Ảnh Hậu

Chương 45: Đắp chăn nói chuyện đơn thuần




Editor: Hy

Chương Nhiễm Nhiễm và Lâm Ngưỡng ngồi ở trong xe bảo mẫu, đưa tay sờ lên cổ tay Lâm Ngưỡng, khung xương của anh rất lớn, bây giờ chỉ còn da bọc xương, một tay có thể cầm trọn được.

Cô hít một hơi khí lạnh, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Lâm Ngưỡng, da mặt sậm lại vàng khè.

Chương Nhiễm Nhiễm: "Anh..."

Lâm Ngưỡng thuận tay dùng ngón trỏ lau mặt một cái, màu vàng bớt đi, da ở phía dưới rất bình thường.

Lâm Ngưỡng: "Gần đây quay cảnh Cố Phương Hoa tinh thần sa sút, cho nên hóa trang có hơi khoa trương."

Chương Nhiễm Nhiễm: "..."

Lâm Ngưỡng: "Anh giảm cân một cách khỏe mạnh."

Chương Nhiễm Nhiễm: "..."

Vừa rồi cô xem Lâm Ngưỡng diễn không hiểu sao tim lại đập nhanh, luôn cảm thấy Lâm Ngưỡng đã rơi vào hoàn cảnh không thể nào cứu vãn nổi, có lẽ bây giờ nghe Lâm Ngưỡng nói chuyện với mình, ngữ điệu bình thản, thần sắc tự nhiên, hoàn toàn không có gì khác lạ cả.

Lâm Ngưỡng mỉm cười nhìn Chương Nhiễm Nhiễm: "Em sợ anh nhập vai quá sâu à?"

Chương Nhiễm Nhiễm không phủ nhận, lo lắng mà gật gật đầu, Lâm Ngưỡng: "Không cần lo lắng..."

Bỗng dưng anh ngừng lại, có chút mệt mỏi mà vuốt trán: "Quay phim mà thôi, sẽ không có vấn đề gì đâu."

Chương Nhiễm Nhiễm lo lắng mà xích lại gần: "Sao vậy?"

Lâm Ngưỡng lắc đầu: "Hơi mệt mỏi."

Chương Nhiễm Nhiễm: "Có phải tối hôm qua anh lại "nghỉ ngơi và làm việc theo cách của người già" rồi hả?"

Lâm Ngưỡng mỉm cười nhìn Chương Nhiễm Nhiễm, không thừa nhận cũng không phủ nhận, Chương Nhiễm Nhiễm nói: "Anh cũng hiểu được anh là người già, vẫn phải biết nghỉ ngơi cho thật tốt, bây giờ gầy thành như vầy..."

Chương Nhiễm Nhiễm nói được một nửa, cửa xe bị người từ bên ngoài kéo ra, Chương Nhiễm Nhiễm còn đang cầm tay Lâm Ngưỡng xoa nắn, trong lúc nhất thời không có bỏ ra.

Hai người đồng thời nhìn ra ngoài xe, là Hà Bất Li.

Hắn nhìn dáng vẻ bây giờ của Chương Nhiễm Nhiễm và Lâm Ngưỡng một lúc, vẻ mặt rất nghiêm trọng, Chương Nhiễm Nhiễm hơi ngượng ngùng mà buông lỏng tay: "Đạo diễn Hà."

Hà Bất Ly híp mắt một cái: "Là cô."

Chương Nhiễm Nhiễm: "..."

Bây giờ hắn mới nhận ra mình?

Chương Nhiễm Nhiễm gật đầu: "Chào ngài. Tôi là Chương Nhiễm Nhiễm."

Hà Bất Ly: "Lâm Ngưỡng, chẳng lẽ cô ấy là..."

Lâm Ngưỡng: "Ừ, chính xác."

Lời đối thoại nửa chừng như vậy làm cho Chương Nhiễm Nhiễm sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh cô hiểu đây là Hà Bất Ly hỏi về chuyện tấm ảnh và chiếc áo cưới kia.

