Anh Hùng Ngục Giam

Chương 245: Trở lại hoa viên Shary​



Hoàng Dật là một nghề nghiệp loại hình công kích, công kích của hắn mới là điểm mạnh nhất, dù cho chỉ là tăng thêm 1% lực công kích, đối với thực lực tăng lên cũng là rõ ràng, cái này còn rõ ràng hơn so với phòng ngự hoặc là sinh mệnh.

Nếu như muốn Hoàng Dật làm ra một lựa chọn giữa tăng lên 10% lực công kích và tăng lên 20% sinh mệnh hoặc là phòng ngự, Hoàng Dật khẳng định không chút do dự lựa chọn tăng lên 10% lực công kích, tuy rằng tăng thêm biên độ thấp, nhưng đối với thực lực tăng lên lại rõ ràng.

Cho nên, chiến hồn công kích của Hoàng Dật là một tầng cũng không thể buông tha, chín tầng phải toàn bộ tăng đầy.

Kế tiếp, Hoàng Dật và Tiểu Quần Quần, Tần Thời Vũ đi Chúng Thần chi tháp luyện cấp, thu hoạch điểm kinh nghiệm, gần đây chiến hồn của hắn tiêu hao quá lớn.

...

Đến giờ ăn cơm chiều, Hoàng Dật logout, về Hoa Hồng Ngục Giam, đi căn tin.

"A Dật, đến đây ngồi! Có chuyện muốn nói với cậu." Vừa nhận xong cơm, Hoàng Dật nghe thấy được tiếng hô của Lôi Thân trên bàn cơm cách đó không xa truyền đến.

"Làm sao vậy?" Hoàng Dật đi qua hướng Lôi Thân, ngồi ở trước mặt ông ta hỏi.

"Có chuyện tốt!" Lôi Thân cười thần bí, "Lần trước chúng ta đã nói qua, không nên bại lộ thân phận của chúng ta, mượn cái này lập bẫy, để hấp dẫn kẻ địch của chúng ta mắc câu, kết quả ngày hôm nay quả nhiên có con cá mắc câu."

"A? Lẽ nào có người nhờ ông đi đối phó tôi?" Hoàng Dật có hứng thú hỏi thăm.

Lôi Thân gật đầu: "Đúng vậy! Có người mời tôi ra tay giết cậu, người ngoài đều nghĩ cậu đoạt giải thưởng người mới tốt nhất của tôi, vậy tôi nhất định cũng là đối thủ một mất một còn của cậu, hơn nữa thực lực của tôi mạnh hơn cậu, giết cậu rất có nắm chắc, cho nên có người tìm tới cửa." Lôi Thân nói xong, nhìn Hoàng Dật một chút, nói: "Mạng của cậu rất đáng giá, bọn họ ra giá là năm trăm vạn kim tệ! Giết cậu một lần, cho tôi năm trăm vạn! Giết 10 lần cũng là năm ngàn vạn! Vẫn giết cậu luân hồi mới thôi."

"Đối phương là ai?" Hoàng Dật nhíu mày hỏi, giết một lần cho năm trăm vạn kim tệ, cái giá này đã vô cùng cao, chỉ có người có thù hận vô cùng lớn với hắn, mới có thể nguyện ý ra cái giá như vậy, dùng hết mọi thủ đoạn đều phải khiến cho hắn chết.

Lôi Thân lắc đầu: "Tôi cũng không biết, tìm tôi là một người hoàn toàn xa lạ, chỉ là một người trung gian, không biết ông chủ phía sau rốt cục là ai."

"Phỏng chừng là đám người Phong Chí!" Hoàng Dật rất nhanh có một suy đoán. Hắn sau khi tiến vào Thế Giới Thứ Hai, chân chính có thâm thù đại hận chỉ có hai nhóm người, đầu tiên là Trần Úc Tịch ba người, khi Hoàng Dật vẫn là một con linh miêu, bọn họ cũng đã kết thành hận thù, bất quá sau đó Hoàng Dật đem bọn họ giết luân hồi, không biết đi đến đại lục nào, phỏng chừng không có khả năng là bọn họ tìm Lôi Thân.

