Anh Hùng Ngục Giam

Chương 164: Hợp tác​



Rất nhanh, Hoàng Dật đi tới truyền tống trận, một lần nữa truyền tống tới phòng hình thức 1 người của Chúng Thần chi tháp, bắt đầu tiếp tục luyện cấp.

Sau khi tiến vào bí cảnh, Hoàng Dật từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra hai nhẫn trang bị tím, một dây chuyền, một đai lưng, tổng cộng 4 món trang sức trang bị tím cấp 50, thay cho【bộ trang sức bá vương khế ước】. Hiệu quả của bộ trang sức này cũng là khiến cho hắn có thể sớm mặc được trang bị cao cấp, thuộc tính trang bị hầu như có thể không đáng kể, chỉ là một bộ trang bị xanh lá hơn cấp 10 mà thôi. Hoàng Dật hiện tại là cấp 50, trên người mặc cũng là trang bị cấp 50, không cần hiệu quả mặc được trang bị cao cấp nữa.

Vừa thay 4 món trang sức tím cấp 50, Hoàng Dật tương đương với một hơi có thêm 4 trang bị, thuộc tính toàn thân nhất thời tăng lên một đoạn, tốc độ luyện cấp nhất thời nhanh hơn vài phần! nguồn TruyenFull.vn

Dần dần, điểm kinh nghiệm của Hoàng Dật lên 5% cấp 50, mà điểm kinh nghiệm của chiến hồn tầng thứ nhất cần cũng là 5%!

【 hệ thống nhắc nhở 】: Tăng lên chiến hồn tầng thứ nhất, cần tiêu hao 5% điểm kinh nghiệm, cũng tiêu hao một khối kết tinh thủ lĩnh cấp 40, tỷ lệ thành công 100%, có lựa chọn tăng lên hay không?

Hoàng Dật lập tức lựa chọn! Hắn tuy rằng không có kết tinh thủ lĩnh cấp 40, nhưng trên người đã có kết tinh cấp 50 và cấp 60, có thể tiêu hao tương đương, một khối kết tinh cấp 50 tương đương với 10 khối kết tinh của cấp 40.

【 hệ thống nhắc nhở 】: Chúc mừng bạn đem chiến hồn sinh mệnh tăng lên tầng thứ nhất, hiệu quả hiện tại: giá trị sinh mệnh +2%

Dĩ nhiên là lớn nhất, Hoàng Dật khóe miệng nhếch lên, hắn vận khí của cũng không tệ lắm. Tầng thứ nhất là 1%~2%, hắn thoáng cái lên tới 2%, cái này là vô cùng hoàn mỹ, có vài người phỏng chừng cũng là 1%, có thể sẽ một lần nữa tăng lại tầng này.

Kế tiếp, điểm kinh nghiệm của Hoàng Dật hết sạch, hắn tiếp tục giết quái, hiện tại hắn thiếu nhất, cũng là điểm kinh nghiệm, chiến hồn hầu như là một cái hố không đáy, có bao nhiêu điểm kinh nghiệm cũng không đủ.

Vẫn ra sức giết đến buổi tối, điểm kinh nghiệm của Hoàng Dật lên tới 15%! Có thể tăng lên chiến hồn tầng thứ hai, lần này tỷ lệ thành công cao tới 99%, Hoàng Dật sau khi tăng lên, trị số vẫn lớn nhất, đạt được 3%!

Chiến hồn hai tầng đầu, đã tăng lên cho hắn 5% giá trị sinh mệnh, đây là một tỉ lệ phần trăm vô cùng khả quan!

Bất quá lúc này, Hoàng Dật cũng không có số lần của bí cảnh 1 người, ngày hôm nay hắn đã đánh xong toàn bộ số lần của hình thức 1 người, hình thức 5 người, hình thức 10 người! Loại hiệu suất luyện cấp này khiến cho người chơi bình thường thấy được, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.

Hoàng Dật suy nghĩ một chút, đem ánh mắt nhắm ngay hình thức 50 người! Đây là hình thức hắn chưa từng có đánh qua, người khác cần 50 người mới có thể đánh, hắn một mình truyền tống đi vào.

Lần này, hắn đi vào chính là hình thức 50 người của tầng 42, tràng cảnh không có khác gì với hình thức 1 người, nhưng quái nhỏ ở đây mạnh hơn rất nhiều, Hoàng Dật cần hai chùy mới có thể giết chết!

Bất quá cái này đối với Hoàng Dật mà nói, cũng là trong phạm vi có thể tiếp thu, hắn mở ra Tiêu Thổ, giết chết vài con quái nhỏ, tích đầy nộ khí, lập tức mở ra Thẩm Phán, một cơn lốc Ngải Độc Bệnh quát khắp phạm vi hai trăm mét, bao phủ hơn một ngàn quái nhỏ.

"Thế Giới Mạt Nhật!" Sau đó, Hoàng Dật lần đầu tiên sử dụng kỹ năng kèm theo của đôi giầy truyền kỳ!

