Anh Là Ngân Hà Khó Chạm Tới

Chương 33: Chương 33





Thẩm Quyết Tinh dù có tập trung đến mấy cũng khó mà bỏ qua được ánh mắt sáng quắc của cô từ bên kia nhìn sang.

Đầu ngón tay anh dừng lại, toàn bộ không gian chỉ còn lại âm thanh mỏng manh từ show tống nghệ trong TV truyền ra.“Chuyện gì?” Anh giương mắt hỏi.“Tôi ...!tôi muốn trở lại phòng một chút… lấy máy tính của mình.” Cố Chiếu thấy ngại ngùng vì đã làm gián đoạn tiết tấu công việc của người khác, muốn nhanh chóng giải thích thật nhanh, nhưng cuối cùng lại vì quá lo lắng mà nói lắp bắp.Thẩm Quyết Tinh còn tưởng cô có chuyện gì, nhìn cô một lát rồi lại đưa mắt nhìn về màn hình máy tính ở trước mặt.“Đây là nhà của cậu, cậu có thể ra vào tùy ý.”Cố Chiếu giống như binh lính cuối cùng cũng nhận được chỉ thị của huấn luyện viên, nghe vậy bèn đứng dậy nhanh chóng vòng qua bàn trà, chạy về phòng mang laptop quay trở ra.Thống kê kháng nguyên không có gì khó khăn, nhưng lại là việc rất vụn vặt.


Cố Chiếu cần kiểm tra từng số nhà một để xem cái nào đã được tải lên và cái nào chưa được tải lên.Cô cứ làm như vậy xong hết một ngày, Cố Chiếu nghĩ có thể tăng hiệu suất công việc nhanh hơn, liền đi thương lượng với giám đốc Vương, liệu có thể cho mọi người viết số nhà của mình lên trên ảnh chụp kháng nguyên hay không, chỉ cần trực tiếp lục soát hình ảnh là có thể mau chóng thống kê xong, cũng đỡ phải xem lại lịch sử trò chuyện mệt mỏi như vậy.Giám đốc Vương nghĩ đây là một biện pháp hay nên đã gửi thông báo vào nhóm chat, @mọi người.Nhưng vấn đề mới lại nảy sinh.Những người trẻ tuổi quen với thao tác trên di động thì không nói, nhưng người trung niên và người già không rành sử dụng di động đều gặp khó khăn, không ngừng xin giúp đỡ trong nhóm chat.07-101: “Làm thế nào để thêm chữ vậy? Tôi làm không được.”11-401: “Tôi cũng không làm được, tôi trực tiếp nói số phòng cho mấy người không được sao?”03-202: “Người một nhà phải chụp chung một ảnh hay là chụp riêng ba bức khác nhau vậy? Mỗi bức đều phải thêm chữ vào sao?”Nếu giám đốc Vương đã giao những việc này cho Cố Chiếu thì cô cũng có nghĩa vụ xử lý tốt những chuyện liên quan.

Từng người từng người một, Cố Chiếu cẩn thận mà trả lời những câu hỏi mọi người đưa ra, giằng co như vậy hết một buổi tối.Đến khi thống kê hết toàn bộ kháng nguyên đang có, thời gian hiển thị trên màn hình máy tính đã đến gần mười hai giờ đêm.Cố Chiếu kinh ngạc nhảy dựng, đi xem Thẩm Quyết Tinh thì phát hiện đối phương đã tắm rửa xong từ bao giờ, tóc khô một nửa, đang ngồi trên sô pha đơn ở bên kia, một tay chống cằm, một tay kia cầm điều khiển từ xa, đang xem TV …Trong TV trời mưa thật to, cô gái trẻ dầm mình trong mưa đang cãi nhau với bạn trai.

Hai người không màng đến ánh nhìn của người qua đường, đứng trong mưa rống thật to, cô gái còn suýt bị một chiếc xe chạy quá tốc độ đâm phải, may mà được người đàn ông giữ chặt xoay hai vòng, lúc này mới cứu cô ấy khỏi tai ương đổ máu.“Anh buông tôi ra! Ai cần anh lo, không phải anh không thích tôi sao? Không phải anh chẳng quan tâm chút nào đến sống chết của tôi sao?”“Em quậy đủ chưa? Tôi nói nhiều như vậy mà em nhất định phải nhớ rõ hai câu này mới được sao?”“Nếu không thì sao? Anh muốn tôi phải nhớ rõ cái gì? Nhớ rõ anh tàn nhẫn, anh vô tình, anh vô cớ gây rối sao?”“Em…”Cố Chiếu mở to mắt nhìn hai người họ anh một lời tôi một ngữ, cuối cùng ôm hôn nhau trong màn mưa.