Hà Bấy Ly nhìn chòng chọc Chương Nhiễm Nhiễm một hồi, nói: "Để cô ấy diễn Phương Thiến Nhiên đi."

Chương Nhiễm Nhiễm cả kinh, theo bản năng muốn từ chối, Lâm Ngưỡng nói: "Trước kia tôi có nói với anh không phải anh cự tuyệt sao?"

Hà Bất Ly lạnh mặt nói: "Tác phẩm tiêu biểu của cô ấy, tôi không dám ca tụng."

Chương Nhiễm Nhiễm: "..."

Lâm Ngưỡng: "Sao anh lại thay đổi ý định rồi?"

Hà Bất Ly: "Vừa rồi cô ấy kéo tay cậu đấy, rất phù hợp với dáng vẻ Phương Thiến Nhiên chăm sóc Cố Phương Hoa."

Chương Nhiễm Nhiễm buông lỏng tay, nói: "Thật ra thì, tôi cảm thấy..."

Cô cảm thấy mình không thể đảm nhiệm!

Nhưng cô nghĩ tới trước kia Lâm Ngưỡng để cho mình xem kịch bản, có lẽ khi đó anh đã có ý định để cô diễn Phương Thiến Nhiên rồi.

Chương Nhiễm Nhiễm lời vừa nói ra khỏi miệng, Lâm Ngưỡng lại cầm lấy tay của cô: "Thử một lần thôi."

Chương Nhiễm Nhiễm hít sâu một hơi, theo Lâm Ngưỡng xuống xe, cộng thêm Hà Bất Ly, ba người cùng nhau trở lại bên trong chỗ quay phim, Hà Bất Ly ngồi xuống, nói: "Cảnh thứ 53"

Lâm Ngưỡng đưa kịch bản cho Chương Nhiễm Nhiễm, Chương Nhiễm Nhiễm mở ra nhìn một chút, là lúc Cố Phương Hoa về nông thôn bị tái phát bệnh trầm cảm, không khống chế được mà đi vào dòng sông lạnh như băng, Phương Thiến Nhiên ra cửa muốn đi nhà vệ sinh, nhìn thấy Cố Phương Hoa, vội vàng kéo hắn lên.

Cảnh này để cho Phương THiến Nhiên biết Cố Phương Hoa trầm mặc ít nói là do hắn bị trầm cảm, Cố Phương Hoa luôn giấu giếm chuyện này cũng bị bại lộ, hai người vốn bình thường nhưng lại là "Đồng nghiệp", như vậy dần dần quan hệ thân thiết hơn, Phương Thiến Nhiên vốn đã rất tán thưởng tài của Cố Phương Hoa, đối với hắn luôn yên lặng quan sát, sau khi kéo hắn từ nước ra, là một bước ngoặt rất quan trọng.

Chương Nhiễm Nhiễm nhíu mày nhìn kịch bản một hồi, lời thoại của cô không nhiều lắm, cơ bản nói qua nói lại chỉ là "Cố Phương Hoa ngươi đang làm cái gì vậy", "Cố Phương Hoa, không được đi xuống phía dưới" các loại.

Cần phải biểu hiện rất quan tâm với Cố Phương Hoa, còn có đối với hành động này của Cố Phương Hoa là mơ màng và chấn kinh, đồng thời lại muốn tuân thủ nghiêm ngặt nam nữ khác biệt phải rè rặt, thật sự rất khó làm, nhưng cô cũng không muốn làm phí thời gian của Hà Bất Ly và Lâm Ngưỡng, thuộc lời kịch liền khép kịch bản lại: "Được rồi."

Lâm Ngưỡng gật đầu, đứng dậy nhìn về phía trước, Hà Bất Ly vuốt vuốt râu trên khuôn mặt của mình, cũng không nói gì, trực tiếp vỗ tay lớn một cái, tiếng vang lớn làm cho Chương Nhiễm Nhiễm hơi sợ hãi nhảy dựng lên.