Nhất thời, trong phạm vi 300 mét xung quanh, nhất thời phun trào ra nham thạch nóng chảy, còn rộng hơn so với phạm vi của Tiêu Thổ, còn mãnh liệt hơn, nham thạch nóng chảy quét qua hơn ngàn quái nhỏ, dường như một đại dương mênh mông, đem chúng nó toàn bộ nuốt sống, mà trên bầu trời của nham thạch nóng chảy thì là làn khói của Ngải Độc Bệnh màu xanh lục, Tiêu Thổ, Ngải Độc Bệnh, Thế Giới Mạt Nhật ba hiệu quả chồng cùng một chỗ, đem đỉnh núi này luyện hóa thành một địa ngục, hơn một ngàn con quái nhỏ thét chói tai giãy dụa chết đi.

Sau khi tất cả yên tĩnh lại, nham thạch nóng chảy biến mất, khói độc tiêu tán, mặt đất một mảnh đen sẫm, đã không có tung tích của bất cứ quái nhỏ nào, tất cả quái nhỏ, đều biến thành điểm kinh nghiệm thêm vào trên người của Hoàng Dật.

Cho dù là quái nhỏ của hình thức 50 người, cũng đỡ không được Hoàng Dật một mình hành hạ đến chết.

...

Hai giờ sau đó, Hoàng Dật đem số lần của hình thức 50 người trong Chúng Thần chi tháp đánh xong, lên trên nữa cũng là hình thức 500 người, đây là hình thức hắn nghĩ cũng không nghĩ đến, phỏng chừng hai ba con quái nhỏ là có thể đem hắn giết chết, căn bản không có cách nào đi luyện cấp.

Kế tiếp, Hoàng Dật thu vũ khí, đạp ánh trăng, đi đến một nhà trọ của Hắc Sa trấn.

Lúc này, đang là cao điểm login, Hắc Sa trấn náo nhiệt hơn một ít so với ban ngày, một vài người chơi đang đi trên đường đến truyền tống trận, bàn luận về hy vọng đêm nay, bọn họ có thể đánh ra một trang bị xanh dương đã vô cùng vui vẻ, rất dễ thỏa mãn.

Dần dần, Hoàng Dật quẹo trái quẹo phải tùm lum, đi tới một hẻm nhỏ yên tĩnh, một con đường lót đá chật hẹp kéo dài, trên đá phiến trơn truột bị giẫm vô số năm, phản ra ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, tiếng bước chân của Hoàng Dật vang lên ở chỗ này, có vẻ có chút cô tịch.

Đi tới cuối hẻm nhỏ, phía trước cũng là một nhà trọ, chỉ có hai lâu, cửa sổ cũ nát lộ ra ngọn đèn mờ, bên trong im lặng, không có một bóng người. Hoàng Dật mấy ngày nay cũng là ở trong nhà trọ này, thịt dê nướng ở đây cùng với tiêu cát chỉ có Thê Lương Sa Địa mới có, mùi vị vô cùng ngọn. Hơn nữa ở đây là chỗ hẻo lánh, hầu như không ai tới, vô cùng thanh tĩnh.

"Đại ca ca, anh đã đến rồi!" Một đứa bé trai canh giữ ở trước quầy hàng thấy Hoàng Dật đứng ở ngoài cửa, lập tức đi tới.

Hoàng Dật đưa tay sờ sờ đầu đứa bé, nói: "Vẫn như cũ, một đùi dê nướng và một bình rượu trái cây." Nói xong, hắn cất bước đi hướl=ng lầu hai.

Nhà trọ này rất thanh tịnh, Hoàng Dật chưa từng thấy có khách khác, sau khi lên lầu hai, hắn theo thói quen đi đến một vị trí gần cửa sổ, đây là vị trí quen thuộc của hắn.

Nhưng mà lúc này, chỗ đó đã có một người ngồi. Đây là người khác đầu tiên hắn nhìn thấy mấy ngày qua.

Người này là một nam tử, từ bóng lưng cho thấy, khoảng chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, mặc một thân áo giáp tinh xảo màu vàng kim, hình khắc trên áo giáp tinh xảo cao quý, dường như là chiến khải hoàng đế thân chinh mặc, tràn ngập khí tức hoàng giả tôn quý. Mà trên bàn trước mặt hắn ta, đặt một chiến đao vàng kim rất lớn, thanh chiến đao này dài chừng hai mét hơn, trên bề mặt điêu khắc Long Văn phức tạp, tràn ngập khí thế chưa từng có từ trước đến nay, vừa nhìn cũng là bảo đao lợi khí, trên mặt không nhiễm một hạt bụi, hiển nhiên là được chủ nhân bảo dưỡng vô cùng tốt, mỗi ngày đều lau chùi cả.

Người này cứ như vậy vô cùng đơn giản ngồi ở chỗ kia, mặc áo giáp vàng kim, đặt một thanh chiến đao vàng kim, phản ra trăng sáng sáng tỏ ngoài cửa sổ, giống như là một pho tượng hoàng giả chiến thần.

Hoàng Dật nhìn hắn một cái, liền thu hồi ánh mắt, đi qua bàn còn lại.

"Miểu Sát, đến đây ngồi đi! Tôi chờ cậu rất lâu." Đúng lúc này, người kia mở miệng nói.

Bước chân của Hoàng Dật nhất thời dừng lại, quay đầu nhìn chằm chằm người kia, lúc này người nọ cũng quay đầu nhìn hắn, ánh mắt hai người gặp nhau trên không trung.

"Anh là ai?" Hoàng Dật mở miệng hỏi.

"Đao Phong."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.