Anh Là Ngân Hà Khó Chạm Tới

Chương 10: Mặt Nhăn Nhó Thật Nha






Trong nhóm chat mỗi hộ có một người, tổng cộng hơn hai trăm người, giám đốc Vương không có khả năng biết hết tất cả, nhưng dựa vào một chút ấn tượng, liên hệ với số nhà Cố Chiế, vẫn đại khái nhớ được cô là người thế nào.
Nhìn chằm chằm vào tin nhắn Cố Chiếu nhắn lại trên di động, giám đốc Vương nghĩ thầm, người trẻ tuổi đúng là người trẻ tuổi, lúc này còn nghĩ đến những thứ đồ có hoa không có quả như thế.
Giám đốc Vương: "Tôi chỉ có trà Long Tỉnh từ năm ngoái."
Tiểu Nhã, 301 lầu 17: "Tôi có tôi có, chỗ tôi có một hộp cà phê phin giấy, chỉ mới uống một túi.

Là đồng nghiệp đi du lịch trở về cho tôi, tôi ngại vị quá đắng quá nồng nên vẫn luôn ném trong ngăn kéo để khử mùi.

Nếu cô muốn tôi sẽ đặt nó trên bậc thang ngoài cửa tầng lầu, tự cô lại đây lấy."
Cố Chiếu lập tức thêm WeChat cô ấy, đối phương nhanh chóng chấp nhận.
Tiểu Nhã: "Tôi đặt một cái túi treo màu đỏ ở bên ngoài cho cô, đã dùng cồn khử khuẩn rồi, nếu cô không yên tâm thì có thê thể treo ở ngoài nhà cho khô nha."
Cố Chiếu: "Cảm ơn, tôi gửi chị bao nhiêu tiền thì được?"
Tiểu Nhã: "Tiền bạc gi chứ.

Mấy thứ linh tinh này tôi cũng không uống, cho cô cũng vừa đúng lúc, đỡ phải lãng phí, cô cứ cầm đi, không cần tiền."
Cố Chiếu ngại lấy không của người ta, trực tiếp gửi đến một bao lì xì 50 đồng cho đối phương, bắt đối phương nhất định phải nhận lấy, bằng không cô sẽ không đi lấy.
Tiểu Nhã: "Ai u, khách khí như vậy làm gì.

Được rồi được rồi, tôi nhận lấy."
Cố Chiếu lại cảm ơn cô ấy, khi rời khỏi giao diện nói chuyện, nhìn thấy giám đốc Vương đang trò chuyện riêng với cô, nói sẽ giúp cô đi đến lầu 17 lấy cà phê, cũng thuận tiện đem vại trà Long Tỉnh năm trước đến cho cô, để cô không cần đi ra khỏi lầu.
Cố Chiếu không biết trà Long Tỉnh giá bán như thế nào, tùy tiện lên mạng tra cứu một hồi, thấy loại trà này đến vài trăm lẻ một cân.


Dù có từ năm trước, giảm một nửa giá cũng đến một hai trăm một cân đi?
Cô tìm kiếm ví tiền của bản thân, vì để ngừa vạn nhất nên cầm theo 300 tệ.
Đứng chờ ở bên ngoài chỗ gác cổng, từ rất xa, Cố Chiếu liền nhìn thấy giám đốc Vương mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng, xách theo cá bao ni lon màu đỏ thẫm đi lên đây.
"Lá trà cũng bỏ vào trong này cho cháu rồi." Giám đốc Vương duỗi thẳng cánh tay đưa đồ vật cho cô.
"Cảm ơn bác, chỗ tiền này..." Tiền trao cháo múc, Cố Chiếu đang muốn đưa tờ tiền đỏ trong tay cho giám đốc Vương, đối phương liền linh hoạt lắc mình một cái né tránh.
"Làm gì vậy làm gì vậy, mau lấy về đi! Đều là lá trà từ năm trước, lại không phải trà gì mới, không đáng tiền, cháu cầm đi là được."
Cố Chiếu vừa chạy sang bên trái, giám đốc Vương liền trốn sang bên phải, Cố Chiếu chạy sang phải, giám đốc Vương liền qua bên trái, có thể nói là gặp chiêu phá chiêu nấy, tẩu vị phong tao.
Một phen ngươi đẩy ta làm dây dưa một hồi, hô hấp Cố Chiếu trở nên dồn dập.