Lâm Ngưỡng lại hơi hơi cúi đầu, chậm rãi đứng lên đi, anh mặc trang phục diễn, bộ trang phục mộc mạc anh đang mặc mang theo một chút mùi thơm của sách, bây giờ anh rất gầy, cúi đầu như vậy, cái cằm nhọn gần như có thể đâm chết người, hai má cũng hơi lõm, làn da lại bị hóa trang vàng vàng, cả người thoạt nhìn rất tiều tụy, bây giờ là cuộc chiến tạm thời ở trong căn phòng nhỏ, nhưng mà mắt của anh không có thần sắc gì, nhất cử nhất động đều giống con rối, giống như ở trong nước lạnh càng đi càng xa, không quay đầu lại nữa.

Cái loại cảm giác không thoải mái trong lòng Chương Nhiễm Nhiễm lại dâng lên, cô gần như không có chướng ngại gì mà vọt tới bên cạnh Lâm Ngưỡng, nói: "Cố Phương Hoa, ngươi đang làm gì vậy?"

Lâm Ngưỡng không để ý tới cô, Chương Nhiễm Nhiễm thò tay muốn kéo anh lại, nhưng lại ngại hai người không quen biết nhau, do dự một chút rồi giữ chặt một góc tay áo của anh: "Ngươi ở trong nước làm gì? Sáng mai còn phải đi chăn bò, ngươi như vậy sẽ cảm đấy..."

Lâm Ngưỡng lạnh nhạt mà lườm cô, ánh mắt kia rất lạ lẫm làm cho Chương Nhiễm Nhiễm hơi sợ hãi, cô ngừng lại, vẫn kiên trì nói: "Ngươi... Ngươi không thể đi xuống tiếp được. Ngươi nhanh lên đi."

Cô Phương Hoa không nhíu mày một lúc, cuối cùng vẫn chậm rãi từ sông bước lên, hắn hất tay Phương THiến Nhiên ra, hơi lảo đảo mà đi về lều của mình, Phương THiến Nhiên nhìn chòng chọc bóng lưng hắn, thật lâu sau không bình tĩnh lại được...

"Cắt"

Hà Bất Ly lại hung hăng vỗ tay một cái, giọng dường như vô cùng hài lòng: "Lữ Việt rất biết cách dạy người hay là cô có chuyện gì? Chương Nhiễm Nhiễm, cô và cái người ở trong phim kia là hai người khác nhau."

Lâm Ngưỡng cũng quay đầu, mỉm cười nhìn Chương Nhiễm Nhiễm: "Ừ, so với lần đầu cùng anh đọc lời thoại thì thật sự tiến bộ rất nhiều."

Chương Nhiễm Nhiễm muốn khóc mà không khóc được nhìn Lâm Ngưỡng.

Lâm Ngưỡng sững sờ: "Nhiễm Nhiễm?"

Hà Bất Ly cười một tiếng, xoay người đi trước, Chương Nhiễm Nhiễm thấy không còn ai, nhào qua ôm lấy Lâm Ngưỡng, nói nhỏ: "Làm sao anh lại nhập vai nhanh như vậy?"

Lâm Ngưỡng hiểu được ý của Chương Nhiễm Nhiễm, cười nói: "Cho nên nói em không cần lo lắng cho anh."

Chương Nhiễm Nhiễm còn chưa hoàn hồn, ôm lấy Lâm Ngưỡng lại phát hiện so với nhìn thì anh gầy hơn một chút, cô nói: "Vừa rồi em diễn rất được sao?"

Lâm Ngưỡng: "Ừ."

Chương Nhiễm Nhiễm: "Vậy nhất định là do diễn xuất của anh quá tốt..."

Ý là, Lâm Ngưỡng diễn quá tốt, cho nên cô mới có thể giống như Phương THiến Nhiên sợ hãi.

Lâm Ngưỡng cười sờ đầu cô: "Chính em cũng tiến bộ."

