Ảnh Đế Rất Thích Phát Đường

Chương 2: Cố tổ tông




Edit: Cải Trắng

Mắt thấy cửa thang máy dần dần khép lại, con chó mới rên lên một tiếng, người đi theo sau định nói gì đó nhưng lại chỉ hít được một ngụm khí lạnh, xong cứ nhìn chằm chằm cửa thang máy mà không biết đang nghĩ gì.

Nhịn xuống không cười, Dương Phàm nói: " Làm sao thế? Sao không đi lên? "

Còn có người dám đóng cửa lại trước mặt người đàn ông này, ha ha ha ha ha, lần đầu được tận mắt chứng kiến.

Cố Cảnh Ngự nheo mắt đầy nguy hiểm nhìn người kia một cái, nhìn người kia đang xoa xoa mặt để nhịn cười, cũng không để ý nói: " Cậu nói xem, cô ấy có nhìn thấy tôi hay không? "

Dương Phàm đang cười nhạo anh, nhưng không biết nghĩ tới cái gì, tự nhiên có tâm, lắc đầu: " Chắc là không nhìn thấy rồi, nếu không sao cô ấy có thể đóng thang máy lại. "

" À. " Anh nhìn chằm chằm vào chỗ hiện số ở thang máy, thấy con số nhích dần lên, cuối cùng thì dừng lại ở tầng 15, thâm ý cười.

Thấy anh cười, Dương Phàm bắt đầu hơi hoảng, nói đặc biệt nhanh: " Tổ tông a! Cậu đừng có mà gây chuyện đấy, tôi còn không hiểu cậu sao, gần đây đang có buổi tuyên truyền phim đấy, bọn phóng viên mà biết tin gì về cậu là sẽ bâu lại như ruồi đó..."

Cố Cảnh Ngự ở trong nước địa vị thế nào còn cần phải nói sao? Mẹ nó, tới cả anh ngồi uống trà cũng còn được lên trang báo đầu, nếu giờ mà có thêm thông tin thì sẽ ảnh hưởng tới công việc của anh mất.

Anh cười nhạt một cái nhưng lại quay lại đối diện với người kia tươi cười, ấn nút thang máy: " Tôi tự biết cách xử lý. "

Dương Phàm đúng là tức muốn trào máu họng, được! Là chuyện của cậu đấy!

Hắn đè nén cảm xúc của mình, mí mắt cứ nháy nháy liên tục, nhìn người đã cùng ở bên cạnh hắn suốt bao nhiêu năm qua, cảm giác lửa giận nghẹn ứ trong cổ họng, giờ thì mẹ nó thật muốn cùng người trước mặt này đồng quy vu tận.

Được nhiều tiền thưởng thì có lợi cái rắm gì chứ! Làm quản lý nghệ sĩ như này đúng là giảm thọ mà!

...

Ôn Nhan sau khi đóng cửa thang máy, chân như mềm ra vậy, suýt tí nữa thì không đứng thẳng nổi nữa.

Thật ra không phải là gan cô nhỏ, chỉ là khi còn bé thì chó đã là khắc tinh của cô rồi, khi cô còn nhỏ thì...tương đối "hấp dẫn" mấy chú chó.

Thang máy dừng lại ở tầng 15, Ôn Nhan hít vào một hơi, đi ra ngoài.

Không biết khi nãy người kia có nhìn thấy cô hay không, cô nói không phải cô cố ý liệu người kia có tin không nhỉ?

Vào tới nhà, đôi mắt đào hoa liền nhìn xung quanh nhà một lượt, chắc là có người giúp việc đã giúp cô quét dọn nhà cửa, trong phòng sạch sẽ, chỉ là phòng lâu không có người ở nên có cảm giác hơi trống trải và lạnh lẽo.

Ôn Nhan ngay lập tức ngồi vào ghế sofa, lật lật xem hai tập kịch bản vừa mới cầm về.

