Anh Chỉ Thích Hình Tượng Của Em!

Chương 33: Mua bán lỗ vốn




Gì đây?

Hạ Tập Thanh khẽ ngẩng đầu lên, liếm liếm khóe miệng.

Anh vừa bị tên xử nam Chu Tự Hành này thả thích sao?

“Sư huynh, anh không sao chứ?!” Tiểu Tề hoảng loạn nhảy từ trên giá xuống, chạy vội tới, mấy sinh viên ở bên cạnh cũng quan tâm đi qua.

“Không có việc gì đâu.” Hạ Tập Thanh xua xua tay, khẽ cười với Tiểu Tề, “May mà em đề phòng trước, đặt sẵn cái đệm. Các em đều mau làm tiếp đi, anh không bị gì đâu.”

Nghe anh nói như vậy, Tiểu Tề hơi ngượng ngùng, “Sư huynh, nếu có chỗ nào không thoải mái thì để em đưa anh xuống phòng y tế kiểm tra.”

Chu Tự Hành hơi híp mắt, nhìn tiểu sư đệ ân cần này, “Cậu là sinh viên Nghệ Viện?”

Bị Chu Tự Hành hỏi, Tiểu Tề lập tức trở nên khẩn trương, “A, đúng đúng. Chào cậu, tôi là Tề Giai.”

“Tôi là Chu Tự Hành.” Cậu cười với Tề Giai, nhưng loại biểu cảm ngoài cười nhưng trong không cười này chỉ khiến người khác có cảm giác bức bách, đặc biệt là diện mạo đầy tính công kích của Chu Tự Hành.

Căn bản Tề Giai cũng không cần cậu tự giới thiệu, toàn trường ai mà không biết Chu Tự Hành. Học bá của Học viên Vật lý, 6 tuổi đã trở thành ngôi sao nhí, hiện tại lại là tiểu sinh tuổi 20 nổi nhất giới giải trí, còn cả bối cảnh gia đình mơ hồ mà các nữ sinh truyền tai nhau, loại người thiên chi kiêu tử này, không thể có chuyện có người không biết đến sự tồn tại của cậu. Chỉ là trước giờ hắn chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày mình lại có thể tiếp xúc với người này.

“Ai mà không biết cậu là Chu Tự Hành chứ?” Hạ Tập Thanh cười khẽ, quay đầu lại, vỗ vỗ cẳng chân Tề Giai, “Anh không sao đâu, yên tâm đi.”

“Vâng.” Tề Giai bị Hạ Tập Thanh chụp lấy cẳng chân làm hai vành tai đều đỏ lên, dáng vẻ này làm Chu Tự Hành thấy vô cùng chối mắt.

Hắn thích đàn ông?

Không đúng, hắn thích Hạ Tập Thanh.

Trước đây hai người hẳn là chưa bao giờ tiếp xúc mới đúng, chẳng lẽ trong thời gian ngắn như vậy mà đã bị anh mê hoặc rồi? Nếu là lúc trước, Chu Tự Hành sẽ cảm thấy việc này không có khả năng, nhưng sau khi gặp được Hạ Tập Thanh…

Đúng là không có gì là không có khả năng.

Hai tay Hạ Tập Thanh chống ra phía sau, mắt nhìn chằm chằm Chu Tự Hành đang đeo kính, tóc tai tán loạn. Vứt hết những tạo hình tinh xảo, cậu như thế này thật tươi trẻ, dáng vẻ rất giống tiểu chó săn. Hạ Tập Thanh nâng nâng mũi chân, dẫm nhẹ lên giày Chu Tự Hành, “Tiểu soái ca, tới rất kịp thời đó.”

Khóe miệng Chu Tự Hành hơi cong lên, tỏ vẻ “toàn thế giới này chỉ có mình là A nhất”, đẩy chân Hạ Tập Thanh ra, “Tôi không phải tiểu soái ca, tôi là đại minh tinh.”