Chương Nhiễm Nhiễm nói: "Ý của đạo diễn Hà là, em có thể sao?"

Lâm Ngưỡng: "Anh ta rất hài lòng đấy, có lẽ còn cùng bàn bạc với nhà đầu tư phim."

Chương Nhiễm Nhiễm chợt nhớ tới lúc đó Liễu Trạch nói muốn giúp cô lấy được "Thi nhân", cô nói bản thân không có khả năng nhận được nhân vật này, nhưng hôm nay rõ ràng lại thành sự thật rồi...

Thừa dịp mặt trời chưa xuống núi, Lâm Ngưỡng hóa trang lại bắt đầu quay cảnh mà Chương Nhiễm Nhiễm lúc mới đến nhìn thấy, Lâm Thì Tập ở bên kia cũng quay xong, tới bên hậu trường của bên này, nhìn thấy Chương Nhiễm Nhiễm ở đó, lại nhìn Lâm Ngưỡng ở cách đó không xa.

Hiện trường vô cùng yên tĩnh người thì không ít, trong mắt Lâm Ngưỡng lại làm như không nhìn thấy ai cả, chỉ nhìn chòng chọc tờ giấy trắng như tuyết kia, trong tay cầm chiếc bút không thể nào rơi xuống được, cuối cùng, anh tuyệt vọng đem bút ném sang một bên, tựa vào ghế bả vai hơi run.

Chương Nhiễm Nhiễm nhìn Lâm Ngưỡng, lúc này chiều tà từ từ rơi xuống bên cửa sổ, càng tô thêm vẻ đáng thương đáng buồn của Cố Phương Hoa, một lúc sau Hà Bất Ly mới hô cắt, nhiếp ảnh gia ở bên cạnh không tiếng động mà chụp mấy cái liền.

Rốt cuộc cũng có thể nói chuyện, Lâm Thì Tập nói: "Nhiễm Nhiễm, tự em nhìn xem, em cảm thấy Lâm Ngưỡng bây giờ còn..."

"Lâm Thì Tập." Lâm Ngưỡng trực tiếp đi đến, giống như cười mà lại không cười nói, "Khó trách Nhiễm Nhiễm xuống máy bay liền tới phim trường."

Lâm Thì Tập làm mặt vô tội: "Tôi... Tôi đây không phải là lo lắng cho cậu à, trước kia gọi cậu đi tụ tập cậu không đi, lâu như vậy không gặp cậu, vừa gặp thì cậu biến thành cái dáng vẻ quỷ này, ai có thể yên tâm được."

Chương Nhiễm NHiễm cũng tán đồng gật đầu.

Lâm Ngưỡng: "Ừ, cho nên Nhiễm Nhiễm sau này sẽ đến giám sát tôi."

Lâm THì Tập sững sờ, rất cảm khái nhìn Chương Nhiễm Nhiễm: "Em không đi làm à? Chỉ đến nhìn cậu ta quay phim? Đạo diễn Hà của phim này, làm không tốt là phải quay đến một trăm lần đấy."

Chương Nhiễm Nhiễm cười ngây ngô với anh ta, Lâm THì Tập cũng mỉm cười không nói, Lâm Thì Tập qua được hồi mới cảm thấy không phù hợp: "Thật hay giả vậy, Chương Nhiễm NHiễm cô ấy muốn quay "THi nhân"?"

Chương Nhiễm Nhiễm: "Còn chưa biết nữa, chắc vậy á."

Lâm THì Tập vỗ tay: "Chúc mừng chúc mừng, vợ chồng cùng bay lên cao. Nhưng lão Lâm đã thành dáng vẻ này, rất khó để tiến thêm một bước, ngược lại em có thể cố gắng vượt qua cậu."

Chương Nhiễm Nhiễm: "..."

Đây là lời nói gì vậy.

Cô dở khóc dở cười nhìn Lâm Ngưỡng, lại phát hiện trên mặt Lâm Ngưỡng vẫn cười, nhưng dường như không nghiêm túc nghe hai người nói chyện, mí mắt hơi trống không.

