Anh Đến Cùng Rạng Đông

Chương 14



Trái tim Tần Đường nhảy dựng, cô vẫn chưa chuyển tiền qua.

Vài tiếng “Rầm” vang lên, âm thanh đóng cửa xe vang dội trong sân viện.

Vẫn là tên cầm đầu của ngày hôm qua, hắn ta nói: “CMN, sao lại không có ai thế này? thật là không lịch sự gì cả.”

Bước chân ra đến cửa của Tần Đường lại nhẹ nhàng rút trở về, lặng lẽ đóng cửa lại, dựa lưng vào cửa gọi điện thoại cho Tưởng Xuyên. Phải mất mộtlúc anh mới bắt máy, giọng nói từ tính vang lên: “Sao vậy?”

Tần Đường nghe âm thanh cửa bị đá từ dưới nhà vọng lên, hít một hơi thật sâu, hạ giọng nói: “Bọn họ lại tới nữa.”

Bên kia trầm mặc nửa giây, sau đó nhanh chóng nói: “Em đang ở đâu?”

“Tôi ở trong phòng.”

“Tốt, cứ ở yên tại đó nhé, đừng ra ngoài. Cho dù nghe thấy tiếng động gì cũng không được ra.”

“......”

“Có nghe thấy không?”

“Ừ.”

cô ngoan ngoãn đáp ứng.

Tưởng Xuyên có vẻ như rất hài lòng, giọng nói càng thấp hơn: “Tôi sẽ về ngay bây giờ.”

Tần Đường tắt điện thoại, nghe thấy âm thanh rầm rầm, có vẻ cửa gỗ ở phòng khách đã bị phá rồi. Nhà cũ nên hiệu quả cách âm cũng không tốt lắm, động tĩnh của bọn họ lại lớn như vậy, giọng nói cũng to, cô nghe không xót một câu.

“Mợ nhà nó, cái bàn đã bị phá thành như vậy rồi mà còn cố sửa lại. Tưởng Xuyên thật cmn quá nghèo rồi.”

“Nghèo thật hay là giả nghèo đây? cô gái nhỏ hôm qua vừa nhìn là biết người có tiền, một số tiền lớn như vậy liền tùy tiện ném đi mà không chớp mắt lấy một cái. Quan hệ của Tưởng Xuyên và cô ta nhất định không bình thường.”

“Mợ nó, người phụ nữ kia thật đúng là vô cùng xinh đẹp. Chân vừa dài lại vừa trắng, gác lên vai mà làm chắc chắn sướng đến chết luôn mất thôi.”

……..

Tần Đường nhíu mày, nghiến răng tức giận, trong đầu nhớ kĩ giọng nói này.

Dưới lầu lại vang lên âm thanh bùm bùm, không cần nhìn cũng biết lại có thêm mấy món đồ bị quăng hỏng rồi.

Động tĩnh lớn như vậy, mọi người xung quanh cũng bị ảnh hưởng. Lập tức cô liền nghe được một giọng nói già nua: “Các người đang làm cái g……..”

“Bà già chết tiệt, biến đi chỗ khác! Ở đây không có chuyện của bà.”

Dưới lầu an tĩnh lại vài giây.

Rất nhanh, âm thanh đổ vỡ lại vang lên, ở ngay dưới chân cô.

“Lên trên lầu tìm xem.”

Tần Đường nắm chặt di động, mím môi dựa lưng vào cửa.

Trong viện truyền đến một tiếng hét “Dừng tay” chói tai.

cô thầm thở phào một hơi, trái tim đang treo ngược được thả về vị trí cũ.

Tưởng Xuyên nhanh chóng mở cửa xe bước xuống, trong viện là một mớ hỗn độn. Bước vào phòng khách thì hầu như mọi thứ đều không còn nguyên vẹn, chiếc tivi vốn ở trên giá đã bị đạp xuống vỡ làm đôi, gần nửa cái lăn đến cạnh cửa, hai cánh cửa phòng cũng chịu chung số phận, bị đạp rơi cả xuống đất.

Lữ An chửi: “CMN…”

Sắc mặt Tưởng Xuyên trầm xuống, đi tới, bước vào, lạnh giọng hỏi: “Mấy người đập đủ chưa?”

Tên cầm đầu khoanh tay, cười cười nhìn anh: “Aaydo, cuối cùng Tưởng Xuyên của chúng ta cũng trở lại rồi.”

Đáy mặt Tưởng Xuyên lạnh băng: “Triệu Phong, tiền tôi sẽ trả, mấy người không cần dùng cách này tới khiêu khích tôi.”

