Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 8 - Chương 17: [khoa học viễn tưởng] đẩy ngã thủ lĩnh phản quân 17



"Tiểu Huyên, Tiểu Huyên..." hắn nghe thấy một người nam nhân thấp giọng nói, "Có khi nào em sẽ…quên anh không?"

"anh là người em thương nhất..." Nữ tử khẽ mỉm cười, giống như đang nói một chuyện thiên kinh địa nghĩa, "Mặc dù trí nhớ biến mất, mặc dù rơi vào luân hồi, mặc dù em biến thành vô số gương mặt khác nhau, em vĩnh viễn không bao giờ quên anh."

"Nhưng em lừa anh," nam nhân khàn khàn nở nụ cười, trong tiếng cười kia, hắn cảm nhận được sự bi ai vô lực, "Em đã nói... Nhưng mà em lừa anh."

hắn là ai vậy?

Hạ Hoài Cẩn mờ mịt nghĩ, giọng nói của nữ nhân đó sao lại quen thuộc đến thế. Đúng rồi! cô ấy chính là người hắn muốn liều mạng đi cứu: Tiểu Huyên... Tiểu Huyên đang nói chuyện với ai? Người cô thích nhất… là ai?

Hạ Hoài Cẩn nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên gặp Diệp Huyên, bầu trời mưa rơi lác đác, hắn người của đảng thống nhất nam giới đang bao vây một nữ nhân. Vốn dĩnhững chuyện như vậy hắn sẽ không quan tâm, hắn không quen nhìn hành vi lấy người dân để phát tiết của phái cấp tiến, nhưng ngại vì song phương đang hợp tác, đại ca đã vài lần nhắc nhở hắn đừng nhúng tay vào. hắn chỉ có thể chán ghét trừng mắt nhìn Nghiêm lão tam, sau đó chuẩn bị rời đi, nhưng khi thoáng nhìn thấy bóng dáng của nữ nhân kia, hắn chợt ngẩn ra.

Đó là một cảm giác rất kỳ quái, mặc dù sau này hắn trở thành người yêu của Diệp Huyên, nhưng không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, hắn cũng không nói với Diệp Huyên về cái loại cảm giác này. Rất quen thuộc, rất thân thiết... Có một cổ lực lượng vô hình khống chế hắn, lớn tiếng kêu gào, phải cứu cô ấy, phaỉ bảo vệ cô ấy, tuyệt đối không thể để nàng xảy ra chuyện, mà hắn thậm chí còn chưa nhìn thấy gương mặt của cô.

hiện tại, loại cảm giác kỳ quái này lại tới nữa.

Chẳng qua cái âm thanh kia cứ lặp đi lặp lại liên tục, chỉ có ba chữ "không thể chết, không thể chết, không thể chết..." Là giọn của người đàn ông kia, Hạ Hoài Cẩn bỗng nhiên nhận ra, thanh âm đó phảng phất như được phát ra từ sâu trong linh hồn luôn quanh quẩn trong đầu hắn, "không thể chết được, không thể chết được, tuyệt đối không thể chết được..."

"Tiểu Huyên, còn đang chờ ngươi."

Đợi chút, Hạ Hoài Cẩn nghĩ, chẳng lẽ ta... sắp chết rồi?

Đúng, hắn hoảng hốt nhớ lại, Tiểu Huyên bị Đảng thống nhất nam giới bắt cóc, hắn mang người đuổi theo, nhưng trong quá trình giao chiến bị mộtquân hạm không biết chui từ đâu ra đánh lén. Tàu chiến của hắn nổ mạnh, sau đó hắn ngồi khoang cứu nạn chạy thoát, lại bị trận nổ đánh trúng dẫn đến mất ý thức.

Vậy Tiểu Huyên đâu? Hạ Hoài Cẩn nhớ đến, cô có khỏe không? Có bị thương không?

"cô ấy đang đợi ngươi,” cái thanh âm kia lại vang lên, "không được chết, cô ấy còn đang chờ ngươi..."

#

"Đây là..." Cận An nhìn nhìn tờ giấy được thiết kế tuyệt đẹp trong tay Phương Nguyên, "Thiệp mời?"

"Thiệp mời kết hôn." Phương Nguyên cười khổ đưa tay mở thiệp mời, chính giữa thiệp là tám chữ lớn đập vào mắt: cô dâu, Diệp Huyên, chú rể, Lộ Bình.

Sắc mặt Cận An trong nháy mắt lạnh xuống: "Chỉ mới một năm mà thôi, Diệp Như đã không chờ được sao?"