“Được thôi.” Hạ Tập Thanh dứt khoát dẫm cả hai chân lên mũi chân Chu Tự Hành, “Đại minh tinh, cơm trưa của tôi đâu?”

“Cơm trưa…” Giờ Chu Tự Hành mới nhớ tới chuyện này, đột nhiên xoay đầu, thấy được hộp cơm đã bị cậu ném ở bên ngoài đệm, văng tung tóe ra đất, “Trông có vẻ không ăn được nữa rồi…”

Hạ Tập Thanh thở dài, ngã luôn ra đệm, “Đói chết mất.”

“Sư huynh.” Tề Giai ở bên cạnh nhìn hai người nói chuyện không xen vào một câu nào, cuối cùng cũng không nhịn được mở miệng, “Anh đói rồi ạ? Em đưa anh đi ăn cơm nhé?”

“Tốt quá.” Hạ Tập Thanh cười như gió xuân dạt dào ấm ấp, “Anh cũng muốn nếm thử đồ ăn ở nhà ăn đại học.”

Thẻ cơm thì ai mà không có chứ? Chu Tự Hành hờn dỗi. Hạ Tập Thanh đã đứng lên, cởi áo khoác trên người ra đưa cho Tề Giai, “Em cất tạm đi, tý nữa anh lại mặc.”

Quả nhiên là áo khoác của người này.

Ba người đi đến nhà ăn gần nhất, Hạ Tập Thanh đi ở giữa, cả đường đều thảo luận về đề tài điêu khắc và sáng tác với Tề Giai. Chu Tự Hành là một nam sinh khối tự nhiên điển hình, một câu cũng không chen vào được. Cái gì mà chủ nghĩa hiện đại, cổ đại, đủ các loại chủ nghĩa, đều vượt ngoài phạm vi tri thức của cậu.

Đi hết một con đường nhỏ là tới nhà ăn, đúng lúc đang là giờ cơm, đông kinh khủng khiếp. Hạ Tập Thanh nói chuyện hăng say với sư đệ giờ mới nhớ tới người đi bên cạnh là một đại minh tinh, vì thế hơi túm lấy cậu, “Aiz, hay là cậu đừng đi, tôi đi một mình thôi.”

Vốn là có ý định tốt, sợ Chu Tự Hành bị mọi người vây xem, ai ngời Chu Tự Hành lại kéo mũ áo hoodie lên, giọng nói buồn rầu, “Tôi cũng phải đến ăn cơm.”

Thật ra Chu Tự Hành đã học tới năm ba, nhưng số lần đến nhà ăn gần như có thể đếm trên đầu ngón tay. Cậu vẫn còn nhớ rõ, lúc mới nhập học đã bị gọi lên văn phòng của viện trưởng để nhận công tác tư tưởng, cố gắng hết mức không đến nơi đông người để tránh gây ra rối loạn, vậy nên thường ngày, Chu Tự Hành ngoại trừ đi học thì gần như không xuất hiện ở trường.

Giáo thảo minh tinh đột nhiên xuất hiện ở nhà ăn, dù có ăn mặc khiêm tốn giản dị, nhưng chỉ với vóc dáng 1m9 của cậu thôi, cũng đủ nổi bần bật trong nhà ăn đông đúc.

“Đm, kia không phải là Chu Tự Hành à?”

“Thật luôn trời ơi, hôm nay là ngày lành gì mà Chu Tự Hành lại tới căng tin vậy?”

Một nữ sinh mắt tinh lập tức nhận ra Hạ Tập Thanh đang đứng bên cạnh Chu Tự Hành, “Đm, kia không phải là Hạ Tập Thanh sao?”

“Đm! Hạ Tập Thanh và Chu Tự Hành cùng nhau tới căng tin ăn trưa! Đm, tao muốn nói cho XXX!”

“Vl, thật sự là CP Tự Học!”



Người ngày càng nhiều, bất tri bất giác bên cạnh trở nên càng chen chúc, rất nhiều người bắt dầu lôi di động ra quay video, chụp ảnh, gần thư không thể đi nổi. Cả một buổi sáng Hạ Tập Thanh chưa có gì vào bụng, giờ lại bị nhiều người vây quanh như vậy, không khí trở nên loãng làm hô hấp dần khó khăn.