Trong hai kịch bản này, kịch bản thanh xuân vườn trường cô sẽ đóng vai nữ phụ, bình thường lúc nào cũng đanh đá ghê gớm còn nữ chính là học bá, gia cảnh không có gì đặc biệt, tất cả đều bình thường, do may mắn được vào học viện danh giá nên được nam chính chú ý và bắt đầu có một đoạn tình yêu dây dưa với nhau.

Nữ phụ đây chính là vị hôn thê của nam chính, sau khi biết nam chính đem lòng yêu người khác liền ghen ghét, bắt đầu những chuỗi ngày tìm cách hãm hại nữ chính, nhưng đương nhiên nữ phụ độc ác chẳng bao giờ có kết thúc có hậu còn nam nữ chính thì về với nhau.

Còn kịch bản kia là thể loại cổ trang cung đấu, các nhân vật nữ trong này được gây dựng rất xuất sắc, nữ chính lúc mới tiến cung thì tâm địa vô cùng lương thiện nhưng dần dần lại trở nên vô cùng ghê gớm, cuối cùng dần dần đánh bại từng người một, đem con mình lên được ngôi vị hoàng đế.

Nếu cô chọn kịch bản này cô sẽ diễn vai nữ phụ số bốn, thoạt nhìn thì có vẻ đất diễn không nhiều lắm, nhưng lại nhân vật liên quan tới gần như cả bộ phim.

Ôn Nhan suy nghĩ một lát, đem kịch bản thanh xuân vườn trường kia để lên bàn, sau đó gọi điện cho người đại diện: " Alo, Lý ca? "

" Hửm...Chọn kịch bản cung đấu à. "

" Nhưng mà anh có thể hỏi hộ em xem có thể thử diễn vai nữ phụ số ba không? "

" Ok, anh sẽ hỏi thử. "

Vai nữ phụ số ba có thể thử thì nhất định phải diễn được, nếu trực tiếp đề nghị thì sợ không có khả năng.

" Được rồi. "

Đầu dây bên kia nói thêm gì đó, đôi mắt đào hoa đảo quanh, Ôn Nhan gật đầu: " Được, ngày mai nhất định sẽ đi. "

Cô bỏ điện thoại di động xuống, tiếp tục lật xem kịch bản.

Diễn kịch thanh xuân thì sẽ được diễn vai nữ số hai, nếu nhưng kịch bản được diễn vào hai năm trước thì thật sự sẽ trở thành phim hot, mà hiện tại thì phim như thế không còn được ưa thích nhiều, nếu chiếu cũng chỉ ảnh hưởng được tới một bộ phận nhỏ các bạn học sinh thôi.

Còn kịch cung đấu năm nay thì thật sự làm ăn rất tốt. Kịch bản này cũng không bị rập khuôn, đạo diễn cũng là người tốt nữa, chỉ sợ cô nhận bộ kia rồi sẽ không tìm được kịch bản nào tốt như kịch bản này nữa.

Nếu so sánh vai nữ phụ số bốn thì cô càng thích vai nữ số ba hơn. Không phải vì vai nữ số ba đất diễn nhiều mà vì vai diễn nữ số bốn có khá là mờ nhạt, đó là người mà trong lòng hoàng đế luôn nghĩ là tâm địa trong sáng như ánh trăng, tuy rằng được diễn xuyên suốt bộ phim nhưng lại chỉ là diễn sao cho thật đẹp và dịu dàng, hoàn toàn chẳng có điểm nhấn nào cả, cảm giác tồn tại không mạnh.

Đây là sự thật, ở phim truyền hình, cũng chỉ có vài đoạn là người xem sẽ nhớ, chủ yếu là nhớ cốt truyện, mà nhớ kỹ thì không nhiều.

Vai nữ số ba không giống như vậy, nàng ấy là người rất có tình có nghĩa, tâm địa cũng âm hiểm, chỉ là mâu thuẫn ở một chỗ, người nàng ấy thích là vương gia chứ không phải hoàng đế.

