Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 8 - Chương 13: [Khoa học viễn tưởng] Đẩy ngã thủ lĩnh phản quân 13



Hạ Hoài Cẩn từng nghĩ rằng mình sẽ không thích Diệp Huyên.

không phải là không thích mà là không thể thích. Giống như lúc trước anh đã nói với Diệp Huyên, trở ngại của họ, không phải là chênh lệch địa vị, cũng không phải là do hai người không yêu nhau, mà vì hai người không phải là người của cùng một thế giới. Diệp Huyên là con gái của Chủ tịch quốc hội, mà Hạ Hoài Cẩn là thủ lĩnh của tổ chức chống chính phủ, hai giống như hai đầu của cái cân tiểu ly, nếu như không có màn rượt đuổi nơi bến cảng bên biên giới hôm đó, thì cả đời này, hai người hoàn toàn không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nhau.

Dù cho bánh xe vận mệnh khiến họ gặp nhau rồi yêu nhau, nhưng bức tướng ngăn cách hai người không chỉ có những thứ như lập trường, mục tiêu, gia đình, bạn bè... Mà là cả cái thế giới rộng lớn này.

Nhưng tình yêu là một thứ mà cho dù mình có không muốn thì nó vẫn sẽ nảy sinh.

Hạ Hoài Cẩn đã tự tay cắt đứt nó, cho nên vào cái ngày mà Diệp Huyên thả tự do cho anh, anh đã không do dự, không quay đầu lại nhìn cô dù chỉ một lần. Trước khi cả hai đều hãm sâu vào vũng lầy, cắt đứt là lựa chọn tốt nhất cho cả hai. Nhưng Diệp Huyên lại cố tình đuổi theo tới đây, Hạ Hoài Cẩn vừa gấp vừa giận, muốn đuổi người con gái đó đi - nhưng anh biết mình làm không được, bởi vì Diệp Huyên, so với anh thật sự là dũng cảm hơn rất nhiều.

"Còn nhớ những lời anh đã nói không?" Hạ Hoài Cẩn mỉm cười ôm lấy Diệp Huyên đang ngây ngốc nhìn anh kéo vào trong lòng mình, lại duỗi tay nhéo cái mũi cô, "Những lời mà anh đã nói với em lúc còn ở trong sở nghiên cứu."

"Nhớ rõ..."

Diệp Huyên sao có thể quên được đây, cô bị Hạ Hoài Cẩn thẳng thừng cự tuyệt, anh ấy đã nói: "Dù tôi có yêu cô, nhưng tôi sẽ không kết hôn với cô, trở thành một món hàng bị độc chiếm." thật kỳ lạ, câu nói ấy không khiến Diệp Huyên cảm thấy đau khổ khi tình yêu bị cự tuyệt, mà lại khiến cô cảm thấy vô cùng hổ thẹn cùng áy náy. Bởi vì cô chưa từng nghĩ đến sự thật rằng ở đế quốc Nebula, một cuộc hôn nhân đối với một người đàn ông là gì.

Là vật sở hữu? Là gia đình? Là chỗ dựa? thật ra tất cả đều không phải, hôn nhân chẳng qua là có thêm một người chủ. Nếu người chủ đối xử tốt với người đàn ông, thì anh ta coi như là người may mắn; nếu bị đối xử không tốt, thì cũng là chuyện nhìn riết rồi cũng thấy quen. Mà trong cái kế hoạch hoàn mỹ mà Diệp Huyên vẽ ra cho mình với Hạ Hoài Cẩn, cô chưa bao giờ lo lắng liệu anh ấy có cảm thấy... bị nhục nhã.

Nhưng rồi sự thật tàn khốc cũng bị phơi bày trước mắt cô, thật ra cô không phải là không biết tình cảnh của những người đàn ông trên đế quốc này khốn khổ như thế nào, mà chẳng qua là giả vờ như không nhìn thấy mà thôi. Là không dám hay là không quan tâm? Chính Diệp Huyên cũng khôngdám khẳng định, nhưng vào một giây đó, cô cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào vấn đề, đứng trên lập trường của Hạ Hoài Cẩn, cô sẽ lựa chọn như thế nào? cô tất nhiên là sẽ từ chối.

không từ chối thì cô không còn là Diệp Huyên cao ngạo nữa rồi. không từ chối thì Hạ Hoài Cẩn không còn là người cao hãnh từ trong xương tủy nữa rồi.

"Nếu cho anh trả lời lại một lần nữa." Hạ Hoài Cẩn nhìn cô, "anh vẫn trả lời giống như vậy, anh thích em, nhưng anh sẽ không kết hôn với em, anhkhông muốn lừa dối em." Ngữ khí của anh dịu dàng, bình thản, "Tình cảm của chúng ta trái ngược với mục tiêu mà chúng ta theo đuổi, nói như vậy chắc em cũng hiểu."

