiếp nhận nổi, sau mấy trăm lần cắm rút, trong đầu nàng chỉ còn một mãnh trắng xóa, một cổ nhiệt lưu ập tới trong nháy mắt làm ướt ra trải giường. Diệp Huyên thất thần thở hỗn hển, thân thể co quắp, nàng không thể tin nổi—— mình lại bị người dùng thần thức gian dâm đến cao triều.

"Sướng không?" Giọng nóiTạ Duật Chivang lên, hắn vẫn còn mang bộ mặt lúc còn là “Đồ đệ”, thanh âm luôn lạnh nhạt bình tỉnh nhưng giờ phút này lại trầm thấp khàn khàn, xen lẫn chút đắc ý cùng hưng phấn.

Diệp Huyên xấu hổ phát hiện, nghe thấy hắn trêu chọc, vốn là hoa huy*t còn ẩm ướt liền phun ra d*m thủy.

“Cái miệng nhỏ vậy mà nước cũng thật nhiều." Tạ Duật Chi cười nhẹ, Diệp Huyên nghe được quần áo ma sát xào xạc, sau đó thấy hắn cúi người xuống, đầu ngón tay chạm vào hoa huy*t một đường đi vào khuấy đảo, hoa huy*t ẩm ướt liền phát ra tiếng nước, ngón tay hắn đè trên vách hoa lúc nhẹ lúc nặng.

Mặc dù Diệp Huyên đã ướt đẫm, nhưng nơi tư mật chưa bao giờ bị người xâm nhập bỗng nhiên bị đối đãi kịch liệt như vậy khiến nàng bật ra tiếng rên đau đớn.Bị hắn hung ác đùa giỡn, hoa huy*t lại càng ngứa ngáy khó nhịn. Nàng kìm lòng không đặng muốn kẹp chặt hai chân lại vì cổ chân bị trói, đùi ngọc căng thẳng duỗi ra, càng đem ngón tay của Tạ Duật Chi hút chặt hơn. "Rất thoải mái đi..." Trong giọng nói Tạ Duật Chi tràn đầy hưng phấn, Diệp Huyên cảm giác được thanh âm của hắn cạnh tai mình, lưỡi nóng của hắn triền miên qua lại bên vành tai, "Thích ta nhẹ một chút, hay là nặng một chút?"

"Ngươi..." Diệp Huyên mới vừa lên tiếng, thì phát hiện mình giọng nói mình tràn đầy mị hoặc, nàng cố gắng để chính mình bình tĩnh lại, nhưng lời ra khỏi miệng vẫn mềm mại, "Trừ phi ngươi giết ta, nếu không... Ta tuyệt sẽ không bỏ qua ngươi!"

Tạ Duật Chi giống như không nghe được Diệp Huyên uy hiếp, lẩm bẩm nói: "Nặng một chút thì tốt hơn," hắn co ngón tay lại, mở rộng lối vào hoa huy*t, đầu ngón tay xoa nhẹ mị thịt mềm mại, thậm chí còn bóp vặn. Dưới thân Diệp Huyên không kìm nổi co quắp, hoa tâm phun ra một cổ dâm dịch ướt cả cổ tay hắn, "Xem ra ngươi cũng rất thích ta nặng một chút," hắn cao hứng nói, "Dâm huyệt có phải rất đói hay không? Đừng vội, ta sẽ cho ngươi ăn đủ," đầu lưỡi liếm dọc theo gò má Diệp Huyên, "Cho dâm huyệt của ngươi no chết có được hay không. Ừ?... Có được hay không?"

Lúc này, đầu lưỡi hắn dừng lại trên môi Diệp Huyên. Hai cánh môi hồng nhạt hơi mở, khi nhận raTạ Duật Chi muốn đưa đầu lưỡi đưa vào liền vội vàng dùng hàm răng cắn chặc môi dưới không thả. Tạ Duật Chi đưa tay nắm cằm Diệp Huyên khiến nàng phải há miệng: "Ngoan, mở cái miệng nhỏ nhắn ra... đừng cắn, cái miệng nhỏ nhắn của ngươi mềm mại như vậy, lỡ cắn hư thì sao?” Giọng nói dịu dạng trầm thấp như đang dỗ dành người yêu, Diệp Huyên liều mạng dãy dụa cũng không địch nỗi Tạ Duật Chi cường thế xâm phạm.