Đây chính là loại người mà nam chính không thích, nếu diễn không tốt, thì đây hẳn sẽ là một người độc ác không có tình người nhưng nếu diễn tốt thì đây hình tượng sẽ trở thành một người khá hoàn hảo, chỉ vì yêu mà để người khác lợi dụng thật đáng buồn, vì tình yêu sẵn sàng lao đầu vào biển lửa.

Đúng là không phải ai cũng có cuộc sống màu hồng, Ôn Nhan đứng lên, hơi cong cong đôi mắt, cô không phải người ngốc, cái gì cô cũng rất rõ ràng.

....

Ngày hôm sau.

" Đây là kịch bản của em. " Lý Cường ngồi xuống, uống ngụm trà: " Bởi vì sắp sửa quay rồi, phải thật nhanh tiến vào đoàn quay, tuần sau sẽ đi thử nhân vật, lúc đó anh sẽ đưa em đi. "

" Vâng. " Ôn Nhan nhận lấy kịch bản, có hơi ngại ngùng rót thêm một ly trà đưa cho hắn: " Lý ca, để anh phải lo lắng rồi. "

Cô biết, cô mới vào nghề không bao lâu mà đã được vai nữ số bốn là đã không dễ dàng rồi, hiện tại cô lại nói một câu muốn bỏ vai này đi, đúng là có hơi ngại.

Lý Cường nhận lấy ly trà, không biết vì sao tự dưng có cảm giác mình thật vĩ đại, cái bụng bia như cũng muốn to ra: " Giờ em biết Lý ca tốt thế nào rồi chứ? "

" Nhưng mà, đúng là ánh mắt em không tồi, vai nữ số ba này mà diễn tốt thì đúng là xuất sắc. " Hắn đem ly trà đặt xuống bàn, ánh mắt lóe lên một tia sáng, câu nói như đang muốn nói tới một hàm ý khác: " Nghe nói...biên kịch còn chưa chỉnh sửa kịch bản lần cuối cùng. "

Đôi mắt đào hoa của Ôn Nhan lóe lên một tia sáng.

" Nhưng mà em cũng không nên cao hứng quá, vì có được diễn vai này hay không còn phụ thuộc vào em nữa. "

Còn đang đắc ý, thì một giọng nói từ đâu vọng ra: " Việc tranh vai diễn không phải là việc anh nên làm sao? "

Cái gì mà hắn nên làm, hắn là người đại diện chứ có phải diễn viên đâu.

Nét mặt Lý Cường cứng đờ, có hơi sợ hãi nhìn về phía đó, một người phụ nữ tóc ngắn đang bê mâm từ phòng bếp ra đặt lên bàn ăn: " Còn ngồi đó mà nhìn, không biết ra giúp em sao? "

Lý Cường đứng lên đi về phía phòng bếp, cuối cùng không nhịn được còn ca thán một câu: " Không phải em không cho anh vào phòng bếp hay sao. "

Nhưng mà cô ấy có một tật xấu, đó là khi cô ấy nấu cơm thì dù là ai cũng không được lại gần, đặc biệt là đàn ông, cô ấy như vậy thì ai dám giúp.

Ôn Nhan tự giác đứng dậy đi về phía nhà bếp, nghe được câu người đại diện của mình nói, liền không nhịn được hơi giương khóe miệng.

Quả nhiên giây tiếp theo liền truyền tới giọng nói: " Lý nhị cẩu! Anh vừa nói gì anh nói lại lần nữa xem nào. "

Nói như thế nào nhỉ, cô ấy là giáo viên...Làm việc tương đối khắt khe, không cho cơ hội phản bác.

Hôm nay cô tới đây, thân là người đại diện, chính là muốn cô tới đây để an ủi cô đôi chút. Nhưng nói thật, hắn chính là không có thiên phú trong việc an ủi người khác.

Nhưng mà nghe hắn nói, cảm giác khẩn trương lại mọc lên trong lòng Ôn Nhan, tổng cảm giác vẫn là còn nghĩ mình non kém.

Cho nên bất tri bất giác...cô ăn nhiều.