Mà một nhóm người khác, cũng là đám người Phong Chí mà Hoàng Dật kết thành hận thù tại Long Đô, thế lực của bọn họ khổng lồ, lệ thuộc một bộ tộc Bán Thú Nhân cường đại, thế lực lớn như vậy, thật ra có thể ra được cái giá cao như thế, phỏng chừng ông chủ phía sau tám chín phần chính là bọn họ.

"Vậy ông đáp ứng bọn họ sao?" Hoàng Dật ăn một ngụm cơm, tùy ý hỏi.

"Đương nhiên đáp ứng! Có người đưa tiền tới cửa, sao không muốn?" Lôi Thân thản nhiên gật đầu, "Chuyện này là tôi chiếm quyền chủ động, dù sao ở Trung Quốc người có thể giết cậu quá ít. Tôi và bọn họ nói ra một điều kiện, đó chính là không đề cập tới bất luận chứng cứ gì, chỉ cần tôi nói một tiếng với bọn họ trước khi giết cậu, bọn họ sẽ quan tâm bảng xếp hạng, chỉ cần thấy đẳng cấp của cậu giảm cấp một, sẽ cho tôi tiền, hiện tại bọn họ đã thanh toán tôi 200 vạn tiền đặt cọc."

"Ừm! Không tồi, lừa gạt bọn họ nhiều tiền một chút!" Hoàng Dật gật đầu, sau đó nói: "Muốn tôi giảm cấp rất dễ, tôi ngày nào đó muốn tăng lên chiến hồn, sẽ nói trước với ông một tiếng, ông với bọn họ nói một tiếng, sau đó tôi lập tức tăng chiến hồn, đem cấp bậc giảm xuống, như vậy bọn họ tưởng là ông giết tôi."

"Không tồi! Tôi cũng nghĩ như vậy, để cho bọn họ coi tiền như rác đi!" Lôi Thân sờ sờ cằm, cười cười âm hiểm.

"Công hội của ông phát triển thế nào?" Hoàng Dật hỏi.

"Cũng được! Hiện tại thành viên đã đột phá một trăm vạn, bất quá không có lực ngưng tụ gì, tôi cũng không có tâm tư đi quản, hiện tại cũng là có bao nhiêu người chiêu bao nhiêu người, trước quan sát một thời gian, rồi đề bạt nồng cốt. Kế tiếp tôi chuẩn bị xây dựng một thành phố loại nhỏ bên trong Thái Dương đảo tôi chiếm lĩnh, trở thành nơi dừng chân của công hội, đến lúc đó lấy Thái Dương đảo làm ván cầu, đi chinh phục khu vực viễn dương. Tôi là Thái Dương công hội, đảo nhỏ tôi chinh phục cũng là Thái Dương đảo, hy vọng đến lúc đó có thể như tên của công hội này, biến thành một đế quốc không có mặt trời lặn trong Thế Giới Thứ Hai, các đại lục đều có thuộc địa của Thái Dương công hội."

"Ông phát triển rất không tồi, đáng tiếc tôi ít nhất còn phải nửa tháng mới có thể sáng tạo công hội!" Ngữ khí của Hoàng Dật có chút gấp gáp, "Hiện tại khu Trung Quốc đã có mười công hội sáng lập, tôi nếu không sáng lập kịp, sẽ bị cho là công hội bình thường."

"Đừng nóng vội, thật ra công hội khiêu chiến không khó như trong tưởng tượng, cái đó và nhiệm vụ hi hữu như nhau, cũng là có điểm then chốt của nhiệm vụ, công hội khiêu chiến của tôi, cũng là bị tôi phát hiện điểm then chốt của nhiệm vụ, cho nên mới thành công qua cửa, nếu không tôi cũng không lấy được công hội lệnh. Bất quá khiêu chiến của mỗi người không giống nhau, tôi cũng không biết khiêu chiến của cậu là cái dạng gì, cậu cẩn thận nghiên cứu một chút hẳn là không khó tìm được chổ then chốt." Lôi Thân an ủi nói.