Anh quay đầu lại, phát hiện Tiểu Tề mới nãy còn đi cùng nhau giờ đã không thấy đâu.

Chắc chắn là bị tách ra rồi.

Trong đám đông có người bật flash, người Hạ Tập Thanh hơi lung lay, không thể không cúi đầu xuống, trong lòng cảm thấy có chút phiền muộn. Vừa nãy nên cùng Chu Tự Hành tách ra đi riêng.

Bỗng nhiên có một bàn tay đỡ lấy vai anh, một bàn tay khác cầm khay cơm che mặt anh lại.

Giọng Chu Tự Hành từ phía sau truyền tới, “Ngại quá, có thể không chụp ảnh không? Bọn tôi chỉ muốn ăn trưa thôi, cảm ơn, làm phiền cho qua với…”

Hành động này của cậu dẫn tới tiếng hét chói tai của những nữ sinh. Đám đông chen chúc dưới sự chỉ dẫn của cậu dần dần tản ra, Hạ Tập Thanh cư như vậy, được Chu Tự Hành che chở đi tới cửa sổ gọi món.

Các cô trong nhà ăn không ai là không biết Chu Tự Hành, vừa thấy Chu Tự Hành mình nhìn từ nhỏ đến lớn tới ăn cơm, tất cả đều cười không khép miệng lại được, vốn chỉ gọi một phần gà lớn, nhưng lại được chất thành một ngọn núi nhỏ.

“Cô ơi, đủ rồi, đủ rồi.”

“Sao mà đủ được, cháu xem, người cao như vậy, nên ăn nhiều một chút.”

“Thật sự đủ rồi ạ…” Chu Tự Hành nhận khay cơm với vài ngọn núi nhỏ, vẻ mặt bất đắc dĩ, cười với các cô ở nhà ăn, “Cháu cảm ơn cô.”

Hạ Tập Thanh đứng bên cạnh nhận lấy khay cơm, nhỏ giọng trêu trọc, “Giỏi ghê nha Chu Tự Hành, sức quyến rũ đến các cô dì cũng không tha. ”

Chu Tự Hành khẽ thở dài, “Anh đừng nói mấy câu này ở trường học.”

Hạ Tập Thanh hết sức vui vẻ, tên nhóc này quá đáng yêu.

Hai người tìm một chỗ vắng người rồi ngồi xuống. Chu Tự Hành chỉ động đi lấy bộ đồ ăn cho anh, để Hạ Tập Thanh một mình ngồi tại chỗ. Bàn bên cạnh có hai nữ sinh lấy hết can đảm đến chào hỏi anh, “Anh Tập Thanh, anh thật sự tới trường học bọn em.”

Hạ Tập Thanh cảm thấy thú vị, tay chống cằm, mỉm cười nói, “Chứ chẳng lẽ người các em đang thấy là ảo giác?”

“A a thật sự là anh ấy.”

Hai cô gái vừa nói xong thì Chu Tự Hành liền ngồi xuống đối diện Hạ Tập Thanh, sau đó đưa đũa cho anh. Hạ Tập Thanh cảm thấy hai cô gái này vừa trông thấy Chu Tự Hành lại không dám nói chuyện nữa, chỉ lén lút chụp mấy bức ảnh rồi thôi.

“Aiz, sao tôi lại cảm thấy nữ sinh trong trường đều rất sợ cậu nhỉ?” Hạ Tập Thanh cầm đôi gắp thức ăn bỏ vào miệng, “Các cô ấy đều không tới chào cậu.”

Chu Tự Hành đang vùi đầu ăn cơm bỗng ngước mắt lên nhìn anh, giọng điệu chế nhạo, “Đương nhiên là không thể bì được với anh rồi, anh Tập Thanh.”