Đúng vậy, Diệp Huyên hiểu rõ. Nếu Hạ Hoài Cẩn lựa chọn kết hôn với cô, tất nhiên phải từ bỏ thân phận thực sự bây giờ, cũng như sự nghiệp đấu tranh vì giành quyền tự do cho nam giới trên thế giới này.

"anh sẽ không rời khỏi Mặt trận đấu tranh giải phóng nam giới, nơi này có người nhà, có bạn bè của anh." anh thấp giọng, dịu dàng nói, "Còn có lý tưởng của anh, bởi vì những điều này, anh đã từng nghĩ tới việc từ bỏ tình cảm mà anh dành cho em." anh giả vờ như mình không thích Diệp Huyên, giả vờ như mình không thèm quan tâm đến người con gái trước mặt, "Nhưng cuối cùng thì..." Hạ Hoài Cẩn cười khổ, "Lừa mình dối người cũng vô ích."

Cho nên anh lựa chọn thẳng thắn thành khẩn với tình cảm của mình, với suy nghĩ của mình.

"anh cảm thấy mình là đồ hèn" Hạ Hoài Cẩn rũ xuống mi mắt, "không thể cho em tương lai, mà còn nói những lời thế này." anh nắm lấy bàn tay dường như đang run rẩy của Diệp Huyên, dịu dàng mà kiên định, "anh cảm thấy mình phải nói cho em biết, anh thích em." Trán của anh khẽ chạm lên trán Diệp Huyên, hai làn da chạm nhau, cả hai đều có thể cảm nhận được hơi ấm cùng trái tim đang nhảy lên từng nhịp của nhau, "anh thích em Tiểu Huyên, anh chưa từng thích một ai khác như vậy."

"Em cũng thích anh..." Diệp Huyên mỉm cười ôm lấy Hạ Hoài Cẩn, "anh không phải là đồ hèn, anh là đồ ngốc. Hạ Hoài Cẩn, em hỏi anh." cô nhìn thẳng vào mắt anh, "anh sẽ bắt em lựa chọn giữa anh với mẹ của em sao?"

"Đương nhiên sẽ không." Hạ Hoài Cẩn trả lời không chút do dự.

"Vậy anh sẽ bắt em lựa chọn giữa tình cảm của chúng ta với sự nghiệp nghiên cứu khoa học của em sao?"

"Cũng sẽ không." Hạ Hoài Cẩn đã hiểu ra ý tứ của Diệp Huyên, bàn tay đang nắm lấy tay của Diệp Huyên không tự chủ được mà siết chặt, "Tiểu Huyên..."

"anh sẽ không bắt em lựa chọn, vậy sao anh lại nghĩ rằng em sẽ bắt anh phải lựa chọn?" cô dường như có chút tức giận, phồng mũi "Ở trong lòng anh, em là người ích kỷ như vậy sao? Nếu anh dám nói có, em đánh chết anh!"

"Phụt." Hạ Hoài Cẩn nhịn không được mà bật cười ha hả, không khí nặng nề ban nãy đột nhiên biến mất, anh biết Diệp Huyên đang mượn cớ nói đùa để trấn an mình, đạo lý này thật ra Hạ Hoài Cẩn cũng hiểu được. Cha mẹ anh đã từng là hình mẫu tốt nhất về tình yêu cho anh

một mối tình bền vững phải có sự ngang hàng và độc lập, anh có mục tiêu theo đuổi của anh, tôi có lý tưởng của tôi. Trong tình cảm mà một bên kiên trì lựa chọn hy sinh để thành toàn cho tình yêu của cả hai, loại hành vi thật ra là rất ích kỷ. Nếu như một ngày nào đó, tình cảm của cả hai bên trở nên mâu thuẫn, hoặc là từ bỏ đoạn tình cảm này, hoặc là...

"Vượt qua khó khăn, đem tất cả các chướng ngại gạt sang một bên."

Diệp Huyên nhìn Hạ Hoài Cẩn, cười một cách đầy kiêu ngạo cùng tự tin, "anh đã sẵn sàng chưa? Sẵn sàng cùng em vượt qua khó khăn?"

"Tất nhiên rồi, bác sĩ Diệp." Hạ Hoài Cẩn nhẹ nhàng hôn cô, "Từ nay về sau, có vì em mà rơi vào hố lửa cũng không hối hận."

#

"Tổ chức họp báo tuyên truyền về tổ chức vì quyền lợi của nam giới?"

Phương Nguyên nghi ngờ nhìn Diệp Huyên, rồi lại nhìn sang tư liệu trên màn hình điện tử.