"Cái gì gọi là một năm mà thôi, có thể chờ một năm, chỉ sợ cũng là do cửu đệ muội... không…" Phương Nguyên thở dài, "Cũng là do Diệp Huyên tiểu thư cố gắng đấu tranh thật lâu mới có được."

"Dù sao cũng là con gái của mình, mặc kệ ý nguyện của cô ấy, Diệp Như nhẫn tâm đến vậy sao?"

"Vậy có thể làm gì bây giờ." Phương Nguyên cười chua sót, “ Đến bây giờ vẫn chưa có tin tức gì của Lão Cửu, chúng ta phái người tìm hắn lâu như vậy, nhưng..." Nam nhân thô kệch bỗng nhiên nói không được nữa, tàu chiến phát nổ, cứ cho là Hạ Hoài Cẩn có thể may mắn chạy thoát, nhưng đãqua một năm, hắn vẫn chưa trở về, người sáng suốt cũng có thể nghĩ đến, chỉ sợ hắn vĩnh viễn cũng không về được.

"Mặc dù ta cũng bất mãn với việc làm của Diệp Như, nhưng…" Phương Nguyên đóng thiệp mời, không muốn tiếp tục nhìn hai chữ chú rể chói mắt kia nữa, "Chúng ta có lập trường gì bắt Diệp Huyên tiểu thư tiếp tục chờ đợi." không chỉ không có lập trường, mà sau khi nhận được thiệp mời, bọn họ còn phải tươi cười chúc phúc, "Giả như Lão Cửu thật sự... Ta nghĩ, hắnchắc sẽ hi vọng Diệp Huyên tiểu thư quên hắn đi, bắt đầu cuộc sống mới."

"Đúng vậy, cuộc sống mới..." Cận An ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh lam, một năm đã trôi qua, với tám trăm ngàn nam nhân của Nebula đế quốc mà nói, cuộc sống mới cũng sắp bắt đầu.

Ba tháng trước, lấy mặt trận giải phóng nam giới làm đại biểu cho tổ chức phản kháng, cuối cùng chính phủ cũng đã thừa nhận tính hợp pháp, chiến tranh giữa hai bên đã chấm dứt từ nửa năm trước, chính phủ đồng ý thành lập trụ sở quyền lợi cho nam nhân, phụ trách nghiên cứu cũng như đưa ra các chính sách bảo đảm quyền lợi của nam nhân, Phương Nguyên cũng trở thành sở trưởng. Việc hủy bỏ chế độ phân cấp bậc nam nhân từ năm tháng trước đã hoàn thành bỏ phiếu, trong ngày hôn lễ của Diệp Huyên, sẽ chính thức được hủy bỏ.

Vì muốn duy trì đời sau của con người, mỗi nam nhân cần phải đến trung tâm gây giống ở các thành phố lớn để cung cấp t*ng trùng, ngoài việc đó ra, bọn họ không hề bị chia thành loại ba loại bảy, có thể có cuộc sống tự do, cũng có thể tự do sống với người mình thích. một lượng lớn nam nhân phạm tội không lớn lắm được phóng thích, lệnh truy nã Hạ Hoài Cẩn được treo lên từ khi hắn mười sáu tuổi tới nay, cũng đã được gỡ xuống.

Lật tờ báo trong tay, nhìn dòng tiêu đề "tội danh ngày xưa nay được xóa bỏ, Hạ Hoài Cẩn lại đang ở phương nào" thì tay Diệp Huyên không kìm được run rẩy.

Sau nửa năm bị giam lỏng, cuối cùng cô cũng được gặp Phương Nguyên. Khi đó mẹ của cô đã trúng tổng tuyển cử, trở thành vị quan cầm quyền cao nhất đế quốc. Dưới sự dẫn dắt của Diệp Như, quan hệ giữa chính phủ và tổ chức phản kháng đã dịu đi, phần tử phạm tội có thể xem là khủng bố nhất Phương Nguyên này nay lại có thể đến nhà của quan cầm quyền làm khách.

"Là ta chủ động yêu cầu," Phương Nguyên cười cười, "Tuy rằng Diệp nữ sĩ không quá hoan nghênh ta, nhưng ta vẫn cảm thấy mình nên tới gặp cômột lần.”

"Lão Cửu mất tích, chúng tôi vẫn luôn tìm kiếm hắn."

"Sauk hi cô bị bắt cóc, hắn ngựa không ngừng vó chạy đến cứu cô, nhưng..."