Triệu Phong cười to, chỉ vào đống đồ vật bị đạp đổ trong sân, nói: “Cái viện rách nát này của anh có đồ gì đáng giá sao? anh Khôn nói, cứ đập phá một lần sẽ là 2 vạn, nếu anh không trả tiền, thì ngày nào chúng tôi cũng sẽ đến đập phá, bao giờ đủ 87 vạn thì thôi. A, không đúng, phải là 85 vạn chứ nhỉ, vì hôm qua đã tới đập một lần rồi. Ha ha ha!!!”

“Đương nhiên, anh cũng có thể chọn cách khác.”

Tưởng Xuyên cười lạnh một tiếng, ánh mắt thoáng liếc về hai người đàn ông cao to đang đi về phía cầu thang lên tầng. anh ngẩng đầu, thấy Tần Đường đứng trên hành lang tầng 2, máy ảnh đã bỏ ra khỏi túi đựng, ánh mắt thanh lãnh nhìn xuống phía dưới.

anh lớn giọng nói với hai người đàn ông kia: “Hai người các anh, đi xuống dưới này cho tôi!”

Hai người kia chỉ dừng lại một chút, sau đó vẫn tiếp tục đi lên.

Tưởng Xuyên lạnh mặt, bước nhanh đến, túm lấy vai hai người kia, hai người kia đột nhiên xoay người lại vung nắm đấm về phía này. Tưởng Xuyên khom lưng né được, buông một tay ra, tay kia trượt xuống, bắt lấy tay người đàn ông, quăng hắn ra sau.

Thân thể to lớn của người đàn ông nện mạnh xuống bậc thang ầm một tiếng kèm theo đó là tiếng rên rỉ đau đớn.

một người khác thấy vậy lập tức xông lên, vung thẳng một quyền về phía mặt Tưởng Xuyên.

Tưởng Xuyên nghiêng mình tránh được, tóm được cổ tay hắn ta, mạnh mẽ bóp một cái, cổ tay vang lên tiếng răng rắc, đồng thời vung chân đá thẳng vào bụng hắn ta.

Lại một tiếng oa oa đau đớn vang lên.

Hai người đàn ông to con cứ như vậy bị ngã xuống chân cầu thang, cuộn tròn người rên rỉ, tạm thời không thể động đậy.

Tần Đường đứng ở đầu cầu thang, từ trên cao cúi đầu nhìn Tưởng Xuyên, đôi môi mím lại căng thẳng, ngón tay siết chặt máy ảnh đến trắng bệch.

Trong viện, Lữ An cùng ba người khác cũng bắt đầu khai chiến.

Tưởng Xuyên ngẩng đầu nhìn Tần Đường, giọng nói cứng rắn không chút thương lượng: “Lên trên đi.”

Tần Đường đứng im không nhúc nhích, phía sau Tưởng Xuyên bỗng có một tên tay cầm gậy sắt, đang giơ cao định đập xuống.

Hai mắt Tần Đường mở lớn, miệng há to, còn chưa kịp thốt lên sợ hãi thì Tưởng Xuyên đã như có mắt đằng sau, đầu cũng không thèm quay lại mà đãnhanh nhẹn tránh được, cái gậy sắt kia đập hụt một cái vào không khí. Tưởng Xuyên thừa dịp tóm lấy cây gậy kéo lại, đồng thời chân cũng đá vào người kia, gậy sắt cũng đập mạnh ngược trở lại vào vai người đó.

“Rắc rắc……..”

Người nọ kêu lên thảm thiết, ôm chặt vai ngã xuống đất.

Giọng nói này, nghe rất quen.

Tần Đường cắn môi, nhìn chằm chằm người đàn ông đang ôm vai ngã trên mặt đất.

Trong viện, Lữ An cũng đã xử lí gần hết, chỉ còn lại hai người.

Đột nhiên Tần Đường từ trên tầng lao thẳng xuống lầu, một cước đạp thẳng vào bên vai bị thương của người đàn ông kia. Tưởng Xuyên chỉ cảm thấy một cơn gió ào lướt qua người mình, sau đó liền nghe tiếng hét như chọc tiết lợn của người đó: “Mẹ kiếp, con đàn bà khốn nạn!!!”

Tưởng Xuyên lập tức túm lấy cô kéo lại: “Em lại phát điên cái gì thế?”

Tần Đường cắn môi: “hắn ta mắng tôi.”

Tưởng Xuyên nhướng mày: “Mắng em cái gì?”

Tần Đường: “Con đàn bà khốn nạn.”

Tưởng Xuyên: “...........”

Tưởng Xuyên có chút buồn cười: “không phải em đạp hắn xong hắn mới mắng em sao?”

anh không hiểu cô giận cái gì, chỉ cảm thấy rất buồn cười, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, đem người trước mặt xoay lại: “Được rồi.”