Ba tiếng “anh Tập Thanh” này làm Hạ Tập Thanh rất hưởng thụ, gọi còn dễ nghe hơn so với hai nữ sinh kia, chắc do Chu Tự Hành chính là chiếu theo khẩu vị của anh mà lơn lên, loại chuyện lấy lòng này làm ít nhưng hiệu quả cao, bắn thẳng vào hồng tâm.

“Cái miệng nhỏ này thật ngọt nha.” Còn ở dưới bàn đá đá chân Chu Tự Hành, “Gọi lại lần nữa xem nào.”

Chu Tự Hành làm bộ nghe không hiểu anh đang nói cái gì, cúi đầu ăn cơm. Nhưng Hạ Tập Thanh lại không chịu buông tha, còn dùng đũa của mình kẹp lấy đũa của Chu Tự Hành, “Mau, gọi lại lần nữa.”

Đũa không nhúc nhích được Chu Tự Hành cũng không giận, ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tập Thanh, “Gọi gì?”

“Anh.”

“Ơi.” Chu Tự Hành đáp lời anh, lúc này Hạ Tập Thanh mới nhận ra vừa bị tên nhóc này chiếm tiện nghi. Vốn định đá một phát vào cẳng chân cậu, nhưng lại ngẫm lại, ở đây nhiều người như vậy, anh cũng nên bảo vệ hình tượng thiên sứ của mình. Vì thế chỉ có thế miễn cưỡng áp chế xuống, lấy di động ra soạn 1 tin nhắn.

Chưa được chốc lát, di động Chu Tự Hành sáng lên.

[Phần tử khủng bố: Thích được gọi là anh như vậy cơ à, cậu đừng hối hận nhé!]

Chu Tự Hành cũng không chịu yếu thế, buông đũa xuống, cầm di động.

[Sao đỏ danh dự: Gọi một tiếng “anh” đổi một bữa cơm, mua bán thế này không thiệt chứ?]

Hạ Tập Thanh cười một tiếng, quyết định không nhiều lời với cậu nữa, bắt đầu nghiêm túc ăn cơm. Chu Tự Hành cảm thấy thật kỳ lạ, nếu như bình thường, cho dù thế nào Hạ Tập Thanh cũng sẽ trả lại cậu một câu, vậy mà hiện tại lại chủ động bỏ quyền, không tiếp tục ứng chiến, quá lạ lùng.

Chắc là thật sự rất đói.

“A, sư đệ kia của anh đâu rồi?”

“Không biết, chắc bị fan của cậu chen đi đâu rồi.”

Chu Tự Hành hừ một tiếng, “Rõ ràng là do vóc dáng hắn quá lùn, liên quan gì đến fan của tôi chứ.”

“Bênh vực người mình ghê nha.”

Vất vả mãi mới ăn xong, còn bị mọi người vây xem một lúc mới ra khỏi được nhà ăn.

“Trở về tự học hả?” Hạ Tập Thanh hỏi.

Nghe được từ này từ miệng anh nói ra, Chu Tự Hành cảm thấy càng thêm kỳ quái, cậu hất cắm về con đường nhỏ, “Đưa anh trở lại rồi tôi quay về thư viện.”

Hai người sóng vai nhau trở lại Học viện Nghệ thuật, đang đi thì Hạ Tập Thanh chợt nhớ tới cảnh Chu Tự Hành đỡ được mình lúc nãy, không nhịn được, bật cười.

“Anh cười cái gì?”

Hạ Tập Thanh nhéo khẽ cánh tay Chu Tự Hành, “Cười người nào đó có bệnh anh hùng.” Cuối cùng cũng đi tới cửa của đại sảnh, “May là tôi gầy đó, chứ nếu đổi thành người to con hơn thì không chừng ngã chết cậu rồi.”

“Được rồi, cậu đi học đi, bên này xong việc thì tôi tự về.” Hạ Tập Thanh xoay người, gỡ mũ xuống ném đến trước ngực Chu Tự Hành, “Cám ơn.”

