Anh Có Quyền Giữ Im Lặng

Chương 8




Editor: tu tai

Nếu như trời cao còn có gì đáng để tôi cảm kích, thì đó chính là đã cho tôi một thân thể khỏe mạnh, ngoại trừ bị sặc nước và bị lạnh, thì lần này rơi xuống nước cũng không tạo thành thương tổn gì đối với tôi.

Nhà họ Úc sắp xếp cho tôi một phòng bệnh đơn  thanh tịnh, đặt trước bữa ăn tiêu chuẩn cao của bệnh viện, nhưng, nằm bệnh viện một tuần, cũng không có một người tới thăm tôi.

Cũng tốt, tránh cho tôi còn phải qua loa khách khí cảm động đến rơi nước mắt.

Chẳng qua mỗi ngày ở loại địa phương sanh lão bệnh tử này khó tránh khỏi phiền muộn, mùi vị thức ăn ở bệnh viện lại làm người ta giận sôi, tôi thật sự nhịn không được, nghĩ tới nghĩ lui vẫn liên lạc với Phạm Kiến.

Tôi không nhiều bạn bè, biết việc tôi kết hôn chỉ có một mình cậu ta.

Đã nói sẽ mang bữa sáng tới, nhưng gần trưa Phạm Kiến mới giơ lên cháo khoai lang thêm trứng vịt muối mà tôi yêu cầu chạy đến bệnh viện, vừa vào phòng bệnh liền nhìn chằm chằm tóc của tôi:

"Cái kép tóc cho cậu đâu? Phí hoài tâm huyết của tôi!"

Tôi tức giận: "Đói bụng đến sắp không có mệnh rồi, còn quan tâm đến kẹp tóc gì nữa!"

Dù sao cậu ta cũng không nhìn ra tôi bị bệnh ở đâu:

"Mẹ nó! Không phải nói đi dạo một vòng Quỷ môn quan sao? Vẫn có tinh thần như cậu vậy sao!"

Tôi ra sức nắm tóc làm dáng vẻ bị thần kinh: "Các người cũng hận tôi không chết đi ——"

Phạm Kiến khẩn trương: "Làm sao vậy? Uất ức?"

Tôi thở dài xa xôi: "Haiz, nhìn thấy bồn cầu liền muốn rửa mặt, nhìn thấy chậu nước rửa mặt liền muốn đi tiểu, uất ức, bệnh chung của những phu nhân gia đình quyền thế."

"Này mới được bao lâu, đã thành như vậy! Rốt cuộc thì bọn họ khiến cậu chịu bao nhiêu tội vậy!" Phạm Kiến bất bình lại tự trách, "Nhớ ngày đó mình kiên trì chặn khuyên cậu từ trên vách núi đen trở lại là tốt!"

Lỗ mũi của tôi đau xót: "Đừng nói nữa, đem bả vai không quá dày đặc nhưng tuyệt đối ấm áp của cậu cho mình mượn dựa một chút."

Phạm Kiện cẩn thận dựa đi tới:

"Nước mũi, cẩn thận nước mũi, áo len của mình là quà tặng của người yêu......"

Cậu ta vừa nói vừa chụp phía sau lưng của tôi, tôi lại càng hăng hái, ra sức cọ cọ lỗ mũi trên bờ vai cậu ta.

Thân thể nhỏ bé mỏng manh của Phạm Kiến, cuối cùng cũng làm cho tôi cảm thấy, trên đời này, tôi còn chưa có bị người quên lãng hoàn toàn.

Chúng tôi đều là những đứa trẻ mất đi sự che chở của gia đình từ nhỏ, kiến thức đến quá nhiều bất đắc dĩ trong cuộc sống, cũng biết rõ đau khổ của nhau cũng không có cách nào thay thế được, chỉ có thể thường thường dùng phương thức nửa đùa này để trấn an lẫn nhau.

Ngẩng đầu lên từ trên bả vai của Phạm Kiến, tôi bất ngờ thấy Úc An Thừa đang đẩy cửa được một nửa.

Anh ta cũng không hề phòng bị mà giật mình, nhưng vẫn làm như không có việc gì đi vào.

Tôi đẩy Phạm Kiến ra ngồi thẳng dậy, Phạm Kiến quay đầu lại xem một chút, lập tức đứng dậy đứng ở bên giường.

"Chồng của mình Úc An Thừa." Tôi bình thản giới thiệu.