"Bọn tôi biết cô được Diệp nữ sĩ cứu thoát, khi đó tổng tuyển cử sắp tới, Diệp nữ sĩ với mặt trân đạt thành hiệp nghị, chỉ cần bên phía tôi không công bố tin tức của cô, sau khi bà ấy thắng cử, sẽ chính thức thi hành đề án huỷ bỏ chế độ cấp bậc nam nhân."

Diệp Huyên không nhúc nhích ngồi tại chỗ, bên tai là giọng nói của Phương Nguyên, nhưng cô cảm thấy mình giống như không nghe được bất kì âmthanh gì.

"Đều là chuyện đã qua," Phương Nguyên ngừng lại, hắn cười khổ, "Dù sao cũng là chiến hữu một thời gian, cửu... Diệp Huyên tiểu thư, mong cô hãy cố gắng sống thật tốt, tôi có thể hiểu được việc làm của mẹ cô, ngốc tiểu tử kia, muốni tiền không có tiền, muốn địa vị cũng không địa vị, lại là tên tội phạm bị truy nã, hắn..." hắn nghẹn ngào, dừng lại một lát, lại tiếp tục nói, "hắn có thể ở cùng cô, đã là rất may mắn, cô..."

"Tôi sẽ chờ anh ấy." Diệp Huyên cuối cùng cũng mở miệng, cô vừa dịu dàng lại vừa nghiêm túc nói, bọn họ đã từng hứa với nhau, bọn họ sẽ vượt qua tất cả khó khăn, chỉ vì có thể được ở bên nhau.

"Tôi sẽ chờ anh ấy."

Nhưng bây giờ, cô nuốt lời.

Thời điểm lần đầu tiên mẹ khóc trước mặt cô, cuối cùng Diệp Huyên vẫn không có khả năng tiếp tục kiên trì.

"hắn đã chết!" Diệp Như nắm chặt tay nữ nhi đến mức gân xanh cũng nổi lên, "Cho dù con có đợi bao lâu đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không bao giờ quay về!"

anh ấy đã hứa với cô, cho dù là có khó khăn thế nào, cho dù suy sụp đến mức nào, đều sẽ không lùi bước. Diệp Huyên hoảng hốt nghĩ, cho nên, Hoài Cẩn lừa cô sao? Giống như đã từng có một người cười như vậy nhìn cô, "Em đã nói... Nhưng mà em lừa anh."

Ai lừa ai? Là ai phụ ai?

Diệp Huyên nghĩ, cô cứ sống hồ đồ như vậy thôi, sống vô tri vô giác, không biết mình đang ở đâu, không biết mình là ai. cô để mặc cho người ta mặc váy cưới giúp mình, cầm hoa cô dâu, được người đưa vào giáo đường lâu đời nhất. Vô số ánh mắt đều đang nhìn cô, hôm nay cũng là ngày chế độ phân cấp bậc nam giớ hủy bỏ, con gái của người cầm quyền tối cao - Diệp Huyên tiểu thư – người thúc đẩy cuộc đáu tranh giành quyền lợi cho nam nhân, dưới sự chứng kiến của hàng trăm triệu máy quay phát sóng trực tiếp khắp đế quốc, cử hành hôn lễ.

Giọng nói của cha xứ trầm thấp hùng hậu: "Lộ Bình, con có đồng ý cùng cô ấy kết duyên làm vợ chồng? Dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra, đau khổ hay hạnh phúc, ốm đau hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo hèn, xấu xí hay xinh đẹp, con có hứa rằng sẽ luôn yêu thương, chăm sóc, cổ vũ và ở bên cạnh người này không, vĩnh viễn trung trinh không thay đổi cho đến khi sinh mệnh kết thúc?

"Con nguyện ý." Chú rể thấp giọng nói.

"Diệp Huyên, con có đồng ý cùng anh ấy kết duyên làm vợ chồng? Dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra, đau khổ hay hạnh phúc, ốm đau hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo hèn, xấu xí hay xinh đẹp, con có hứa rằng sẽ luôn yêu thương, chăm sóc, cổ vũ và ở bên cạnh người này không, vĩnh viễn trung trinh không thay đổi cho đến khi sinh mệnh kết thúc?"

"Con..." Con không muốn, con đương nhiên không muốn, nhưng Diệp Huyên chỉ mấy móc trả lời, "Nguyện ý."

Nghe thấy câu này, Diệp Như ngồi ở hàng đầu tiên lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm. Cha sứ nhìn về phái đông đảo tân khách hỏi: "Các con có nguyện ý làm chứng cho lờ thề hôn nhân của bọn họ không?"