"Đúng vậy." Diệp Huyên gật đầu, "Phương tiên sinh cũng biết, trong mắt chính phủ và người dân, các tổ chức tương tự như Mặt trận giải phóng nam giới đều bị coi là tổ chức khủng bố, mà các anh lại tự xưng là tổ chức phản động, tôi nghĩ rằng những cách gọi đấy đều không chính xác, hơn nữa nó gây bất lợi cho các anh."

Cái gọi là tổ chức khủng bố, vừa nghe thấy thôi cũng khiến người ta tránh không kịp, mà tổ chức phản động cũng khiến người cầm quyền sinh ra mộtloại cảm giác căm ghét, những gọi là tổ chức vì quyền lợi của nam giới thì lại không.

"Ngoại trừ việc xung đột vũ trang, những hành vi khác của các anh đều hợp pháp." Diệp Huyên chân thành nói, "Trong các văn bản pháp luật của Đế quốc không có điều nào quy định, nam giới không thể tổ chức nên các đoàn thể, tổ chức mít-tinh, biểu tình đòi quyền lợi cho bản thân mình."

Nhưng cho đến nay, bởi vì phía chính phủ cùng các phương tiện truyền thông hợp sức bôi đen, khiến đa phần người dân trên đế quốc đều nghĩ là Mặt trận giải phóng nam giới là một tổ chức phản động chuyên đi ám sát, gây ra các vụ bạo loạn. Tuy các tổ chức phản động cấp tiến như Đảng nam giới thống nhất đôi khi còn sát hại người dân vô tội, nhưng Mặt trận giải phóng nam giới là phái ôn hòa, ngay cả khi quân chính phủ tiến hành tấn công thìcũng chỉ có hành động phòng thủ mà thôi.

"Hiểu lầm sinh ra ngăn cách, từ đó mà sinh ra càng nhiều hiểu lầm hơn, tôi gia nhập Mặt trận giải phóng nam giới cũng không phải là đứng về phía hoàn toàn đối lập với chính phủ, mà tôi muốn làm một nhịp cầu, đưa những hình ảnh chân thật về các tổ chức vì quyền lợi của nam giới phơi bày ra toàn thế giới, để họ có thể hiểu được các anh."

Chuyện này Diệp Huyên đã suy nghĩ rất lâu, cô không phải là loại người vì yêu mà nhất thời xúc động bỏ nhà ra đi, nếu đã lựa chọn con đường này, tất nhiên phải có kế hoạch hành động. Trở ngại lớn nhất giữa cô với Hạ Hoài Cẩn nói thẳng ra chỉ vì thân phận của Hạ Hoài Cẩn không thể đưa ra ánh sáng. Nếu cứ duy trì tình trạng như bây giờ, thì hai người muốn ở bên nhau thì chỉ có cách hoặc là Hạ Hoài Cẩn mai danh ẩn tích trở về Trái Đất với Diệp Huyên, hoặc là Diệp Huyên vứt bỏ người thân, bạn bè trở thành một thành viên của tổ chức phản động, cho dù chọn con đường nào, thì đối với bên phải hi sinh thì cũng đều không công bằng.

một khi đã như vậy, biện pháp duy nhất là đưa Mặt trận giải phóng nam giới trở thành tổ chức hợp pháp, dù không thể khiến chính phủ thừa nhận sựhợp pháp này nhưng vẫn có thể chiếm được sự đồng tình của người dân. Đến lúc đó, ở trong mắt người dân Hạ Hoài Cẩn từ thân phận là một phần tử khủng bố trở thành người lãnh đạo của tổ chức, vị thế của anh ấy càng cao thì việc Diệp Huyên ở bên cạnh anh cũng sẽ không bị ngăn trở quá nhiều.

"Mà gia thế của em cũng là một phần rất quan trọng." Diệp Huyên giải thích cho Hạ Hoài Cẩn.

Cứ thử nghĩ xem, cô là con gái của chủ tịch Hội phụ nữ lại cùng người cầm đầu của tổ chức phản động yêu nhau, việc này sẽ mang đến sự ảnh hưởng chính trị không nhỏ, có thể nói là nhấc lên một hồi phong ba trong đế quốc. Dù thời đại có thay đổi như thế nào thì người dân vẫn thích bái quát - mộttình yêu giãy dụa giữa những mâu thuẫn, đôi tình nhân đáng thương bị cường quyền ngăn trở. Sức mạnh của dư luận là một lực lượng mạnh mẽ, mộtkhi có được sự đồng tình của người dân, thì bức tường ngăn cách giữa Diệp Huyên với Hạ Hoài Cẩn sẽ bớt đi không ít, chỉ còn lại Diệp Như lấy thân phận là một người mẹ mới có quyền lên tiếng.