Làm một Gay không giả vào đâu được, độ nhạy cảm của Phạm Kiến đối với đàn ông không thua gì bất kỳ một vị sắc nữ nào, ánh mắt cậu ta sáng lên không hề có chút tiết tháo nào, dùng một loại tư thái tương đối ưu nhã đi tới trước mặt Úc An Thừa, hoàn toàn quên mất nỗi căm phẫn đầy cõi lòng vừa rồi:

"Xin chào anh Úc, tôi là ADRI­AN bạn của Tân Nghiên, không biết anh có nghe nói đến salon tóc Quý Ti hay không, nói ra có chút xấu hổ, tôi là nhà tạo mẫu tóc đứng đầu ở nơi đó......"

Cậu ta vừa nói vừa cúi đầu móc danh thiếp từ trong ví ra, Úc An Thừa duy trì một vẻ mặt lạnh nhạt không rõ, hơi bất mãn lườm tôi một cái.

"Đây là danh thiếp của tôi, lúc rảnh hoan nghênh ghé qua, a, đúng rồi, tôi cùng Tân Nghiên là chị em tốt chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, thấy cô nhóc này có thể có một nơi quy túc tốt tôi thực sự cảm thấy vui mừng thay em ấy, sau này còn nhờ anh chăm sóc nhiều hơn......"

Tôi không nghe được nữa, trực tiếp cắt đứt lời cậu ta: "Phạm Kiến, đừng nói nhảm, anh ấy không nghe được!"

Phạm Kiến quay đầu lại về phía tôi, miệng há thành một hình chữ "O" to đùng.

Tôi bỗng rất phiền não, phất tay với cậu ta  một cái: "Cậu đi trước đi, không có chuyện gì thì đừng đến nữa."

Phạm Kiến dường như rất thổn thức, nhưng coi như thức thời cáo từ.

Chỉ còn lại hai chúng tôi, Úc An Thừa thu hồi lại nụ cười ngay lập tức, chần chừ một chút, ngồi xuống ở bên giường của tôi.

"Tôi mệnh lớn như vậy, thật đáng tiếc đi?" Tôi cố ý nở một nụ cười nhẹ.

Anh ta muốn lấy máy tính cầm tay đó ra, lại che miệng ho khan trước.

Sắc mặt của anh ta rất tối, sắc môi lại tối hơn, dưới mắt hai quầng thâm màu xanh đậm.

Tôi nhớ tới lời nói của trợ lý Đông lúc mới tỉnh lại: "Tình huống của An Thừa bây giờ, sợ rằng không tiện quấy rầy."

Không biết thế nào, trong lòng có chút lo lắng không ức chế được, phát bệnh thường xuyên như vậy, nhất định có hao tổn rất lớn đối với thân thể của anh.

Anh thở hổn hển mấy cái mới đặt máy tính cầm tay xuống, rất nhanh viết một hàng chữ ở phía trên:

"Cô ấy không hiểu chuyện, không nên so đo."

Tôi nhất thời huyết khí dâng trào: anh ta đã không có nửa câu trấn an an ủi rồi, mà câu nói đầu tiên lại trực tiếp cầu tình cho Huệ Điềm Nhi!

Tôi gằn từng chữ nói với anh ta: "Cô ta đẩy tôi xuống nước, cô ta là kẻ mang tội giết người!"

Anh ta cũng không hề lộ cảm xúc, tiếp tục viết: "Là cô ấy cứu cô lên."

"Tốt, vậy bây giờ tôi sẽ đi đâm cô ta một đao, sau đó lương tâm trỗi dậy gọi xe cứu thương giúp cô ta, xem xem có phải tôi cũng có thể nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật hay không!"

Anh ta hơi dừng lại một chút, sắc mặt trầm tĩnh viết mấy chữ: "Cô không có chứng cớ."

Còn chưa có viết xong anh ta lại ho kịch liệt, đầu cúi thấp đến mức giống như hận không thể chôn đến trong lồng ngực.

Nghe được câu nói giống hệt với trợ lý Đồng, trong nháy mắt lòng đồng tình của cô đều gặp quỷ đi!

Anh ta phát bệnh tuyệt đối không phải vì tôi rơi xuống nước bị hoảng sợ quá mức, mà bởi vì quá mức nhọc lòng muốn che giấu tội của Huệ Điềm Nhi!