"Điểm then chốt của nhiệm vụ sao?" Hoàng Dật tự nói một tiếng, hắn vẫn là lần đầu tiên biết công hội khiêu chiến cũng có điểm then chốt của nhiệm vụ, trước đó hắn đã phát hiện công hội khiêu chiến có chổ quỷ dị, chổ quỷ dị đó, hẳn cũng là then chốt của nhiệm vụ.

...

Kế tiếp, Hoàng Dật cấp tốc ăn xong cơm tối, sau đó về phòng giam, tiếp tục tiến vào trong Thế Giới Thứ Hai.

Lúc này, hóa thân của hắn đã đến một thành phố cuối cùng xung quanh Thê Lương Sa Địa, kích hoạt truyền tống trận của chỗ đó, Hoàng Dật lập tức khống chế hóa thân, truyền tống tới Kinh Cức thành trước đây rất lâu.

Kinh Cức thành cách Bạch Long hồ gần nhất, hắn muốn đi qua đem tiểu Uông đến đây, đó là đồng bọn của hắn và Tiểu Quần Quần, đương nhiên là không thể vứt bỏ.

Trước mắt chợt lóe, hóa thân của Hoàng Dật đi tới Kinh Cức thành.

Đập vào mắt, là kiến trúc quen thuộc, đường phố quen thuộc, sân rộng quen thuộc, hồi lâu trước đây, ngày cô độc phấn đấu của hắn ở chỗ này từ trong đầu hiện ra. Lúc đó hắn còn ở nơi này vì trang bị tím mà ra sức đánh Chúng Thần chi tháp, mà hiện tại hắn ngay cả trang bị truyền kỳ đều đã có, mấy tháng thời gian ngắn, xảy ra nhiều chuyện.

Hoàng Dật đi qua đường phố rộn ràng nhốn nháo, đi ngang qua từng cửa hàng náo nhiệt, dần dần đi tới đường phố hẻo lánh, ở đây không có người, ngọn đèn mờ nhạt bên đường quạnh quẽ chiếu rọi xuống, đem cái bóng của hắn kéo dài, có vẻ cô độc cô đơn.

Bỗng nhiên, bước chân của Hoàng Dật hơi ngẩn ra, quay đầu nhìn chằm chằm một phương hướng.

Chỗ đó là một hoa viên yên tĩnh, mùi hoa nhàn nhạt từ bên trong bay ra, ánh trăng sáng tỏ rọi xuống trên mỗi cánh hoa, giống như là một hoa viên tràn ngập trứ bí mật, hấp dẫn hắn muốn vào xem một chút.

Đây cũng là hoa viên Shary, Hoàng Dật đã từng mỗi đêm sẽ đi vào trong đó, nhìn cái bóng của một thiếu nữ, chỉ là không biết qua lâu như vậy, thiếu nữ đó còn ở đây hay không.

Hoàng Dật nhấc chân, nhẹ nhàng giẫm lên ánh trăng đi qua, giống như đi vào trong ký ức. Mùi hoa càng ngày càng nhiều, hồi ức cũng càng ngày càng rõ ràng, từ lần đầu tiên hắn thấy cái bóng của thiếu nữ kia, trong lòng đã sản sinh ra một tình cảm, đó là một loại cảm giác trước nay chưa có của hắn, nhưng lại không thể nói rõ cụ thể là cái gì, đấy có thể là bí mật mà bất luận một thiếu niên nào cũng` có.

