Bá Đạo: Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Chương 161: Cầu hôn




Nhìn Âu Tiểu Thiển như vậy, Hàn Đông Liệt trở nên tức giận, dùng sức nắm lấy tay cô, gầm nhẹ, “Đi theo tôi!”

Viên thuốc trong tay Âu Tiểu Thiển rơi trên mặt đất, dùng dằng nói, “Anh làm gì đấy? Buông tôi ra…..”

Hàn Đông Liệt lôi cô ra khỏi tiệm thuốc, đứng ở lề đường dành cho người đi bộ, xe cộ chạy không ngừng, hai người chỉ nhìn về phía trước, hồi lâu không nói chuyện.

Ánh mặt trời nóng hừng hực chiếu vào hai người, Âu Tiểu Thiển không nhịn được nói, “Cuối cùng anh muốn làm cái gì? Đứng ở chỗ này nóng sắp chết rồi!”

Hàn Đông Liệt nhìn cô không chớp mắt, đôi môi có chút khô khốc, giống như thề, nói ra ba chữ, “Anh yêu em!”

“Cái…… Cái gì? Anh, anh điên rồi? Trúng gió rồi sao?” Âu Tiểu Thiển hỏi ngược lại, đồng thời lui về sau một bước, trong lòng cuồng loạn không dứt như nói cho cô biết, phải mau rời khỏi nơi này thôi.

“Anh yêu em…. Anh nói anh yêu em!” Tiếng của Hàn Đông Liệt càng ngày càng lớn, cộng thêm vẻ mặt nghiêm túc của anh, khiến cho mọi người chung quanh phải dừng chân.

Âu Tiểu Thiển lúng túng không biết như thế nào cho phải, lui về phía sau một bước lại bị anh bắt được, kéo vào bên cạnh anh lại hướng về phía cô rống to một lần nữa, “Âu Tiểu Thiển, anh, yêu, em!”

Âm thanh cả đường phố cũng dừng lại, cũng chỉ có tiếng chiếc xe qua lại, mỗi người đi qua cũng dừng chân lại nhìn bọn họ.

“Anh…. anh điên thật rồi! Nói xằng nói bậy, tôi…. Tôi còn rất nhiều việc cần hoàn thành, tôi đi trước…”

Âu Tiểu Thiển giùng giằng muốn rời khỏi, nhưng Hàn Đông Liệt lại giữ chặt cô, đứng trước tất cả người đi đường nói, “Gả cho anh đi, anh muốn em giúp anh sinh con, anh muốn em đi theo anh cả đời, cho nên…. gả cho anh đi!”

Âu Tiểu Thiển kinh ngạc nhìn anh, không ngờ anh lại có thể cầu hôn cô trước bao nhiêu người như vậy. Hơn nữa nét mặt mỗi người đi đường đều mong đợi cô nói “Dạ!”

Do dự, do dự, u buồn một lần nữa! Cô lo lắng, hai chân không ngừng lui về phía sau, giống như là có người đang bức cô đến bên vách núi, để cho cô sợ!

“Tôi….. Tôi…. anh….. anh…..” Âu Tiểu Thiển vừa run rẩy vừa không ngừng nói anh tôi anh tôi, cuối cùng cô hơi lo lắng hỏi, “Anh không muốn ép tôi!”

Thật ra thì không phải là cô không muốn đồng ý với anh, chỉ là cô không biết mình có nên đồng ý hay không. Bỏ qua việc anh là kẻ thù của nhà họ Âu, điều cô sợ hơn đó chính là cô sẽ mang lại bất hạnh cho anh.

Từ nhỏ đến lớn, từng người thân ở bên cạnh cô sẽ bỏ cô đi, lần một lần hai có thể nói là ngẫu nhiên, nhưng là chuyện như vậy xảy ra rất nhiều lần, không tránh khỏi để cho cô không lo sợ được. Giống như có Tử Thần đi theo bên cạnh cô, để cho cô ngày càng sợ, càng khủng hoảng!

“Tiểu Thiển….” Hàn Đông Liệt gọi tên của cô, tay cũng bắt được hai cánh tay của cô, không để cho cô có cơ hội lui về phía sau, chỉ có thể dựa vào gần mình.

Mà người chung quanh cũng bắt đầu ồn ào, cũng vừa vỗ tay vừa nói “Gả cho anh, gả cho anh, gả cho anh…..”

Nghe những lời như vậy, trên mặt mỗi người bọn họ đều là vẻ mặt mong đợi, Âu Tiểu Thiển từ từ lọt vào thế giới hỗn loạn.

Cố gắng để cho mình giữ tỉnh táo, nhưng cô vẫn không dám ngẩng đầu nhìn mặt của anh, chỉ có thể cúi đầu chậm rãi nói, “Để cho tôi…… suy nghĩ thêm một chút!”