Tôi đoạt lấy máy tính của anh cầm tay hoa hoa viết: "Như vậy nếu như tôi đã chết rồi, có phải anh cũng sẽ không làm chứng cho tôi hay không?"

Anh ta nhìn về phía màn hình, giống như đang nghiền ngẫm từng chữ phía trên, thật lâu, mới chậm chạp khó khăn ngẩng đầu lên, nhưng không có tỏ vẻ gì.

Trầm mặc, đôi khi, liền đại biểu thừa nhận cùng kiên trì.

Lúc này tôi mới giống như là chân chính chìm xuống đáy nước, trái tim triệt để lạnh lẽo thấu xương cùng vô vọng.

"Úc An Thừa, anh có quyền giữ yên lặng." Tôi trừng to mắt mà nhìn anh ta, chỉ chỉ ngực anh ta, nói rất chậm rất rõ ràng, "Nhưng loại người như anh, sớm muộn trái tim cũng sẽ thối rữa ra một lỗ thủng to, bị giày vò đến muốn sống không được, muốn chết không xong!"

Anh ta nghiêm túc nhìn tôi nói từng chữ từng chữ đến hết lời, sau đó, không tỏ vẻ gì mà rũ mí mắt xuống, nhấc bút lên viết ba chữ không liên quan:

"Thật xin lỗi."

Tôi đoạt lấy máy tính của anh ta dùng sức đập xuống đất: "Tên đồng lõa, cái tên tiếp tay làm bậy! Tôi sẽ không bỏ qua cho đám các người, cút!"

Ngực buồn bực giống như muốn nổ tung, tôi hất toàn bộ cháo khoai lang cùng trứng vịt muối  mà Phạm Kiến mang tới xuống đất, dùng sức nắm tóc kêu ầm lên như nổi điên.

Úc An Thừa mím chặt môi, đứng không nhúc nhích.

Ngoài cửa xông vào hai thanh niên mặc tây trang đen có phòng bị từ sớm, một người cuống quít dọn dẹp đống bừa bãi trên đất, một người khác vội vàng đỡ Úc An Thừa.

Người thanh niên dọn dẹp trên đất cầm máy tính bị tôi ném xuống đất đưa cho Úc An Thừa, thân thể anh ta lảo đảo, bỗng đẩy nó ra bước nhanh ra cửa bỏ chạy.

Cả người tôi đều đang run lên, nhưng lại không khóc nổi.

Những lúc đặc biệt khổ sở, cuối cùng tôi ngay cả nước mắt cũng không chảy ra được.

Phương pháp bọn họ đối phó với tôi vẫn là thuốc an thần, chờ tôi tỉnh lại ngoài trời đã hoàng hôn, bên giường lại có một bóng người, tôi không thể tin nhìn kỹ một chút, vẫn là Úc An Thừa!

Tôi nhắm mắt lại quay đầu đi, ván giường lại bị rung lên.

Chờ tôi kinh ngạc quay đầu lại, anh ta đang ho nhẹ mức ra một chén cháo nóng hổi từ trong bình thuỷ.

Lại còn là cháo khoai lang, bên cạnh là một đĩa trứng vịt muối cắt thành miếng nhỏ.

Anh ta ho một lúc mới ngừng, mới cẩn thận bưng chén lên, múc một muỗng nhẹ nhàng thổi.

Tôi đã không còn hơi sức để nổi giận nữa, chỉ là xem thường cười: "Thế nào? Áy náy trong lòng? Hay là nghĩ muốn chuộc tội thay người yêu bé nhỏ của anh?"

Cái muỗng chạm vào môi của tôi, mùi hương của cháo kích thích cơn thèm ăn của tôi, từ sáng sớm đến giờ, tôi còn chưa ăn gì.

Tôi cũng không có hùng tâm để bản thân đói chết, không hề chống đẩy há mồm nuốt xuống.

Anh ta lại lấy thêm trứng muối, đút từng miếng từng miếng rất cẩn thận.

Dần dần khôi phục chút nguyên khí, hận ý trong lòng lại bén nhọn, tôi cười châm chọc:

"Rất cảm động, hơn mười năm nay, vẫn là lần đầu tiên lúc bị bệnh có người đút cho ăn, hơn nữa còn là đường đường đại thiếu gia nhà họ Úc, nếu như không phải là suýt chút nữa bị người hại chết, thì sao tôi lại có thể có được vinh hạnh như vậy chứ?"