Nó làm Chương Nhiễm Nhiễm nghĩ tới trạng thái quay phim vừa rồi của Lâm Ngưỡng, cô đẩy Lâm Ngưỡng, nói: "Anh sao vậy?"

Lâm Ngưỡng hoàn hồn, cười với cô: "Không sao, nghĩ đến một chuyện."

Ngày hôm sau Lâm Ngưỡng còn có cảnh quay, hôm nay quay xong liền cùng Chương Nhiễm Nhiễm trở về chỗ ở, hôm nay bị dày vò một trận, Chương Nhiễm Nhiễm hơi mệt mỏi, nhưng thấy Lâm Ngưỡng không có ý muốn ăn cơm, vẫn đi làm đồ ăn bắt anh phải ăn hết, Lâm Ngưỡng không từ chối, nhưng vãn hơi không yên lòng.

Nhưng lúc Chương Nhiễm Nhiễm và anh nói chuyện, Lâm Ngưỡng nói chuyện vô cùng tự nhiên, giống như ban ngày vậy.

Chương Nhiễm Nhiễm ôm lấy mặt anh hơi buồn bực, cuối cùng dứt khoát trở về nghỉ ngơi trước, nửa đêm cô tỉnh lại, đẩy cửa ra khỏi phòng, phát hiện căn phòng của Lâm Ngưỡng ở bên cạnh không có động tĩnh gì, ngược lại nơi phòng sách hẻo lánh lại lộ ra chút ánh sáng.

Chương Nhiễm Nhiễm nhón chân đi tới, đẩy cửa ra, phát hiện Lâm Ngưỡng ở bên trong luyện viết bút lông.

Cô nhìn qua kịch bản, hiểu được việc luyện viết bút lông cũng là một sở thích của Cố Phương Hoa, Chương Nhiễm Nhiễm đứng ở cửa nhìn một lát, Lâm Ngưỡng mới ngẩng đầu phát hiện ra cô.

Anh ngừng động tác, dường như cảm thấy bản thân nửa đêm luyện chữ không có gì lạ cả, chỉ đứng lên nhìn chân Chương Nhiễm Nhiễm,hơi nhíu mày: "Sao không đi dép?"

Chương Nhiễm nHiễm nói: "Không sao, nhà của anh nóng mà."

Cô đi vào trong hai bước, bỗng phát hiện bên cạnh bảng luyện chữ của Lâm Ngưỡng còn có rất nhiều ảnh chụp, đều là ảnh cũ, trên tấm ảnh có nam có nữ, đều chết trong hình dạng thảm kịch, gầy như que củi.

Chương Nhiễm nHiễm nói: "Sao..."

Lâm Ngưỡng nhìn thoáng qua, nói: "Là tư liệu những người chết vì hít ma túy."

Chương Nhiễm Nhiễm hít một hơi khí lạnh: "Không phải anh muốn đem mình đói thành như này chứ?"

Lâm Ngưỡng: "Anh đây chỉ sợ không được bao lâu."

Chương Nhiễm Nhiễm nhìn thoáng qua Lâm Ngưỡng, nghĩ thầm bây giờ anh cũng không tốt chỗ nào cả.

Lâm Ngưỡng cũng nhìn chằm chằm những tấm ảnh kia, nhíu mày, giống như nhớ lại hồi ức không tốt gì.

Chương Nhiễm Nhiễm bỗng nhiên nói: "THật ra thì... Em cảm thấy nhà của anh rất lạnh đấy."

Lâm Ngưỡng: "Ừ?"

Chương Nhiễm Nhiễm: "Cho nên, anh đến ngủ cùng em đi!"

Lâm Ngưỡng: "..."

Chương Nhiễm Nhiễm dùng giọng điệu quyết đánh đến cùng nói: "Không có ý khác đâu. Chỉ là, đắp chăn, nói chuyện đơn thuần. Không đúng, không nói chuyện, là, là đi ngủ..."