Đây chỉ là câu hỏi theo thủ tục mà thôi, không ai lại mở miệng ngay lúc này phá hỏng hỉ sự của người ta. Mọi người ở đây vừa mới chuẩn bị trả lời, đột nhiên, một giọng nói kiên định vang lên - -

"Ta không đồng ý!"

Cả giáo đường trong nháy mắt xôn xao, tân khách, cha sứ, chú rể, tất cả đèn flash đều nhìn về cửa nam nhân đột nhiên xuất hiện.

hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt tối lại như đang siết chặc diệp lấy cánh tay Diệp Huyên, làm chỗ dựa cho nữ nhân đang sợ hãi đến mức phát run.

Lúc này, hắn bước vào giáo đường, tiếng huyên náo dần dần lặng xuống, giống như Moses vượt qua Hồng Hải, mà khi hắn đến trước mặt Diệp Huyên thì tất cả hoàn toàn tĩnh lặng.

"Hoài Cẩn, Hạ Hoài Cẩn..." Diệp Huyên lung lay sắp ngã, cô cho là mình là đang ở trong mộng, nhưng gương mặt người trước mắt lại chân thật như vậy.

"Vì sao?" cô thật không ngờ, người đánh vỡ bầu không khí yên tĩnh này lại là vị chú rể ngay cả mặt cũng chưa được thấy mấy lần, "Lí do của anh là gì, vị tiên sinh này."

"Bởi vì tôi đã đồng ý với cô ấy," Hạ Hoài Cẩn nở nụ cười, dịu dàng, bình tĩnh, lại triền miên gần như muốn khiến cho người đang rơi lệ nở nụ cười, "Cho dù có kho khăn đến thế nào, cũng không thể ngăn cản tôi yêu cô ấy."

Cho nên hắn trốn thoát khỏi tay tử thần, ngồi khoang cứu nạn trôi dạt trong vũ trụ nữa tháng, cuối cùng được người khai hoang phát hiện. Lúc hắnđược cứu ra, não bộ gần như đã lâm vào hôn mê sâu. Các bác sĩ đều cho rằng hắn sẽ không qua khỏi, dựa vào máy hô hấp và dịch dinh dưỡng duy trì mạng sống. Sau một năm, hắn thế nhưng kì tích tỉnh lại.

"cô ấy đang đợi ngươi, cô ấy còn đang chờ ngươi..."

Đúng vậy, cô ấy vẫn đang tuân thủ lời hứa của chúng ta, sao ta có thể từ bỏ được.

Hạ Hoài Cẩn bỗng nhiên quỳ một chân xuống, nắm lấy bàn tay mềm mại dưới lớp bao tay tơ lụa, đặt trong lòng bàn tay hắn, bàn tay còn đang khẽ run, "Tiểu Huyên, em có còn nhớ lời anh từng nói không?" hắn ngẩng đầu, bên trong đôi đòng tử đen nhánh như lấp lánh những ngôi sao, "anhnguyện đấu tranh anh dũng vì em, chết cũng không hối. Nay anh khải hoàn trở về, em có nguyện ý gả cho anh không?"

"Em..." Vẫn im lặng không nói, Diệp Huyên cuối cùng cũng mở miệng, cô mấp máy môi, nước mắt liền rơi xuống, "Em nguyện ý." ‘Tách’, nước mắt rơi vào lòng bàn tay đang mở ra của Hạ Hoài Cẩn.

hắn đột nhiên khép chặt bàn tay, nắm chặt lấy bàn tay Diệp Huyên như muốn khảm vào trong máu thịt. Mọi người kìm lòng không đặng kinh hô lên, chỉ thấy nam nhân cao lớn kia ươn người đứng dậy, hắn ôm cô dâu nhấc bổng lên, ôm cô chạy như điên ra ngoài.

Thời gian trong khoảnh khắc đó như dùng lại.

Mưa rơi trong đêm, trong xóm nghèo hỗn loạn, tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng đạn bay không ngừng truyền vào trong tai, Diệp Huyên rúc vào trước ngực Hạ Hoài Cẩn, cô nghĩ, đây có lẽ là thời khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời của cô.

"Hoài Cẩn," Tay trái Diệp Huyên không ngừng sờ soạng bên ngực trái của hắn, ‘thình thịch… thình thịch… thình thịch’, "Em rất hạnh phúc."

So với lúc trước, còn hạnh phúc hơn.

#

"Phu nhân, đây là bưu kiện của ngài."