Cô hoài nghi giám đốc Vương tuổi hầu, bằng không thân pháp không thể linh hoạt như vậy.
"Thật sự không đáng tiền, vẫn còn thừa nửa vại, cháu cứ cầm đi đi.

Tôi bên này còn có việc khác, đi trước đây!" Giám đốc Vương xua xua tay, xoay người chạy chậm xuống lầu.
Cố Chiếu nắm số tiền không đưa được, nhìn bóng dáng ông ấy rời đi, có chút không biết nên làm thế nào cho phải.

Đối với những thiện ý thuần túy này, cô luôn ôm ấp một loại tâm thái gần như kinh sợ.

Sợ chính mình làm không tốt, uổng phí lòng tốt của người khác; lại sợ mình mắc nợ người ta quá nhiều, không có cách nào trả hết.
Cô cầm bao nilon trở về nhà, Thẩm Quyết Tinh vẫn còn đứng hóng gió ở bên ngoài chưa vào.

Cô vừa nấu nước phao cà phê, vừa tự hỏi làm thế nào trả phần nhân tình này.
Lúc nước sôi cô cũng không để ý Thẩm Quyết Tinh đã từ bên ngoài đi vào từ khi nào.
Cô bưng cốc cà phê đã pha xong đi đặt lên trên bàn trà ngay trước mặt Thẩm Quyết Tinh.
"Lấy cà phê ở đâu vậy?" Thẩm Quyết Tinh bưng cốc lên ngửi ngửi, xác nhận quả thật chính là cà phê.
Anh vừa dùng điện thoại di động tìm kiếm bên ngoài, cho dù là cà phê hòa tan ở siêu thị hay là cà phê ở quán lề đường đều không có, còn tưởng mười mấy ngày này đành phải rời xa cà phê, thế mà Cố Chiếu vô thanh vô tức mang đến đây một cốc.
"Tôi đi hàng xóm." Trên đầu ngón tay vẫn còn sót lại hơi nóng từ thành cốc, theo thói quen Cố Chiếu xoa xoa đầu ngón tay, nói, "Ngoài cà phê ra còn có trà Long Tỉnh, đều để ở trong bếp cho cậu, nếu muốn uống nhớ tự mình đi pha..."
Thẩm Quyết Tinh nhẹ nhàng thổi thổi trên mặt cà phê, gấp uống không chờ nổi mà nhấp một ngụm.
Vị đắng nồng đậm nháy mắt lan tỏa ở đầu lưỡi, anh lại không hề chán ghét mùi vị chua chát này, khóe môi thậm chí còn nhếch lên chút ý cười.
Cà phê rất tuyệt, đúng là thứ anh đang cần bây giờ.
"Bao nhiêu tiền vậy?"
Cố Chiếu nhìn chằm chằm khóe môi anh nhếch lên, trên mặt cô bất giác cũng nổi lên ý cười.
"Không cần tiền."
Cuối cùng cũng chịu cười rồi.
Mấy ngày qua Thẩm Quyết Tinh vẫn luôn lo âu.

Anh đã rất nỗ lực để mình không biểu hiện quá rõ ràng nhưng Cố Chiếu vẫn cảm nhận được.

Có thể là vì phải sống cùng cô trong một hoàn cảnh nhỏ hẹp, cũng có thể là do chuyện công việc, lông mày anh thường xuyên nhíu chặt, cả lúc ngủ cũng hiếm khi giãn ra.
Tuy rằng chỉ là một cốc cà phê vô vị tầm thường nhưng có thể làm tâm tình của anh tốt lên, thật sự tốt quá...!ngôn tình sủng
Cố Chiếu trầm tư suy nghĩ, đến tối cũng không ngờ nợ nhân tình lại tới.
Suy cho cùng mình không thể nào nhận không ân huệ của người khác.