Bị đàn ông đánh thì cũng thôi đi nhưng bị một con đàn bà đánh là thế nào chứ? Người đàn ông nằm trên mặt đất nghĩ vậy liền giãy giụa muốn đứng dậy.

Khóe mắt Tưởng Xuyên thoáng nhìn qua, thản nhiên đạp thêm một cái nữa vào bụng hắn.

Lực đạo rất lớn, người nọ liền không thể cử động nữa, chỉ còn có thể nằm đó rên rỉ.

Vẻ mặt tức tối của Tần Đường liền đỡ hơn một chút, ngoan ngoãn đứng sau Tưởng Xuyên.

Triệu Phong đi tới: “Khá khen cho anh đó, Tưởng Xuyên. anh đánh người của anh Khôn thành như vậy, thì tôi trở về biết ăn nói thế nào bây giờ?”

Tưởng Xuyên rút bao thuốc trong túi ra, ném cho Triệu Phong một điếu, Triệu Phong giơ tay bắt được.

Tưởng Xuyên híp mắt, bật lửa châm thuốc, hít vài hơi, sau đó chậm rãi nói: “Tôi trở về cùng anh để cho anh có cái mà ăn nói.

Triệu Phong lúc này mới hiểu được ẩn ý của Khương Khôn. Cái hắn ta quan tâm không phải là 87 vạn kia mà hắn ta chỉ đơn giản muốn kiếm cớ để công kích Tưởng Xuyên, muốn anh trở về làm việc cho hắn ta. Mà Tưởng Xuyên cũng không có ý định trở về, mà số tiền kia anh lại không trả được, nên Khương Khôn cũng không chịu gặp mặt.

Hai bên đều đang âm thầm đấu với nhau.

hiện tại đã làm mấy tên đàn em bị thương rồi, mà quả thực hắn ta về cũng đã có chuyện để nói.

Triệu Phong cười cười: “không cần.”

Tưởng Xuyên còn đang muốn nói gì đó, Tần Đường ở phía sau liền động tay một chút, sau đó linh hoạt rút được tay về. anh dừng lại một chút, liền nghe cô nói: “Tiền đã chuyển rồi đó, tối hôm qua anh nói chỉ cần 85 vạn, nhưng tôi đã chuyển 87 vạn rồi, không thừa không thiếu một xu.”

cô nhìn thoáng qua mấy người đàn ông đang nằm rên rỉ dưới đất, thản nhiên nói thêm: “2 vạn thừa ra, coi như tiền thuốc men cho đám đàn em của anh đi.”

Triệu Phong: “......”

hắn ta ngậm điếu thuốc trong miệng, cẩn thận đánh giá lại Tần Đường, sau đó cười khẽ. Người phụ nữ này, có ý tứ.

Tưởng Xuyên nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Tần Đường, đáy mắt bùng lên ngọn lửa nguy hiểm, người phụ nữ này tại sao lại không nghe lời như vậy chứ?

Triệu Phong cười vài tiếng, nhìn về phía Tưởng Xuyên: “Nếu tiền đã trả hết rồi thì mọi chuyện coi như đã xong.”

Tưởng Xuyên cầm thuốc, cũng cười như cái gì cũng không nói.

Triệu Phong nhìn thoáng qua đám đàn em đang lồm cồm bò dậy, lạnh lùng nói: “Còn không mau đứng dậy lên xe cả đi. Định đứng ì ở đây cho mất mặt à…”

Mấy người đàn ông người nọ dìu người kia nhanh chóng lên xe.

Hai cơn gió thoảng qua, trong viện liền khôi phục lại sự yên tĩnh như cũ.

Tần Đường vẫn đứng ở phía sau Tưởng Xuyên, nhìn điếu thuốc trên tay anh cháy hết, tàn thuốc theo gió cuốn trôi, không còn lại chút gì.

Tưởng Xuyên ném điếu thuốc xuống, xoay người lại nhìn cô, khóe miệng cong lên vô cùng rõ ràng:

“nói đi, tên đó mắng em cái gì vậy?”

Trong ấn tượng của anh, Tần Đường không phải là người thích mang thù, đối với người ta cũng vô cùng khách khí, đi trên đường gặp cái gì ngon, cái gì hay cũng đều mua về cho mọi người ở nghĩa trạm. A Khởi được một lọ nước hoa, dì Quế được không ít mứt quả các loại, Tiểu Thành cũng có mộtmón quà nhỏ, là một cái bật lửa. Ngay cả Lữ An cũng có.