Nhận lấy đồ trong tay người máy gia dụng, Diệp Huyên không khỏi nhíu mày, ở niên đại khoa học kỹ thuật phát triển, ai lại sử dụng phương thức vận chuyển bưu kiện cổ xưa như vậy? cô đang định mở ra, Hạ Hoài Cẩn đã bước tới: "Đây là cái gì?"

"không biết, có lẽ là người bạn cũ nào đó gửi đến." phía trên chỉ viết tên người nhận và địa chỉ, không có chút thông tin nào liên quan đến người gửi.

"Bọn họ biết địa chỉ mới của em sao?" Hạ Hoài Cẩn cầm túi đồ lên quan sát một phen, không nhìn ra chỗ gì đặc biệt, liền tiện tay đặt xuống.

Diệp Huyên nghĩ nghĩ, cô vừa mới chuyển nhà, chỉ mới báo cho vài người bạn tốt. Bởi vì Hạ Hoài Cẩn oanh oanh liệt liệt cầu hôn trước mặt dân chúng, bọn họ đã trở thành đôi vợ chồng mới cưới nổi danh nhất đế quốc. Mặt trận giải phóng nam giới đã hợp pháp hóa, Phương Nguyên thành lập mộtphân bộ mới ở thủ đô. Vốn dĩ Hạ Hoài Cẩn vì Diệp Huyên tự nguyện đóng quân ở đây, để Diệp Huyên có thể ở lại quê nhà. Nhưng chỉ sau nửa tháng, bọn họ đã bị vô số chó săn rình rập bức điên, không thể không dời đến gần cảng.

Nơi này là đại bản doanh của mặt trận giải phóng, đám cẩu tử còn chưa có lá gan đến đây tập kích. Nghĩ đến ngay cả tuần trăng mật cũng bị phá hỏng, Diệp Huyên không khỏi bực bội trừng mắt nhìn Hạ Hoài Cẩn: "Còn không phải là tại anh, nếu không chúng sao chúng ta phải chuyển nhà."

"Được. Được. Được. Đều tại anh, tại anh," Hạ Hoài Cẩn tốt tính tình nhận lấy cơn giận dữ của vợ, cánh tay dài duỗi ra, liền ôm Diệp Huyên vào lòng, "anh để em trừng phạt, được không?" Diệp Huyên không để ý hắn, hắn liền mặt dày cọ lên, "Đêm nay em ở phía trên? Lần trước không phải em nói..." hắn dùng lời nói trêu chọc, bàn tay to cũng không ngừng đốt lửa trên người Diệp Huyên.

Cả người Diệp Huyên như nhũn ra, giọng nói cũng bất tri bất giác mềm xuống: "Em không cần đêm nay... hiện tại."

Phu nhân lên tiếng, Hạ Hoài Cẩn nào dám không theo. Sau đó là một hồi kịch liệt mây mưa, sau đó âu yếm ôn tồn với một hồi nữa, Hạ Hoài Cẩn mới lưu luyến không rời ra cửa.

Diệp Huyên lười biếng đứng dậy, vốn là muốn đi tắm rửa, bỗng nhiên nhớ tới bưu kiện kì lạ kia. "Mở ra xem một chút đi." cô tự nhủ đến bên cạnh bàn, mở ra bìa bao, bên trong chỉ một con chip nhỏ. Diệp Huyên cầm con chip nhìn hồi lâu cũng không nhìn được cái gì, cô hơi trầm ngâm, sau đỏ bỏ con chip vào máy.

trên màn hình là một mảnh tối đen, ngay khi Diệp Huyên nghĩ con chip đã bị hỏng, những tiếng ‘tách...tách’ như tiếng chạm điện vang lên. cô khôngtự chủ ngồi thẳng dậy, hai mắt không hề chớp nhìn chăm chú vào màn hình. Những số liệu trên màn hình không ngừng di chuyển…

“A?" Diệp huyên cau mày, hình như...cô thấy có bóng người?

cô tưởng mình nhìn nhầm, những hình ảnh hỗn loạn lại thoáng hiện lên, cái bóng người kia càng ngày càng rõ ràng. Tim Diệp Huyên đập dần nhanh hơn, hai tay nắm chặt thành quyền, trong lòng bàn tay đẫm mồ hôi. không biết vì sao, cô cảm thấy thứ mình sắp thấy không phải là đồ vật.

Vậy là cái gì? Bóng người kia là ai?

Cuối cùng, dãy số liệu cũng biến mất. Bóng người dần trở nên rõ ràng, ‘phịch’ một tiếng, ly trà trong tay Diệp Huyên rơi trên mặt đất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.