Lưỡi to không khách khí chút nào đưa vào, quét qua mỗi một xó xỉnh, ngậm lấy miệng Diệp Huyên tham lam bú, "thật là thơm, đầu lưỡi thật là mềm..." Tạ Duật Chi không nhịn nổi ngậm chặt đầu đang không ngừng né tránh, vừa cắn vừa liếm, "Mau, đem đầu lưỡi ngươi đưa vào miệng ta... ta muốn ăn lưỡi của ngươi." Ngực hắn trần trụi không ngừng ma sát hai vú Diệp Huyên, đầu v* cứng rắn giống như hai viên đậu, khiến đầu ngực Diệp Huyên vốn là vừa đỏ vừa sưng trở nên đau rát, ngón tay hắn trong hoa huy*t tần số cũng dần dần tăng nhanh, cái miệng nhỏ nhắn, tuyết nhũ, hoa huy*t... mỗi một nơi nhạy cảm đều bị hắn tùy ý gian dâm.

" Ừ, a... A... Cút ngay, ngươi là tên khốn kiếp... Ngô, ô ừ, đại ma đầu..." Mặc dù miệng vẫn luôn chửi rủa, nhưng lực độ giãy giụa càng ngày càng nhỏ, khoái cảm vừa nhiều lại mãnh liệt, nàng vốn là người tu đạo, ngay cả thủ dâm cũng chưa từng có thì làm sao có thể chống lại thế công củaTạ Duật Chi. d*m thủy vẫn luôn tiết ra, không ngừng chảy ra ngoài, Diệp Huyên cảm thấy khí lực mình có lẽ cũng đi theo cùng nhau chảy hết ra ngoài. Đến khi Tạ Duật Chi đè lại hoa huy*t đâm thật mạnh, nàng rên một tiếng, tại thời khắc này lại một lần nữa đạt tới cao triều.

Cây gậy th*t thô to đè trên hoa huy*t bị d*m thủy vừa phun ra làm ướt. Cổ họngTạ Duật Chi phát ra một tiếng gầm nhẹ, thiếu chút nữa không nhịn được bắn ra. Diệp Huyên không thấy vẻ mặt hắn cho nên cũng không thấy gương mặt tuấn mỹ hoàn toàn chìm ngập trong dục vọng, cặp mắt đỏ rực.

Hơi thở hắn nặng nề, phải đem hết toàn lực đất nhẫn nại mới có thể nhịn không hung hăng dày xéo thân thể mềm mại phía dưới. Chưa bao giờ hắn thấy hạnh phúc như lúc này, Tạ Duật Chi si mê nhìn khuôn mặt ửng đỏ của Diệp Huyên, cái miệng nhỏ nhắn của nàng bị mình hôn, cái vú bị mình xoa, hoa huy*t bị mình chơi d*m thủy văng khắp nơi. Tất cả rên rỉ kêu khóc, thở gấp, ác độc mắng, đều là vì mình.

Nàng rốt cuộc là của ta.

Tạ Duật Chi xoa bóp cái mông nhỏ, không để ý tới nàng giãy giụa, đem hạ thân của nàng nâng cao lên. hắn gần như là thành kính nhìn đóa mềm mại kia, nơi này cũng là thuộc về hắn, chỉ có hắn mới có thể cắm vào. Mà mỗi một tấc da thịt trên người nữ nhân này, mỗi một giọt máu, thậm chí là mỗi lần hô hấp của nàng cũng bị hắn chiếm làm của riêng.