Chu Tự Hành nhìn chiếc mũ, trong lòng nghẹn muốn chết, không thể nói chỗ nào không đúng, chỉ cảm thấy vì sao giữa bọn họ luôn có một người tiến một người lùi. Cậu càng đối xử với Hạ Tập Thanh lạnh lùng bao nhiêu, thì anh càng hăng hái bấy nhiêu, càng đẩy càng sán tới, không chịu nói lý mà cướp đồ của cậu, tìm đủ loại cớ để tiếp cận. Nhưng giờ chính cậu tìm tới anh, anh lại tỏ vẻ bình thản như vậy.

Cậu nghĩ không ra, cũng không muốn nghĩ nữa, đang xoay người chuẩn bị đi thì nghe thấy tiếng Hạ Tập Thanh truyền tới từ phía sau lưng.

“Tôi biết tinh thần trượng nghĩa của cậu rất mạnh mẽ, nhưng nếu lần sau lại gặp chuyện như này thì cũng đừng thể hiện nữa, vạn nhất mà xảy ra chuyện gì thì khổ đấy.”

Chu Tự Hành lặng lẽ thở dài.

Anh thật sự nghĩ rằng tôi ngu ngốc đến mức người nào ngã cũng chạy đến đỡ sao?

w๖ebtruy๖enonlin๖e

Suýt chút nữa cậu đã buột miệng thốt ra, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

“Ừ.” Đội lại mũ lên đầu, Chu Tự Hành cũng không quay đầu lại mà rời khỏi Nghệ viện. Cậu trở lại thư viện, làm đề cả buổi chiều, một câu cũng không nói.

Triệu Kha ngồi bên cạnh cũng không cảm thấy chỗ nào không đúng. Cảm thấy học mệt rồi nên hắn cầm di động lướt Weibo, phát hiện trên bảng hot search có vài cái đều liên quan đến anh em tốt của mình, [Chu Tự Hành tự học], [CP Tự Học], [Ở nhà ăn ngẫu nhiên gặp được Tự Học CP], [Hạ Tập Thanh đến P đại]…

Bản tính luôn thích hít drama làm hắn không do dự ấn vào hot search, thấy có bạn cùng trường chia sẻ ảnh hai người cùng ăn ở nhà ăn, ảnh hai người chen chúc cạnh nhau, còn cả ảnh ngồi ăn riêng với nhau, bình luận phía dưới nhiều vô kể.

[Hành Hành công nhất giới giải trí: Mỗi ngày đều hâm mội sinh viên P đại huhuhu, hôm nay Tự Hành vẫn rất đẹp trai, vừa cao lại vừa soái, còn đeo kính gọng đen nữa chứ!]

[Những cô gái Tự Học: Hành Hành che chắn giúp Tập Thanh thật sự quá có cảm giác bạn trai. Hôm nay cũng vì tình yêu tuyệt mỹ của Tự Học mà rơi lệ. (PS: Nhưng mọi người đừng quấy rầy Hành Hành học tập nha.)]

[Ai mà không muốn ngủ Hạ Tập Thanh: Hóa ra Hành Hành với Tập Thanh đều cao như vậy, so với mọi người xung quanh, hai người này đúng là thần nhan sắc nha, nối ruồi trên chóp mũi Hạ Tập Thanh quá tuyệt mỹ, hôm nay cũng vẫn điên cuồng muốn ngủ Hạ Tập Thanh.]

[Bạn đu Tự Học sao: Lúc ăn cơm cùng nhau, Chu Tự Hành đã cười rất tươi đó, Tập Thanh còn đá đá chân Hành Hành ~ nhưng cái mũ Tập Thanh đang đội không phải mũ của Hành Hành sao? Tui nhớ rõ lúc sáng có người gặp được Tự Hành, bảo là cậu đội mũ lưỡi trai đen.]

[Tui muốn tự học: Chính là mũ của Tự Hành! Hơn nữa, từ thư viện đi ra Tự Hành vẫn còn đội, nhưng lúc đến nhà ăn lại ở trên đầu Tập Thanh! Má ơi, đôi này đường quá chất lượng! Lúc trước ai nói quan hệ của bọn họ không tốt thì mau tự vả mặt đi!]