Cô quay sang nhìn Thẩm Quyết Tinh, muốn biết có phải người bên kia không căn bản không xem mà chỉ đúng lúc dừng ở đoạn này hay không.Nhưng điều khiến cô khiếp sợ chính là, Thẩm Quyết Tinh không chỉ đang xem, mà còn xem đến… rất nhập tâm chứ không hề thất thần như cô nghĩ.Bài hát kết phim chậm rãi vang lên, thân ảnh của hai nhân vật nam nữ chính dừng ở cảnh ôm hôn trong mưa.


Thẩm Quyết Tinh chớp chớp mắt, cảm giác được Cố Chiếu nhìn mình chăm chú, trong lòng thầm nghĩ, lại làm sao vậy, tầm mắt anh nhẹ nhàng dời sang, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt như gặp quỷ của đối thượng.Thẩm Quyết Tinh tạm dừng một giây, nói: “Tôi có xem phim thần tượng, có vấn đề gì không?”Cố Chiếu nào dám nói có vấn đề gì, cô vội lắc lắc đầu liên tục: “Cậu… theo đuổi thần tượng à?”Nam nữ chính trong bộ truyền hình vừa rồi có vẻ khá nổi tiếng mấy năm gần đây, phòng chiếu trong viện dưỡng lão của cô còn chiếu một bộ phim cổ trang khác có sự tham gia của hai người bọn họ.“Không có theo đuổi.” Thẩm Quyết Tinh nói, “Chỉ là thỉnh thoảng tôi sẽ xem những thứ không cần dùng đến não để thư giãn đầu óc.”Anh vừa nói như vậy Cố Chiếu liền hiểu.

Có đôi khi cô cũng thích đọc một ít truyện ngắn du ký, thú vị nhưng sẽ không tốn quá nhiều chất xám.


Không cần tự mình trải nghiệm vẫn có thể cùng chia sẻ những địa điểm thú vị, phong tục hiếm có, còn có văn hóa hoàn toàn khác biệt thông qua những con chữ.“Tôi… có phải đang quấy rầy cậu nghỉ ngơi không?” Cố Chiếu đóng laptop lại, vội vàng đứng dậy nhường lại “giường” cho đối phương.“Không có, vốn tôi ngủ cũng muộn.” Mặc dù nói như vậy nhưng Thẩm Quyết Tinh vẫn tắt TV.Đầu óc Cố Chiếu bây giờ toàn là chuyện thống kê kháng nguyên, những việc khác có chút không nghĩ kịp, đến nỗi lúc đi lấy quần áo tắm rửa cô chỉ lấy mỗi nội y, hoàn toàn quên mất áo ngủ.Sau khi tắm xong, cô xõa mái tóc dài ướt sũng nhìn bộ quần áo bẩn đã ngâm no nước trong chậu rửa mặt, có chút há hốc mồm.Bình thường khi ở nhà một mình, lúc quên lấy quần áo có thể trần như nhộng đi qua lại trong nhà, nhưng mà bây giờ bên ngoài chính là Thẩm Quyết Tinh…Mặc dù phòng khách đã tắt đèn tối om, đối phương dường như đã ngủ say nhưng cũng không đủ để cô lấy hết can đảm khỏa thân lao ra khỏi phòng tắm…Cô ngồi ở trên nắp bồn cầu, buồn rầu nửa ngày, mái tóc vốn ướt nước đã khô gần nửa nhưng vẫn chưa nghĩ ra biện pháp.Cuối cùng thật sự hết cách, cô thở dài, đứng dậy xách quần áo trong chậu rửa mặt bắt đầu nghiêm túc chà xát —— thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, nếu thật sự không được thì cứ mặc quần áo ướt đi ra ngoài thôi.“Đùng đùng đùng!”Đang lúc Cố Chiếu ra sức giặt quần áo, cửa phòng tắm bỗng nhiên bị người khác gõ vang.

Vì cánh cửa nằm ngay bên cạnh, Cố Chiếu bị âm thanh ngay sát bên tai dọa hoảng sợ, cuống quít nhìn lại, chỉ trông thấy một bóng người mơ hồ sau lớp kính mờ.“Cố Chiếu, cậu ở trong đó rất lâu rồi, không bị sao chứ?” Ngoài cửa vọng vào tiếng Thẩm Quyết Tinh dò hỏi..