hắn cúi đầu xuống, há mồm ngậm vào trước hoa huy*t non nớt trước mắt. "A! ——" Diệp Huyên thét lên, miệng huyệt không chút lưu tình bị hút vào, Tạ Duật Chi càng hút càng dùng sức, lực độ như muốn nuốt nàng vào bụng. Ban đầu Diệp Huyên còn có thể giãy giụa, đến cuối cùng ngay cả tiếng rên rỉ cũng không phát ra được. Chỗ sâu trong hoa huy*t giống như bị kéo ra ngoài, d*m thủy không ngừng tràn ra, bị Tạ Duật Chi một giọt cũng không chừa nuốt xuống. Diệp Huyên thậm chí cảm thấy hắn không chỉ muốn nuốt trọn mỗi một giọt d*m thủy mà muốn đem mình cắn nuốt hết.

không đúng, hoàn toàn không đúng... sự thật rõ ràng, Tạ Duật Chi là Ma Tôn ngụy trang thành một thiếu niên bị ma tu đuổi giết, thiết kế tỉ mỉ để mình nhận hắn làm đồ đệ, bây giờ lại nhốt mình trong giáo, không chút sức lức phản kháng mặc hắn đùa bỡn.

Ban đầu Diệp Huyên cho là Tạ Duật Chi đang làm nhục nàng, đến khi hắn thỏa mãn dục vọng sẽ giết nàng, hoặc lợi dụng nàng tới uy hiếp phái Thương Lan. Nhưng nếu như vậy, hắn sao có thể ở thời điểm cưỡng ép nàng sẽ vì nàng khẩu giao? Hoặc là đây là thủ đoạn Tạ Duật Chi đối phó với người chán ghét hắn, khiến đối phương mê muội?

Nhưng cho dù trong lòng Diệp Huyên chán ghét, cơ thể vẫn bị Tạ Duật Chi liếm cao triều liên tục, quá nhiều khoái cảm khiến cả người nàng mờ mịt, đầu óc trống rỗng, nàng chỉ có thể đứt quãng phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt: "không muốn... A, buông ra ta... Nha! —— "

"Lại cao trào rồi." Tạ Duật Chi nhìn d*m thủy trên bụng mình, liếm liếm khóe miệng, "Muốn không? A Huyên."

A huyên? Tiếng xưng hô này thật quen thuộc, còn đang đắm chìm trong khoái cảm nàng mê mang nghĩ, rất nhiều rất nhiều năm trước, có một người cũng gọi nàng là A Huyên. Nhưng nàng cũng không có thời gian nghĩ chuyện khác, gậy th*t cứng rắn mang theo lại một lần nữa chỉa vào hoa huy*t, quy đầu tách ra hai bối thịt, chậm chạp lại mà kiên định cắm vào.

"không muốn, không muốn... không muốn!" Xúc cảm không thể coi nhẹ khiến Diệp Huyên thanh tỉnh lại, nàng cuối cùng cũng hoảng sợ ý thức được một sự thật —— mình lập tức sẽ bị tên nam nhân này triệt để đất xâm phạm.

Tạ Duật Chi dịu dàng hôn Diệp Huyên, bàn tay đè chặt cái mông tròn, gậy th*t ma sát tại hoa huy*t khiến phòng tuyến trong lòng nàng gần như bị đánh tan. "Chỉ cần ngươi cầu ta, " hắn hạ thấp người nói bên tai Diệp Huyên, "Ta sẽ không cắm vào."

Câu nói này như ma chú vang bên tai khiến Diệp Huyên gần như điên cuồng, cầu hắn, cầu hắn đi, chỉ cần cầu hắn, hắn sẽ bỏ qua cho mình... Trong lòng có thanh âm không ngừng dụ dỗ, chỉ cần ngươi chịu cầu hắn thì cái gì cũng không cần lo lắng.

"Cầu..." thanh âm nức nở vang lên, nụ cười trên khóe miệng Tạ Duật Chi càng ngày càng lớn, hắn biết ngay lúc này mình sẽ được như ý.

Đột nhiên, Diệp Huyên hung hăng cắn một cái ở trên cổ họng của hắn, răng nhọn vừa cắm vào liền có máu chảy ra. "Hừ..." Nàng ngẩng đầu lên, ngạo mạn cười, cặp mắt màu đen sáng kinh người, trên răng dính đầy máu tươi, nàng hung tợn, khinh bỉ nói, "Ta chết cũng sẽ không cầu ngươi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.