"Còn về mẹ của em, em cũng có cách khiến bà thỏa hiệp..." Diệp Huyên còn chưa nói xong, Hạ Hoài Cẩn đã lắc đầu. Trong lòng cô có chút bất an, biểu hiện của mình quá mức gian cảo sao? Tuy rằng từ trước đến nay Diệp Huyên chỉ chuyên tâm vào nghiên cứu khoa học, nhưng sinh ra trong mộtgia đình làm chính trị, xung quanh đều là những chính khách túc trí đa mưu, thủ đoạn chính trị của cô cũng không thể khinh thường. Lúc cô quyết định đem suy nghĩ của mình nói với Hạ Hoài Cẩn, trong lòng vẫn có chút không yên, sợ rằng biểu hiện quá mức mưu mô của mình khiến Hạ Hoài Cẩn phản cảm.

"Là anh quá vô dụng..." Hạ Hoài Cẩn nói, "Cái gì cũngđều dựa vào em nghĩ cách." Nụ cười của anh có chút áy náy, "Nhưng anh muốn, ít nhất là với mẹ của em, hãy để anh đi thuyết phục bà."

"Vậy em bồi thường cho em đi." Diệp Huyên dựa sát vào trong ngực anh, cô đã hiểu được dụng ý của Hạ Hoài Cẩn, con gái mà lại tính toán lợi dụng mẹ của mình, là điều khiến Diệp Huyên cảm thấy băn khoăn, lo lắng nhất. anh lại tình nguyện nhận lấy việc này, không cần nói nhiều thêm nữa, giữa hai người đã quá ăn ý.

Tất nhiên, một loạt những tin tức này cũng sẽ cải thiện địa vị tồn tại của tổ chức không ít, từ đó thức đẩy phong trào quyền nam giới phát triển. Kế hoạch này không trái ngược với nguyên tắc làm việc của Mặt trận giải phóng nam giới, sau khi thương lượng thỏa đáng với Diệp Huyên, Hạ Hoài Cẩn liền dẫn cô đi gặp Phương Nguyên.

"Ý tưởng này rất tốt." Phương Nguyên gật đầu, sau đó uyển chuyển nói, "Tôi không hề xem nhẹ suy nghĩ của cô, nhưng Diệp tiểu thư, muốn làm được việc này, cần rất nhiều quyền lực, chưa nói đến cái khác, chỉ riêng việc họp báo công khai tức là đã ngang nhiên đối đầu với chính phủ, cô chắc chắn giới truyền thông dám giúp cô đưa tin sao?"

thật ra Phương Nguyên không phải là không nghĩ đến việc thông qua dư luận để thay đổi hình ảnh của tổ chức, nhưng giống như những lời anh ta vừa nói, các phương tiện truyền thông có sức ảnh hưởng lớn sẽ không mạo hiểm giúp họ, mà các phương tiện truyền thông nhỏ lẻ thì hiệu quả không cao.

Diệp Huyên cười cười: "Mẹ của tôi là Diệp Như."

"Diệp Như?" Phương Nguyên sửng sốt mấy giây, sau khi hiểu ra thì trợn to mắt nhìn cô, "cô vừa nói, là Diệp Như đó?" Thấy Diệp Huyên bình tĩnh gật đầu, anh ta lại quay sang nhìn Hạ Hoài Cẩn, thấy hai người nắm tay nhau, liền bày ra vẻ mặt "tên nhóc nhà cậu đúng là có bản lĩnh."

Hạ Hoài Cẩn giật giật khóe miệng: "Đại ca, nói chuyện nghiêm chỉnh đi!"

"A, đúng rồi!" Phương Nguyên nhướng mày, "Diệp tiểu thư, cô nói chuyện này cho tôi biết, không sợ tôi bắt cô lại đem đi uy hiếp mẹ cô sao?"

Diệp Huyên nhớ lại Hạ Hoài Cẩn cũng từng hỏi như vậy không khỏi bật cười: "Tôi tin Hoài Cẩn, mà anh ấy tin anh, hơn nữa nếu anh muốn bắt tôi lại..." cô quay đầu, nhìn Hạ Hoài Cẩn khẽ cười: "Hoài Cẩn cũng sẽ không đồng ý."

"thật đúng là..." Phương Nguyên sung sướng nở nụ cười, anh đứng lên vỗ vỗ vai Hạ Hoài Cẩn, "Nếu còn không đi anh đây cũng bị hai người ngọt đến ngấy mất."

Hạ Hoài Cẩn cũng không hề xấu hổ: "Thế thì anh mau đi đi!"

"Tiểu tử thúi." Phương Nguyên trừng mắt liếc Hạ Hoài Cẩn một cái, rồi lại nhìn về phía Diệp Huyên nháy mắt, "Diệp tiểu thư, a, không đúng về sau phải gọi là Cửu đệ muội. Trong căn cứ, hiệu quả cách âm tốt lắm, em với lão Cửu cứ tùy ý."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.