[Đám mây nhỏ trong gió: Cho nên rốt cuộc Hạ Tập Thanh đến P đại làm gì? Xào Cp à?]

[Nói nhiều nói nhiều nói nhiều: Xào CP cái gì chứ? Đừng vu oan hãm hại người khác. Hạ Tập Thanh là do giáo sư Nghệ viện bọn tôi mời đến hỗ trợ, chẳng qua vừa khéo Chu Tự Hành cũng đang ở P đại mà thôi. Mấy người nào đó cứ há mồm ra là phun đầy ác ý.]

[Soda chanh: Bạn của tui là sinh viên Nghệ viện nè, nó bảo Hạ Tập Thanh cực kỳ giỏi luôn, có thể coi là sư huynh của bọn nọ, năng lực chuyên môn mạnh đến bùng nổ, lại còn rất dịu dàng.]

[Tự Học không nổi thiên lý nan dung: Hâm mộ quá ~ rất muốn biết lúc Hành Hành đến Nghệ viện tìm thì Tập Thanh đang làm gì ~]



Đường chất lượng như thế mà lại không có ai đăng! Triệu Kha kêu lên, lập tức chuyển sang nick clone, rồi đăng lên tình báo mà tiểu đội bên Nghệ viện mật báo.

[Tiểu Mộc thích ăn dưa: Hạ Tập Thanh là do giáo sư Nghệ viện mời đến hỗ trợ triển lãm điêu khắc, lúc giữa trưa Chu Tự Hành đến tìm anh ấy, kết quả vừa đúng lúc Hạ Tập Thanh đang đứng trên cao ngã xuống, Chu Tự Hành còn chạy tới đỡ (tuy rằng không đỡ được). Sau đó hai người cùng nhau đi ăn cơm. Nếu mọi người có hứng thú, có thể đến XXX vào ngày mai để xem triển lãm, tác phẩm chính của triễn lãm là được Hạ Tập Thanh thiết kế lại.]

Nói xong hắn còn đính kèm theo ảnh hai người ngã xuống đệm, tuy chụp từ rất xa, không rõ lắm, nhưng cơ bản vẫn có thể nhận ra hai người họ, sau lưng còn có tác phẩm điêu khắc vừa nói.

Weibo này nhanh chóng được một fan CP lớn tìm được và chia sẻ, chỉ hơn mười phút ngắn ngủi đã hơn 1 ngàn lượt chia sẻ. Triệu Kha kinh ngạc, cảm thán nhân khí của hai người, có cảm giác mình đang được những cô gái Tự Học nhiệt tình vây quanh.

“Má ơi…”

Nghe thấy Triệu Kha ngồi bên cạnh phát ra âm thanh, Chu Tự Hành cau mày, ngẩng đầu nhìn hắn, “Mày đang làm cái gì thế?”

“Không, không có gì đâu,” Triệu Kha chột dạ nhét điện thoại vào túi, cười cười với Chu Tự Hành, “Cái kia, tao không muốn học nữa, tao còn có hẹn, mày cũng về nhà sớm nha.” Sau đó nhanh chóng thu dọn đồ đạc, “Đừng quên buổi chiều ngày mai thi đó.”

Kỳ kỳ quái quái.

Làm đề suốt cả buổi chiều, Chu Tự Hành cũng thấy hơi mệt mỏi, thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi, “Mày từ từ, chờ tao, cùng nhau về.”

Triệu Kha lái xe tới, nhà ch gần đây, thuận đường chở Chu Tự Hành về luôn. Chu Tự Hành ngồi trên ghế phụ, nhàm chán mở Weibo ra, mới phát hiện mình lại lên hotsearch rồi. Không chỉ là chuyện diễn ra ngày hôm nay, còn có Weibo official của tạp chí tung ra video phỏng vấn, [Chu Tự Hành – phạm trù bình thường do ai định nghĩa], còn cả [Chu Tự Hành bảo vệ vợ] lập tức leo lên top hotsearch.

