Anh Động Tâm

Chương 17: Khen ngợi




Edit: meowluoi

Mới vừa ăn cơm xong, có thể ngủ luôn được sao?

Kỳ Diệu bắt đầu suy nghĩ, nên giải thích như thế nào cho hai đứa bé năm tuổi hiểu ăn xong ngủ luôn sẽcó hại.

“Chị, chị muốn ngủ trưa sao? Nhà chúng em có phòng khách đó.” Kết quả cô còn chưa nghĩ ra được, Mạc Nhiên đã ấm áp nhắc nhở.

“Được, chị ngủ cùng với các em. Nhưng mà, chúng ta nghỉ ngơi nửa giờ rồi mới ngủ, được không?”

Hai tiểu gia hỏa tự nhiên lại hỏi vì sao.

“Bởi vì ít nhất vừa mới ăn cơm xong, đối với thân thể không tốt.”

Vừa nghe được câu này, em trai Mạc Nhiên lại hỏi không tốt như thế nào.

“sẽ làm tiêu hóa không tốt…” Kỳ Diệu nói, lại lo lắng hai tiểu gia hỏa nghe không hiểu, “‘Tiêu hóa khôngtốt’ chính là ăn thức ăn không có cách nào khiến đường ruột hấp thu tốt, về sau không đủ dinh dưỡng, các em sẽ không cao lớn được!”

cô giải thích như vậy, anh trai Mạc Du nghiêm túc suy nghĩ cẩn thận.

không cao lớn sao? Vậy thì không được. Cậu và Mạc Nhiên muốn cao lớn giống như ba, như vậy sao được… Có thể tiêu hóa không tốt sao?

“Hơn nữa, cơm nước xong liền ngủ, có đôi khi còn làm bao tử của em rộng ra. Các em chưa từng có cảm giác bị trướng bụng sao?”

Hai anh em cẩn thận suy nghĩ.

“Hình như có.”

“Vậy thì đúng rồi.” Kỳ Diệu vui vẻ gật đầu, “Thế nên, từ hôm nay trở đi, chúng ta ăn cơm xong, sau đó ít nhất nửa tiếng, mới có thể đi ngủ.”

Mạc Du và Mạc Nhiên cảm thấy chị Kỳ Diệu hiểu biết thật nhiều, bọn chúng quyết định nghe cô.

Vì vậy, Kỳ Diệu và bọn chúng xem phim truyền hình một lát, đợi khoảng 40 phút, mới theo bọn chúng tiến vào phòng ngủ.

Lần đầu tiên đi vào phòng ngủ sinh đôi, Kỳ Diệu cảm thấy rất hiếu kỳ. Nào ngờ vừa đẩy cửa nhìn vào phòng - - là ai trang trí phòng ngủ thế này, một chút hứng thú cũng không có?

Vách tường màu xanh nhạt và trần nhà màu trắng, không có trang trí chỗ nào khiến Kỳ Diệu cảm thấy thương hại.

Hai đứa bé từ lúc nhỏ đã không có gì thú vị rồi!

Phòng ngủ đơn giản làm cô cảm thấy chua xót, lúc này đây, hai tiểu gia hỏa lại không có việc gì cởi áo ngoài ra.

“Chị, chúng ta ngủ thôi! Tí nữa gặp ạ.” nói xong, Mạc Nhiên nằm ngửa không chút nào lưu luyến nhắm mắt lại.

Kỳ Diệu nhìn thấy Mạc Du ở bên cạnh ngựa quen đường cũ giúp em trai đắp chăn, lại nằm hẳn hoi, đắp chăn cho chính mình.

cô cảm thấy, trong này không cần sự tồn tại của mình nữa.

Mười giây sau, cô nương hoàn thành nhiệm vụ im lặng đi ra ngoài, rón rén đi ra khu vực trước cửa phòng.

một giờ, đủ cho cô đi chợ mua đồ ăn.

Kỳ Diệu mặc áo khoác vào, khóa kỹ cửa chính, đi xuống lầu, cưỡi xe đạp nhỏ của cô, dựa theo đường đilúc đến đây, đi thẳng đến chỗ bán đồ ăn cách đây hai cây.

Nửa tiếng sau, cô thắng lợi quay về. Rửa tay rồi đi gõ cửa, cô phát hiện hai tiểu gia hỏa đã rời giường, đang… sửa sang lại giường chiếu.

cô xấu hổ hồi tưởng lại, năm tuổi mình đang làm những gì.

“Cần chị giúp không?”

“không cần ạ, cảm ơn chị.”

Nhìn Mạc Du và Mạc Nhiên phối hợp ăn ý sừa sang giường chiếu, Kỳ Diệu im lặng đi ra khỏi phòng.

Tiểu thiên sứ hiểu chuyện như thế, cô nhất định phải dùng mỹ vị để khen ngợi bọn chúng!

Kỳ Diệu vào toilet lấy khăn mặt rửa mặt cho bọn chúng, đưa bọn chúng đến thư phòng, liền chui đầu vào trong bếp - - cảnh tượng như thế, không thể tiếp diễn nữa, chỉ vì cô nhin chằm chằm cặp sinh đôi một lát, liền bị thủ pháp vẽ tranh thuần thục của bọn chúng hấp dẫn sự chú ý.