Hay là mau đi thanh toán trước phí quản lý tòa nhà nhỉ?
Mới nghĩ như vậy, "Leng keng" hai tiếng, trưởng nhóm cư dân gửi tin nhắn đến.
Giám đốc Vương đã gửi thông cáo trong nhóm, triệu tập người tình nguyện, hy vọng mọi người tích cực báo danh.
"...! Đặc biệt là người trẻ tuổi, tiểu khu chúng ta nhiều người cao tuổi, vẫn rất cần những người trẻ tuổi ưu tú cống hiến một phần sức lực của bản thân."
Đây có thể chính là chỉ dẫn chú định của vận mệnh.
Cố Chiếu nhìn chằm chằm ba chữ "Người trẻ tuổi", sau đó nhắn riêng cho giám đốc Vương.
"Giám đốc Vương, cháu có kinh nghiệm làm công tác xã hội, còn có chứng chỉ hộ lý, có thể báo danh tình nguyện được không?"
Giám đốc Vương đương nhiên sẽ không từ chối: "Có thể có thể, có gì mà không thể chứ!"
Sáng mai làm kiểm tra dịch tễ, ông ấy dặn Cố Chiếu 6 giờ đến báo cáo tại cổng quản lý tòa nhà cửa, đến lúc đó sẽ căn cứ tình hình mà phân phó nhiệm vụ cho cô.
Ngày hôm sau 5 giờ rưỡi Cố Chiếu liền tỉnh giấc, cô đã tận lực không phát ra tiếng động quá lớn nhưng vẫn đánh thức Thẩm Quyết Tinh.
"Còn sớm như vậy mà cậu đi đâu đấy?" Thẩm Quyết Tinh bò dậy từ trên sô pha, thấy Cố Chiếu ăn mặc chỉnh tề, không khỏi nghi hoặc.
"Đi l@m tình nguyện viên." Cố Chiếu thay giày, một bàn tay chống ở trên then cửa.
"Tình nguyện viên?" Thẩm Quyết Tinh kinh ngạc không thôi.
"Ừ, tình nguyện viên.

Hôm nay phải làm kiểm tra dịch tễ, đợi lát nữa đến phiên chúng ta tôi gọi điện thoại cho cậu, đừng ngủ quá sâu."
Thẩm Quyết Tinh nhíu mày: "Làm sao cậu..."
Anh muốn hỏi Cố Chiếu tại sao không nói trước với anh chuyện l@m tình nguyện viên, hai người bọn họ sống dưới cùng một mái hiên, cho dù chỉ là bạn cùng phòng cũng dính một chữ "bạn" trong đó, chẳng lẽ anh không đáng để Cố Chiếu thông báo một tiếng sao?
Nhưng vừa nói ra ba chữ, anh liền bình tĩnh lại.

Bọn họ chỉ vì ngoài ý muốn nên không thể không ở cùng nhau, Cố Chiếu không phải người gì của anh, anh cũng không phải là ai của Cố Chiếu, quả thật cô không cần phải nói với anh mọi chuyện.
"Có chuyện gì không?" Cố Chiếu nghe thấy giọng Thẩm Quyết Tinh sau lưng mình, bèn quay đầu lại đi.
Thẩm Quyết Tinh nhìn cô một cái rồi lại nằm xuống.
"Không có việc gì." Anh lạnh lùng nói.
Cố Chiếu đóng cửa cũng không dám phát ra tiếng động dư thừa, cẩn thận từng chút khép cửa lại, sợ lại quấy rầy đến Thẩm Quyết Tinh, lúc đi xuống lầu vẫn còn đang nhớ lại vẻ mặt mới vừa rồi của đối phương.
Mới ngủ dậy nên khó chịu sao? Mặt nhăn nhó thật nha.
"Tôi tên là Trương Nhã, lầu 17..."
Hà Lam Cửu Thôn có tổng cộng hai điểm kiểm tra dịch tễ, một cái ở cổng nam một cái ở cổng bắc, Cố Chiếu được sắp xếp kiểm tra ở cổng nam tương đối gần nhà.
Bên trong văn phòng quản lý tòa nhà, sáu người xếp thành một hàng, cả năm đều là tình nguyện viên, giám đốc Vương cho mọi người tự giới thiệu ngắn gọn, tiện cho xưng hô sau này.
Trương Nhã hơn ba mươi tuổi, sống ở lầu đối diện với Cố Chiếu, cũng chính là Tiểu Nhã đã cho Cố Chiếu cà phê phin giấy.
"Đã kết hôn, con gái tôi 4 tuổi rồi, chồng tôi là đầu bếp toàn thời gian ở nhà, tôi là chuyên viên tư vấn ở thẫm mỹ viện.