Ôn Nhan dùng tay xoa xoa cái bụng no căng của mình, nhưng sau đó lại vì giữ hình tượng liền ngồi im re.

Cô vừa thưởng thức những món ăn, xong còn lôi điện thoại ra lướt một chút.

[ Tiên hiệp đạo ] là bộ phim được làm lại, vốn đã có sẵn một lượng fan, phim lại còn quy tụ những tiểu thịt tươi và tiểu hoa đán đang hot, chưa vội nói tới kỹ thuật diễn, chỉ riêng fan thôi cũng đã đem tới cho phim nhiệt lượng không ít.

Bắt đầu tối nay sẽ có phim, một số fan của tiểu thịt tươi cùng fan nguyên tác đã bắt đầu bàn tán về nội dung phim.

" Vương tử là chồng tôi ": Chồng của tôi là đẹp trai nhất! Có chồng tôi diễn nhất định tôi phải xem.

" Gửi một con dao lớn ": Vì cốt truyện vẫn còn giữ nguyên, hy vọng không làm hỏng hình tượng nữ thần của tôi.

Fan của tiểu thịt tươi thì rất chờ mong bộ phim còn fan nguyên tác thì hầu như cảm thấy lo lắng bất an nguyên tác có bị hỏng không, có người còn đã nhắm mũi tên về phía cô, nhưng càng làm thế thì bộ phim càng được chú ý nhiều hơn.

Đã 8 giờ.

Sau quảng cáo sữa bò, màn hình dừng lại một chút thì tiếng nhạc vang lên, hình ảnh hai thanh kiếm giao nhau xẹt qua ánh lửa, màn ảnh bỗng nhiên mất dần, lại hiện lên hình một nữ tử mặc y phục đen cùng nam tử kia bốn mắt nhìn nhau, trong mắt yêu hận lẫn lộn. Hình ảnh lại biến mất, hình ảnh một cây hoa đào hiện ra, một nữ tử y phục xanh ngoái đầu lại nhìn, chậm rãi nở một nụ cười, đôi mắt đào hoa long lanh nước.

Ánh sáng tỏa ra, sau cùng hiện ra ba chữ [ Tiên hiệp đạo ]

Hai tập đầu cô có diễn, toàn bộ quá trình cô khá căng thẳng, cô đang chờ điện thoại của người đại diện.

Quả nhiên, vừa qua mười hai giờ một chút, di động cô liền vang lên, giọng nói người đại diện truyền tới: " Ôn Nhan! Em đoán xem ratting phim có cao hay không? "

Vừa nghe thấy thanh âm bên kia, Ôn Nhan thở phào nhẹ nhõm một hơi, cô còn chưa kịp nói gì thì bên kia đã nói rồi bật cười: " 2,83% "

Ngữ khí của anh có hơi kích động: " Qua cả 2% em biết không. "

Hiện tại phim truyền hình mà được thế này thì thứ nhất là phim hợp với quần chúng, hai là kịch bản tốt, chứ chưa nói tới điều thứ ba.

" Anh nói em nhất định sẽ hot mà. " Người đại diện cứ kích động không ngừng, cứ lo lắng không yên: " Hiện tại trên weibo bài khen em có nhiều, cũng có người xin lỗi vì nói em dùng quy tắc ngầm, thật không nhịn được anh phải đi xem lại đã. "

Ôn Nhan cùng người đại diện cúp máy, cô mở weibo lên xem.

Quả nhiên, phim nằm trong top ba hot search trên weibo.

Top hai là nói về một đôi công bố việc ly hôn.

Đứng đầu bảng chính là từ khóa về Cố Cảnh Ngự.

Ôn Nhan ấn vào từ khóa " Cố Cảnh Ngự, việc khiến anh lên top là việc có người chụp được ảnh anh lúc đứng đợi thang máy.

Chả có sự việc nào xoay quanh anh cả

.... Đầu năm nay, chỉ có vậy cũng lên được top đầu weibo sao?