Dọc đường đi cậu đều xem hot search, trong lòng Triệu Kha run sợ, sợ Chu Tự Hành phát hiện mình chính là người đăng bài kia lên. Cho đến khi đưa Chu Tự Hành về đến nhà, trái tim hắn mới buông xuống.

Lúc vào thang máy, Chu Tự Hành nhận được tin nhắn của Tưởng Nhân, thông báo cậu thứ bảy phải quay một kỳ “Thoát khỏi sinh thần” mới, cậu trả lời, khi cửa thang máy chuẩn bị khép lại, bỗng xuất hiện một bàn tay.

“Trùng hợp ghê nha.”

Là giọng nói của Hạ Tập Thanh. Chu Tự Hành ngẩng đầu lên, biểu cảm kinh ngạc hiện rõ trên mặt.

“Chúng ta người trước người sau đều về nhà?” Hạ Tập Thanh đi vào, “Sớm biết thì đã gọi điện cho cậu, cùng nhau về.”

Chu Tự Hành thả điện thoại vào lại trong túi, cũng không biết nên nói gì, đành phải ừ một tiếng.

Hạ Tập Thanh phát hiện cậu hơi kỳ lạ, “Làm sao thế đại minh tinh? Học hành mệt mỏi hả?” Thang máy rất nhanh đã tới nơi, hai người sóng vai cùng đi ra. Chu Tự Hành vẫn luôn không trả lời anh, lúc đi đến trước cửa nhà, cậu mới thấp giọng nói câu tạm biệt, sau đó lấy chìa khóa ra mở cửa, vào đến huyền quan, đang định đá chân đóng cửa thì thấy cánh cửa bị Hạ Tập Thanh kéo lại.

Cậu quay đầu, hơi nghi hoặc nhìn Hạ Tập Thanh.

“Bọn mình tâm sự chứ nhỉ?” Hạ Tập Thanh cười cười, đi vào nhà Chu Tự Hành, “Bạn nhỏ, tôi cảm thấy cậu đang không vui nha.” Anh cười rồi tiến đến gần hơn, “Không phải do tôi đấy chứ?”

Chu Tự Hành nhăn mày, đặt balo xuống mặt đất, “Anh suy nghĩ nhiều rồi.”

“Phải vậy không? Vốn dĩ tôi còn cảm thấy, có phải cậu không ghét tôi đến thế không.” Giọng nói Hạ Tập Thanh nhẹ bẫng, tựa như lông chim quét vào tim Chu Tự Hành, “Tuy rằng ngoài miệng thì không chịu buông tha, nhưng lại xả thân cứu người, còn ăn cùng nhau, nói chuyện cùng nhau nè, tôi rất hưởng thụ đó.”

Bốn chữ “xả thân cứu người” lại làm Chu Tự Hành nghĩ tới chuyện lúc trưa.

Cậu rất uể oải, uể oải bởi bản thân thế lại vì sự hiểu lầm Hạ Tập Thanh mà thất vọng.

“Không phải anh nói đó sao? Tinh thần trượng nghĩa của người tốt, lúc nào cũng vì người khác phấn đấu quên mình, đây đều là chuyện rất bình thường thôi.” Chu Tự Hành từ bỏ bản thâ, gỡ kính xuống đặt trên mặt tủ đặt ở lối vào. Ai ngờ vừa mới nghiêng người đã bị Hạ Tập Thanh đẩy ngã xuống sàn.

“Anh có bệnh à…” Hai tay Chu Tự Hành chống lên sàn, cau mày giương mắt nhìn kẻ gây họa.

Hạ Tập Thanh ngồi xổm xuống, hai người bốn mắt nhìn sau.

“Vậy về sau cậu đừng như thế nữa.” Khuôn mặt sạch sẽ hồn nhiên lộ ra một nụ cười mê hoặc.

Chu Tự Hành cảm thấy hoang mang, “Có ý gì?”