Úc An Thừa nhìn tôi nói xong, tay cầm thìa run run hạ xuống, lại thổi nguội rồi đưa đến bên miệng tôi.

Đột nhiên tôi cầm lấy tay của anh ta, nhấc đầu tiến tới trước mặt anh ta, rất gần rất gần:

"Anh có tội ác cảm có đúng hay không? Nếu như tôi cứ cả đời dây dưa không thả đối với tội của cô ta, anh cũng sẽ không khá hơn, có đúng hay không?"

Ánh mắt anh ta chớp động, lại nhanh chóng rũ mí mắt xuống tránh né câu hỏi của tôi.

Trong lòng tôi sinh ra một loại khoái cảm đầy ác ý, không buông tha cơ hội tiếp tục thử dò xét: "Thật ra thì, tôi có thể cho anh một cơ hội chuộc tội, thậm chí, hoàn toàn quên mất chuyện mà cô ta đã làm với tôi, chỉ cần......"

Quả nhiên anh ta mong đợi nhìn tôi.

Tôi nheo mắt lại lộ ra vẻ quyến rũ say mê: "Anh yêu tôi, yêu tôi giống như yêu cô ta vậy."

Cái thìa bị dừng ở giữa không trung, hơi thở của anh ta bỗng dưng trở nên nặng nề, thật giống như là muốn nhịn ho khan mà ra sức hít vào.

Tôi làm ra vẻ uất ức lã chã chực khóc: "Cũng suýt chết một lần, mà tôi còn không biết, được một người đàn ông yêu, là cái tư vị gì đấy."

Anh ta nhìn tôi giống như đang xem một màn kịch hay, ánh mắt bị một tầng âm trầm sương mù bao lại.

Tôi lại ra sức đưa môi về phía anh ta nhẹ nhàng hất lên: "Có thể, hôn tôi một chút giống như hôn  người yêu của anh, được không?"

Cuối cùng sự nhẫn nại của anh ta cũng đến cực hạn, cầm chén ném lên bàn phịch một tiếng, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.

Tôi cười quái dị giống như vở kịch ác ý được như ý, thật là đáng tiếc, anh ta không nghe thấy.

Ngày đó về sau, Úc An Thừa không còn xuất hiện ở phòng bệnh của tôi nữa.

Sau khi xuất viện trở lại trong lâm viên của nhà họ Úc, mỗi ngày chúng tôi cùng nhau ăn bữa tối ở biệt thực của vợ chồng Úc Quảng Đình, buổi tối trở lại tiểu lâu của mình phân giường ngủ.

Từ trên xuống dưới nhà họ Úc, không có ai nhắc lại chuyện tôi rơi xuống nước, hình như cho tới bây giờ cũng chưa từng xảy ra.

Mà quay về trong tiểu lâu, Úc An Thùa và tôi càng là hai người xa lạ lạnh lùng, mỗi ngày sau bữa cơm chiều anh ta đều muốn đi ra ngoài, lúc trở lại đã rất trễ, hiếm có mấy lần tôi còn chưa ngủ, lúc xẹt qua bên cạnh anh ta đều sẽ ra sức nhảy mũi.

Huệ Điềm Nhi không tiếp tục xuất hiện nữa, nhưng tôi nghĩ đến cái người gọi là Phạm Cao Schnauzer kia.

Xem ra, sự kiện giết người chưa thành lần này, đối với bọn họ mà nói, càng giống như là một lần khảo nghiệm nhỏ khiến tình cảm càng thêm kiên định.

Mặc dù canh cánh trong lòng, nhưng tôi cũng chỉ có thể buông tha cho việc truy cứu.

Bệnh viện báo cho tôi biết, theo tình huống của mẹ tôi, giai đoạn này trị liệu dùng mấy loại thuốc nhập khẩu phí dụng ngẩng cao mà có hiệu quả rõ rệt.

Điều này đương nhiên  là nhà họ Úc bày mưu đặt kế.

Tôi hiểu biết rõ, khoản phí dụng này, thay vì nói là bồi thường của nhà họ Úc đối với tôi, không bằng nói là một loại nhắc nhở.

Nhắc nhở tôi phải biết rõ ràng, việc tôi suýt vứt bỏ tính mạng, so sánh với việc giữ vững danh dự của nhà họ Úc, nhỏ bé không đáng kể đến mức nào.