Áp Trại Tân Nương

Chương 14




Nhìn bang chủ thân mật ôm nữ nhân này đúng là lần đầu tiên trong mười năm qua.

Nói tới mười năm trước khi bang chủ chưa gặp gỡ Tô cô nương này, hắn cũng là một người trẻ tuổi phong lưu, bên người không thiếu mỹ nữ quay vây quanh lang quân tuấn tú. Thấy bang chủ hào phóng còn anh tuấn, nam nhân tuổi trẻ thành công thế nhưng lại bị một Tiểu oa nhi mười năm trước hấp dẫn, hơn nữa ưng thuận hứa lấy nàng, lúc ấy Long Diễm bang nổi lên một trận tranh cãi không nhỏ, bất quá tranh cãi này đều được thảo luận riêng. Dù sao bang chủ làm việc từ trước đến nay đều kỳ quái, không ai dám chất vất chính diện. Nhưng mà ngay tại mười năm sau chính hôm nay nhìn thấy Tô cô nương này, bọn họ cuối cùng bừng tỉnh đại ngộ, mọi người đều bội phục lựa chọn năm đó của thiếu bang chủ.

「 Cung nghênh bang chủ!」 Mọi người trăm miệng một lời hô.

Triển Vô Cực hướng bọn đầy tớ hơi vuốt cằm sau đó ôm chặt Tô Tiểu Thoa đi nhanh tiến vào bên trong?

「Tiểu Xuân, Tương Nhi, bảo muội, theo ta vào phòng!」 Triển Vô Cực ra mệnh lệnh.

Ba gã nữ tì lập tức theo đi vào.

「 Thả ta xuống!」 Tô Tiểu Thoa nhẹ nhàng nói. Nàng không muốn bị hắn ôm mãi như thế,hơn nữa lại trước mặt nhiều người. Bởi vì loại thân mật tiếp xúc này giống như là nói với người khác quan hệ hai người, mà loại quan hệ không rõ này làm nàng vừa xấu hổ vừa cảm thấy thấp hèn, càng thêm căm thù chính mình!

「 Không được!」 Hắn nhìn cũng không nhìn nàng một cái.

「 Thả ta xuống nha!」 Nàng lại yêu cầu. Giờ phút này nàng phải đem hết khả năng khắc chế chính mình, tránh cho trước mặt người khác trở mặt với hắn, bởi vì nàng biết làm như vậy chỉ tổ làm sự việc càng thêm hỗn loạn mà thôi!

Triển Vô Cực rốt cục dừng lại bước chân, bất quá hắn cũng không buông nàng xuống, chẳng qua là lạnh lùng nhìn nàng, mở miệng nói:「 Ở trong thế giới của ta luôn luôn do ta làm chủ, chưa tới phiên àng xếp đặt cho ta!」

「 Chỉ cần ngươi thả ta đi thì có thể tránh những việc này.」 Nàng không mang theo một tia cảm tình trả lời.

Triển Vô Cực nghe xong cuồng tiếu mấy tiếng.「 Nếu ta muốn nàng ngoan ngoãn nghe lời thì không cần mức công như thế? Chỉ cần lấy tánh mạng già trẻ của nhà họ Tô ra uy hiếp nàng,thì có thể đạt tới đến mục đích , không phải sao?」

Tô Tiểu Thoa vừa nghe, lạnh lẽo lập tức ùa vào đáy lòng! Trời ạ! Hắn đến tột cùng là người như thế nào? Nàng không biết lòng người có thể nào thâm trầm hiểm ác như thế?

Nhẹ nhàng , nàng thở dài, vô lực rũ mắt xuống, không muốn cải cọ những việc không cần thiết. Dù sao cải cọ với hắn, cho dù ai cũng không chiếm được thượng phong!

Đi qua một quảng trường trống trải sau lại đến trước một cánh cửa màu đen, trên cửa khắc một đôi trông kim long rất sống động, chạm trổ này tinh tế tuyệt vời, ngay cả nàng đối với nghề mộc không biết lắm cũng nhìn ra được nó xuất phát từ danh sư.

Sau khi mở cửa,Tô Tiểu Thoa ngược lại có chút ngoài ý muốn, vốn tưởng rằng hắn giống loại người sống ngoài bãi hoang, không ngờ trong phòng lại hoàn toàn tương phản xa hoa xanh vàng rực rỡ.Trong phòng ngoại trừ giường nhỏ còn có bàn gỗ ở ngoài,bên cạnh có một tủ gỗ từ cây đàn hương,ngoại trừ mấy cái đó ra không còn gì nữa, đơn giản đến cực điểm.

Hắn ôm nàng đi tới trước tủ, từ trong tủ lấy ra một bộ lễ phục tân nương đỏ thẩm.

「 Giúp nàng thay xiêm y!」 Triển Vô Cực ra lệnh nói. Hắn lập tức đem nàng ôm tới trước giường buông xuống,sau đó quay đầu bước đi.

Kế tiếp ba nữ tì lập tức bắt đầu giúp nàng rửa mặt chải đầu thay trang phục, dù sao hôm nay cũng là ngày vui của bang chủ mừng rỡ, cho dù không có quá trình đón dâu, cũng phải giúp tân nương tử ăn mặc thật xinh đẹp,để bang chủ vui vẻ!

Tô Tiểu Thoa từ nhỏ sống trong giàu có, đối với nữ tì hầu hạ sớm bình thản ung dung, nhưng hôm nay nàng không thể chịu đựng được người khác lại chạm đến thân thể không còn thuần khiết của nàng. Bởi vậy nàng đối với cách hầu hạ nữ tì xem như không thấy, từ đầu đến cuối giữ chặt áo choàng của Triển Vô Cực ngồi ở mép giường, giống như con mồi bị thương, dùng một đôi mắt to cảnh giác ,nhìn chăm chú các nàng, không cho các nàng tới gần người.

Nhóm nữ tì mỗi người đều vô cùng lo lắng, rồi lại không dám động nàng, dù sao nàng cũng là bang chủ phu nhân tương lai nha!

Thời gian rất nhanh trôi đi, bốn người các nàng giằng co không ít,cũng không có nửa phần tiến triển.

Đột nhiên, cánh cửa bị mở ra, Triển Vô Cực đi đến.「 Các ngươi đang làm cái quỷ gì?」 Hắn lạnh lùng nói.

Nữ tì thấy bang chủ giận giữ như vậy,bọn họ sợ tới mức không nói ra lời. Các nàng biết bang chủ hỉ nộ vô thường, tuy rằng đối đãi bọn hạ nhân coi như nhân hậu, nhưng chưa bao giờ có người thấy hắn như vậy mà lười biếng,đây là bởi vì vi bang chủ trời sinh anh khí, không giận tự uy.Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt hắn, mọi người ngay cả thở cũng không dám thở mạnh!

Triển Vô Cực thấy nữ tì đều câm như hến nhìn lại người ngồi ở mép giường, vẻ mặt cảnh giác của Tô Tiểu Thoa, trong phút chốc làm hắn đối tất cả mọi việc coi như hiểu…….

「 Các ngươi đi ra ngoài!」 Hắn cho nữ tì lui ra, sau đó đi từng bước một đến Tô Tiểu Thoa.

「 Ngươi — Ngươi không được lại đây!」 Tô Tiểu Thoa theo bản năng lui tới góc giường .