Đi vào hoa viên, mùi hoa đập vào mặt mà đến, lúc này trong hoa viên im lặng, không có người nào sẽ tới nơi này, đập vào mắt là một mảnh sâu thẳm, một đường mòn trong hoa viên thông ra chỗ sâu trong bóng đêm. Phong cảnh ở chỗ sâu trong hoa viên tựa như rất tốt, nhưng Hoàng Dật không đi qua, hắn trực tiếp tìm được cái ghế dài của mấy tháng trước, sau đó ngồi xuống, quay đầu nhìn qua phương hướng những nhà dân.

Trong một nhà dân, có một cửa sổ giấy đóng chặt, bên trong lộ ra ngọn đèn ấm áp màu cam, một người thiếu nữ đang ngồi trên bàn phía trước cửa sổ cúi đầu đọc sách, lộ ra một cái bóng duyên dáng, giống như Hoàng Dật lần đầu tiên nhìn thấy.

Mấy tháng trôi qua, thiếu nữ vẫn không thay đổi, cái bóng vẫn là đẹp như vậy.

Hoàng Dật vẫn ở xa xa như vậy, không có bất luận cái gì quấy rối. Ánh trăng sáng tỏ phủ kín hoa viên, trong hoa viên tản ra mùi hoa thơm, giống như cảm giác của thiếu nữ kia, Hoàng Dật có chút say mê.

"Em muốn một bông hồng, anh có thể cho em không?" Đúng lúc này, âm thanh của một cô gái cắt đứt tư tưởng của Hoàng Dật.

Hoàng Dật quay đầu nhìn, lúc này, tại một bồn hoa cách đó không xa, đang có một đôi nam nữ đang nói chuyện yêu đương, cô gái nũng nịu kia, đang làm nũng với chàng trai, âm thanh nghe được làm cho người ta ngứa cả xương.

"Tốt! Bông hồng này tặng cho em!" Chàng trai lập tức xoay người trên bồn hoa, hái xuống một bông hồng, sau đó đưa cho thiếu nữ.

"Ừm, anh yêu!" Thiếu nữ tiếp nhận hoa hồng, sau đó làm nũng lên.

Ngay sau đó, chàng trai hôn qua, hai người lãng mạn hôn nhau.

Hoàng Dật quay đầu lại, nhìn cái bóng của thiếu nữ, trong lòng suy nghĩ một chút, sau đó cũng ở bồn hoa bên cạnh hái xuống một đóa hồng.

Ngay sau đó, hắn biến thân trở thành hình thái linh miêu, há mồm ngậm đóa hoa hồng, cấp tốc chạy tới trước cửa sổ của thiếu nữ.

Hoàng Dật dưới hình thái linh miêu vô cùng nhanh nhẹn, dễ dàng phóng qua cản trở dọc đường đi, sau đó đi tới trước tường vây của hoa viên, hai ba thì leo qua xong, nhảy tới trước cửa sổ của thiếu nữ.

Bước chân của hắn vô cùng nhẹ, cũng không có kinh động bất luận kẻ nào, thiếu nữ vẫn đang chuyên tâm xem sách.

Hoàng Dật nhẹ nhàng há miệng, đem đóa hoa hồng đặt ở trước cửa sổ. Sau đó, hắn cấp tốc xoay người, nhảy hai ba cái, biến mất trong bóng đêm, giống như cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện qua.

Thiếu nữ vẫn đang nhìn cúi đầu đọc sách, lúc này, trước cửa sổ của cô ấy có thêm một đóa hoa hồng kiều diễm, dưới ánh trăng sáng tỏ, tản ra mùi thơm nhàn nhạt. Truyện được copy tại Truyện FULL

Sinh mệnh của đóa hoa hồng này rất ngắn, có thể ngày mai lúc mặt trời mọc lên, đóa hoa hồng sẽ héo tàn, không còn kiều diễm của trước đó nữa, mà thiếu nữ cũng vĩnh viễn sẽ không phát hiện nó tồn tại.

Cái này giống như tâm của Hoàng Dật, tấm lòng của hắn dành cho nàng, không ai biết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.