Tưởng Xuyên thì không được gì cả. Nhưng đối với anh đây chỉ là việc nhỏ, hoặc là do cô ấy chưa tìm được món đồ thích hợp để tặng, hoặc đơn giản hơn là anh không có phần mà thôi.

Lúc nãy khi cô đạp lên vai người đàn ông kia, sức lực không hề nhỏ, cứ như là có thù với tên đó vậy.

Tần Đường cúi đầu, nói: “không có gì.”

Tưởng Xuyên cười: “không có gì mà một người phụ nữ như em lại tự nhiên đi đánh người sao?”

Tần Đường đang định phản bác thì một tiếng “ùng ục” mềm mại vang lên, tuy nhỏ nhưng cũng đủ để người bên cạnh nghe thấy.

Tưởng Xuyên sắc mặt không đổi, vẫn cười như cũ: “Đói sao? không ăn trưa à?”

Sắc mặt Tần Đường soạt một chút, hơi ửng đỏ lên.

Lữ An ở bên ngoài dọn dẹp lại mọi thứ, không đến đây làm phiền.

Tần Đường mím mối, nhanh chóng thu lại thần sắc xấu hổ lúc nãy, nói: “Tôi đến phòng bếp tìm đồ ăn.”

nói xong cô nhanh chóng rảo bước đi, hy vọng phòng bếp không làm sao.

Bánh bao dì Quế làm lúc sáng chắc là vẫn còn.

Cũng may, phòng bếp vẫn còn nguyên. Khi cô mở nắp giá hấp bằng sắt ra, bên trong vẫn còn một chiếc bánh bao trắng trắng.

cô cầm lấy bóp thử một chút, hơi cứng, lại thử cắn một miếng, nhưng vẫn còn ăn được.

không biết Tưởng Xuyên đi theo từ lúc nào, thân hình cao lớn đứng ở cửa liền chặn mất phân nửa ánh sáng. anh bước tới, đoạt lấy cái bánh bao trong tay cô, nói: “Được rồi, đừng ăn thứ này.”

Tần Đường nhíu mày: “Vậy ăn cái gì?”

Nơi này là vùng ngoại thành, cơm hộp thì không có, muốn đi tới tiệm ăn thì phải vào tận nội thành, mà cô cũng không có ý định đi.

Tưởng Xuyên cầm lấy cái bánh bao cứng ngắc thả lại vào trong xửng hấp, sau đó vặn vòi rửa tay.

Tần Đường lại với tay muốn lấy lại, anh đầu cũng không thèm quay lại, chỉ hỏi: “Ăn mỳ nhé?”

Cánh tay đang đưa ra của cô cứng đờ giữa không trung, dùng ánh mắt không thể tin nổi quay lại nhìn anh: “anh nấu mỳ cho tôi à?”

Tưởng Xuyên: “Ừ, nhưng em sẽ phải đợi một chút. Muốn ăn sủi cảo cũng có thể, nhưng phải tốn chút công sức.”

Tần Đường cảm thấy vô cùng kì diệu, lại hỏi: “anh thật sự biết nấu à?”

Tưởng Xuyên cười nhẹ, mở tủ lạnh ra, lấy thịt bò trong ra, liếc nhìn cô một cái: “Hồi nhỏ nhà nghèo, cái gì cũng phải làm, nấu cơm đã là gì.”

Tần Đường không biết rõ về gia đình anh, cô chỉ biết A Khởi lớn lên trong núi, không có tiền đi học đại học, dì Quê cũng là người ở một thôn nhỏ, hỗ trợ ở nghĩa trạm, nấu cơm cho bọn họ, buổi sáng thì đẩy xe đi bán bữa sáng ở cổng mấy trường học lân cận, Tiểu Thành thì từ nhỏ đã đi làm thuê, sau đó thì theo Tưởng Xuyên giúp đỡ ở nghĩa trạm và công ty vận chuyển.

Chuyện của Lữ An và Tưởng Xuyên, cô chưa từng nghe qua.

cô đứng ở phía sau, nhìn anh thuần thục đun nước thái thịt rửa rau, hỏi:

“Nhà anh ở đâu vậy?”

Tưởng Xuyên: “Ở một cái thôn nhỏ thôi, có nói em cũng không biết.”

Tần Đường thấy anh không chú ý, lại cầm cái bánh bao kia lên căn hai miếng, không hỏi nữa.

Tưởng Xuyên thả mỳ vào nồi, xoay người nhìn cô, lại nhìn cái bánh bao nguội lạnh cứng đơ bị gặm một nửa trong tay cô, cuối cùng coi như khôngthấy gì, hỏi:

“Ba mẹ em có biết cô con gái bảo bối của bọn họ lại chạy xa như thế này không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.