Là thẩm mỹ viện đứng đắn được giấy phép, không phải mấy chỗ làm chui đâu nha, rất nhiều tiểu minh tinh đến chỗ chúng tôi chỉnh sửa, sau này mọi người có nhu cầu thì có thể tìm tôi, tôi giảm giá 20% cho."
Cô ấy nói xong mọi người đều cười rộ lên, trong đó có một dì trung niên thân thể hơi mập mạp cười đặc biệt lớn tiếng.
"Người có tuổi này không xem náo nhiệt làm gì, vẫn nên nhường cơ hội lại cho người trẻ tuổi thì hơn."
Đến phiên tiếp theo là một tiểu tử năng nổ nhiệt tình, nhìn qua cùng lắm chỉ mới hơn hai mươi.
"Tôi tên La Trạm, năm nay mới là sinh viên năm hai." Tuy ai cũng mang khẩu trang nhưng từ ngữ điệu cao vút có thể nghe ra tính cách rất tươi sáng của cậu ấy, "Tôi là người thuê ở lầu 13, mọi người cứ gọi tôi Đại La là được."
Giám đốc Vương có lẽ thực sự tò mò về mái tóc cậu ấy, không nhịn được bèn hỏi: "Tóc này của cậu là uốn hay xoăn tự nhiên vậy?"
"Uốn đó uốn đó." La Trạm cười nói, "Từ đời tổ tiên đến đời ba tôi đều là người Hoa Hạ thuần chủng, không lai gien từ nơi khác đến đâu."
Bên cạnh cậu ấy chính là dì béo, cũng là tình nguyện viên lớn tuổi nhất ở đây.

Đôi mắt bà ấy cong cong, mặt tròn tròn, trông rất thân thiện: "Lần đầu tiên gặp mặt xin tự giới thiệu một chút, tôi họ Thạch, là Chủ nhiệm Ủy Ban của tiểu khu chúng ta, tôi là một công nhân viên chức đã về hưu.

Sau này công việc có gặp vấn đề gì cứ đến nói với tôi hoặc giám đốc Vương là được, chúng tôi nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết cho mọi người.

Đang trong thời kỳ đặc thù, mọi người đều không dễ dàng, nhìn những người trẻ tuổi là mọi người đây đến báo danh làm công tác tình nguyện, tôi thật sự rất cảm động..."
Đại khái thao thao bất tuyệt như vậy hết ba phút, chủ nhiệm Thạch rốt cuộc cũng kết thúc bài diễn thuyết của mình.
Mọi người không khỏi nóng lòng dời mắt sang vị tình nguyện viên kế tiếp.
Đối phương đại khái đã hơn bốn mươi tuổi, có một điểm hói rất nhỏ, nói chuyện thong thả ung dung, ngữ điệu vô cùng nhu hòa, vừa nghe liền biết tính tình rất tốt.
"Tôi ở lầu 5 phòng 401, mọi người cứ gọi tôi là lão Trần là được."
Ông ấy tự giới thiệu vô cùng ngắn gọn, ngắn gọn đến mức đến lượt Cố Chiếu mà cô còn không kịp phản ứng lại.
Cảm giác trở thành tâm điểm chú ý, được đám đông nhìn đến này luôn luôn là thứ Cố Chiếu sợ hãi nhất, sẽ khiến cô nghĩ đến nhưng kí ức không vui.
"Tôi...!Tôi tên là Cố Chiếu.