Khóe miệng Hạ Tập Thanh nhếch lên, anh tiến lại gần, duỗi tay đè lên ngực Chu Tự Hành, ấn cậu nằm lại xuống sàn nhà. Tóc anh rơi bên sườn mặt, ánh sáng ở lối vào bị tóc làm tan rã, ánh sáng và bóng tối lóe lên trên khuôn mặt đang càng tiến đến gần. Chu Tự Hành nằm trên sàn nhà, ánh mắt dừng lại ở nốt ruồi trên chóp mũi anh.

“Về sau không cần vì người khác phấn đấu quên mình mọi lúc mọi nơi nữa.” Mùi thuốc lá trên người Hạ Tập Thanh khiến Chu Tự Hành hơi choáng váng, thế nhưng cậu đã quên phản kháng. Ngón tay thon dài vẫn ấn lên ngực cậu, không sai không lệch, đè lên trái tim đang hoảng loạn của Chu Tự Hành. “Chỉ được vì một mình tôi thôi.”

Chu Tự Hành chột dạ mà tự lẩm bẩm, sợ nhịp tim của mình sẽ để lộ dấu vết, “Anh nói bậy bạ cái gì đấy…”

Khoảng cách này thật sự quá gần gũi, cơ thể anh yêu thích đang nằm bên dưới, Hạ Tập Thanh có thể nghe thấy rõ ràng tiếng hít thở đang ngày càng nặng nề của bản thân. Yết hầu hơi chuyển động, anh chuẩn bị dán lên đôi môi đang không ngừng mấp máy kia. Chu Tự Hành khó được một lần không phản kháng, anh cảm thấy rất khó tin.

“Có phải cậu không chán ghét tôi, phải không?” Thanh âm của anh mang theo hơi nóng, phun lên môi Chu Tự Hành.

Chu Tự Hành hơi nghiêng đầu, “Quan trọng sao?”

“Đương nhiên rồi.” Bàn tay đặt trên ngực cậu của Hạ Tập Thanh dần dần đi xuống, “Cái này liên quan đến việc là đôi bên tình nguyện, hay vẫn là bá vương ngạnh thượng cung.”

Như đã dự kiến, tay anh bị Chu Tự Hành bắt được, Hạ Tập Thanh cười khẽ, “Thư giãn đi, tôi còn chưa nóng vội như vậy.” Anh định thoát khỏi tay Chu Tự Hành, nhưng lại phát hiện lực của cậu mạnh hơn so với tưởng tượng, “Chỉ là đang nghĩ tới lời cậu nói lúc ăn trưa thôi.”

Chu Tự Hành nhướng mày, rõ ràng cậu đang nằm bên dưới, nhưng lại tràn ngập tính công kích ép người phải lui.

“Tôi nói gì?”

“Gọi một tiếng “anh” đổi một bữa cơm, mua bán thế này không thiệt.” Khóe miệng Hạ Tập Thanh cong lên, khi anh cười luôn cho người ta một ảo giác đơn thuần, tốt đẹp.

Không có cách nào để thoát khỏi tay Chu Tự Hành, Hạ Tập Thanh trực tiếp thả người xuống, dán lên người Chu Tự Hành, đôi môi không thành công lại gần bên tai cậu, hơi thở dịu dàng mà dây dưa, cuốn lấy suy nghĩ Chu Tự Hành, tỏa ra hương khí ngọt ngào, mê người.

“Gọi một tiếng “anh” thì để tôi thượng cậu một lần, cậu nói xem, mua bán này có thiệt hay không?”

Cái gì…”

Không đợi cậu phản ứng, Hạ Tập Thanh đã hôn lên vành tai cậu.

“Anh Tự Hành.”

Trái tim Chu Tự Hành đột nhiên ngừng đập, hô hấp bị đoạt lấy, không khí trở nên loãng hơn, cơ thể bất động, không cách nào bỏ qua hơi thở triền miên nơi vành tai.

Trong nháy máy, cậu đã gặp phải cuộc tấn công mãnh liệt và khủng khiếp nhất.

Lời của tác giả:

Chương trình thực tế: Tui lại muốn online rùi.