Kỳ thật, cô không hiểu về vẽ, huống chi, chỉ là đứa bé năm tuổi, có thể vẽ ra cái gì làm người ta kinh sợ sao?

Nhưng mà, dù là người thường, cô cũng nhìn ra được, hai tiểu gia hỏa này còn nhỏ nên chưa được. Ít nhất… Ừm, màu sắc phối rất đẹp, vẽ cũng giống như đúc, nếu là cô vẽ thì…

Kỳ Diệu không tự chủ được lại so sánh chính mình và hai tiểu gia hỏa - - thật sự là mỗi lần so sánh, đều cảm thấy rất tự ti và mặc cảm.

cô im lặng không một tiếng động rời đi thư phòng.

Hay là đi làm đồ ăn ngon cho bọn chúng - - chỉ hy vọng, hai hậu bối tương lai về phương diện nấu ăn đừng có vượt qua cô, nếu không, cô thật sự là chết trên bờ cát rồi.

không lâu sau, tiếng nước chảy trong phòng bếp và tiếng đàn trong thư phòng dung hợp với nhau. Kỳ Diệu rất thích nghe, trong lúc lơ đãng khóe miệng khẽ nhếch lên.

Đến ba giờ rưỡi chiều, cô mở cửa thư phòng ra, bưng hai chén nhỏ “Vật thể không rõ” đi vào. Lúc này, Mạc Du và Mạc Nhiên từng người cất đàn vi-ô-lông của mình đi, chuẩn bị đi ra ngoài thư phòng tìm chị Kỳ Diệu, thấy người đến, một đứa không có vẻ mặt gì quá mức, một đứa rạng rỡ nghênh đón.

“Chị!” Mạc Nhiên ngọt ngào gọi, nhìn thấy đồ trong tay cô, “Đây là gì vậy ạ?”

“Là pudding, chị tự mình làm.” Vừa dứt lời, cô phát hiện mắt hai tiểu gi hỏa tỏa sáng.

thật sự là cô đã đoán đúng. Cho dù Mạc Du và Mạc Nhiên giống như không thích ăn thịt, nhưng đối với đồ ngọt, bọn chúng không có sức kháng cự.

Đây mới giống đứa bé chứ!

Kỳ Diệu mang hai tiểu gia hỏa đến phòng khách, đưa cho mỗi đứa một cái thìa nhỏ, lại thấy bọn chúng chậm chạp không có động tác.

“Sao vậy?” không lẽ ghét bỏ pudding cô làm không ngon sao?

Trong lòng Kỳ Diệu căng thẳng.

cô phải thừa nhận, pudding lần này làm không được đẹp mắt, không thể so với trước đây cô làm. Nhưng mà, điều này không có gì lạ, ai bảo trong phòng bếp dụng cụ có hạn, cô cũng chỉ có thể dùng tạm.

Lần sau cô nên mang một ít dụng cụ đến làm bánh pudding hoàn mỹ cho bọn trẻ ăn, lúc sau cô liền nghe thấy Mạc Du buồn rầu: “Chị, ba không cho bọn em ăn quá nhiều đồ ngọt.”

Kỳ Diệu bừng tỉnh đại ngộ. Nhưng mà…

“Thế này gọi là nhiều sao?” cô bật thốt ra, nhưng thấy giọng mình không có thích hợp, “Ý chị là, thế này không nhiều, pudding làm từ sữa và trứng gà, đều là đồ ăn dinh dưỡng. Còn đường chị cho rất ít, các em ăn thử thì biết.”

Mạc Du và Mạc Nhiên rất tin tưởng lời Kỳ Diệu nói, lại thấy ánh mắt chân thành thúc giục bọn chúng, rất nhanh không ngăn được sự mê hoặc của mỹ thực, từng người múc ăn một ít.

Oa! Trơn bóng mềm mại, rất thơm, ăn thật là ngon.

Đến cùng chỉ là đứa bé năm tuổi, khó có thể nếm được mỹ vị vừa miệng, hai tiểu gia hỏa không hẹn mà gặp lộ ra vẻ mặt thỏa mãn, bộ dáng đáng yêu không đề phòng, trái tim Kỳ Diệu đều bị cảm hóa.

“Thế nào? Ăn ngon không?”

Mạc Du và Mạc Nhiên cùng gật đầu.

“Chị, chị thật lợi hại, em chưa bao giờ ăn pudding nào ngon như thế này.” Trong lòng Mạc Nhiên tán thưởng, không nhịn được ăn miếng thứ hai.

“Các em thích là được rồi,” cô cảm thấy, hai tiểu gia hỏa này bị “Áp bức” quá lâu rồi, cho nên, ngẫu nhiên được “Thông khí”, mới cảm thấy ngon miệng như vậy.

Bọn chúng quả thật rất đáng thương.

Kỳ Diệu quyết định, từ hôm nay trở đi, cô phải nấu đồ ăn thật ngon cho hai tiểu thiên sứ, nuôi dưỡng bọn chúng trắng trẻo mập mạp!