Ở tại lầu 3 phòng 301.

Rất vui được gặp mọi người.."
Cô cúi gằm mặt, càng nói càng nhỏ giọng, cuối cùng quả thực nhỏ bé yếu ớt như tiếng muỗi vo ve, xem như đã biểu hiện rõ nét nhất chứng sợ xã hội của mình.
"Vui vẻ vui vẻ đi, tôi cũng rất vui được quen biết mọi người.

Từ hôm nay trở đi chúng ta liền tạo thành một đội tình nguyện viên nhỏ, đều là đồng đội, không cần khách khí." Trương Nhã nhìn thấy Cố Chiếu không được tự nhiên, liền có tâm giúp cô giảm bớt cảm giác căng thẳng, tiếp chuyện, "Giám đốc Vương, anh xem công tác kế tiếp phân phối như thế nào vậy? Chúng tôi cần làm những gì đây?"
Giám đốc Vương đã sớm chuẩn bị xong, từ trong cái rương trên mặt đất lấy ra phân phát cho mỗi người một bộ đồ bảo hộ, nói: "Dùng một lần, mỗi người một bộ, chú ý đừng làm rách, nếu không sẽ không còn tác dụng bảo hộ nữa đâu."
Vì đội ngũ y tế và kiểm tra dịch tễ ở tiểu khu bọn họ khoảng 7 giờ đến, giám đốc Vương để cho La Trạm trẻ tuổi chân cẳng tốt cầm cái loa lớn đi đến từng lầu từng lầu một kêu gọi mọi người ra làm kiểm tra dịch tễ, đến lúc đó Trương Nhã phụ trách quét mã, Cố Chiếu phụ trách đăng ký, chủ nhiệm Thach và lão Trần cùng phụ trách giữ gìn trật tự đội ngũ.
Đây không phải công việc phức tạp gì, không có bao nhiêu hàm lượng kỹ thuật, sau khi trải qua khó khăn mở miệng ban đầu Cố Chiếu cũng mau chóng tiến vào trạng thái.
"Anh là lầu mấy phòng mấy?"
Tuy nhiên, cũng có thể do lớp quần áo bảo hộ dày cộp đã tạo cho cô cảm giác an toàn, khiến cô không còn sợ hãi khi nhìn thẳng vào ánh mắt người khác.
"Tên là gì vậy? À, được, có phải vẫn còn một người nữa chưa đến đúng không?"
Làm cho từng lầu từng lầu một, mau chóng đến phiên tầng lầu của Cố Chiếu bọn họ.
Cố Chiếu vừa định gọi điện thoại đến cho Thẩm Quyết Tinh, lúc đang theo thói quen tính sờ tay vào túi mới ý thức được mình không có túi, di động cũng khóa trong ngăn tủ ở phòng quản lý.
Cô có hơi lo lắng Thẩm Quyết Tinh vẫn chưa ngủ dậy, đang suy nghĩ có nên để La Trạm đi giúp mình ấn chuông cửa hay không thì liền nhìn thấy Thẩm Quyết Tinh ở phía xa xa đang đi theo đám đông thưa thớt hướng đến bên này.
Anh mặc một chiếc áo thun tay ngắn màu đen đơn giản, bên dưới là chiếc quần dài rộng thùng thình màu xám, chân đang đi một đôi dép nhựa màu đen loại 20 tệ Cố Chiếu mua cho anh ở cửa hàng tạp hóa, một tay đút túi, một tay nghịch di động, thong thả mà hành động theo đội ngũ.
Anh thật sự rất cao, lại mang theo một khí thế đẹp trai bức người, dù có mang khẩu trang cũng khó che giấu nổi vẻ anh tuấn, liên tục thu hút không ít ánh nhìn chăm chú của mọi người.
Anh giống như đã quá quen với những ánh mắt đánh giá đó, một mực làm lơ, đi thẳng đến trước mặt Cố Chiếu, lúc nghe Cố Chiếu hỏi mình ở phòng nào lầu nào mới rốt cuộc ngẩn mặt khỏi di động.
"Tôi sống ở lầu nào cậu không biết sao?".