Bá Đạo Vs Ôn Nhu

Chương 5




Hình Hòa với Phi Nhiên sau khi ăn cơm xong thì kéo nhau đến quán bar uống chút rượu, đến khuya mới trở lại nơi mình đang ở tạm.

Hình Hòa mở cửa phòng mình, đi vào, vừa muốn đóng cửa thì một người cũng sặc mùi rượu như mình lách vào trong, nhìn kĩ lại, thì ra là Y Đằng Tuấn Ngạn.

“Có chuyện gì sao?” Hình Hòa có chút nhăn mũi, xem ra Y Đằng Tuấn Ngạn uống rất nhiều, mùi rượu trên người nồng nặc, gã té vào trong hầm rượu sao? “Cậu uống rất nhiều rượu sao? Mùi trên người rất nặng!”

Y Đằng Tuấn Ngạn không có trả lời Hình Hòa, chỉ lẳng lặng ngồi xuống mép giường, không ngừng bứt tóc mình. Hình Hòa nhìn thấy gã như vậy, chỉ nói y cũng uống rượu, không thoải mái, liền lắc đầu đi đến gần phòng tắm, chuẩn bị tận hưởng cảm giác tắm rửa thoải mái.

Y Đằng Tuấn Ngạn ngồi ở bên giường, lắng nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm vọng ra, ban đầu cơ thể bởi vì uống rượu mà nóng nóng bây giờ thì khô nóng muốn quắt queo luôn rồi. Gã thích Hình Hòa, lần đầu tiên nhìn thấy y đã thích y đến mê muội rồi, ngay cả y là đàn ông cũng chẳng sao cả, chỉ cần là y thì tốt rồi. Gã mấy ngày nay vẫm bám dính lấy bên người Hình Hòa, chính vì nếu ở chung nhiều hơn, có lẽ Hình Hòa cũng sẽ thích mình. Nhưng mà, hôm nay cái người gọi là Trương Phi Nhiên đột nhiên xuất hiện, nhưng lại làm cho gã có cảm giác gặp phải nguy cơ. Nghĩ đến lần đầu tiên nhìn thấy Hình Hòa trên máy bay, đôi mi nhíu lại thật chặt, là vì Trương Phi Nhiên kia sao? Thật đáng chết, không cần nghĩ nữa, không nghĩ đến chuyện không muốn nghĩ nữa… Y Đằng Tuấn Ngạn gõ mạnh vào đầu mình, không muốn nhớ lại chuyện làm cho mình không vui, nhưng không thể không nghĩ tới chuyện đáng ghét kia.

Hình Hòa tắm rửa xong đi ra, liền nhìn thấy Y Đằng Tuấn Ngạn tự gõ vào đầu mình. “Làm sao vậy? Uống rượu nhiều quá đau đầu à?” Hình Hòa một bên vuốt những giọt nước đang chảy xuống trên tóc, một bên đi đến trước hành lí của mình tìm kiến, tìm một hồi, lấy ra hộp thuốc, đưa một viên cho Y Đằng Tuấn Ngạn, “Uống thuốc đi, thuốc giải rượu tôi không có, đây chỉ là thuốc giảm đau, chắc cũng có tác dụng.”

Y Đằng Tuấn Ngạn ngơ ngác nhìn Hình Hòa, cũng không có đưa tay nhận lấy, một lát sau, mở miệng nói: “Đây là phòng của anh? Tôi sao lại ở đây? Tôi không phải ở trong phòng mình sao…” Ực, mới vừa rồi hình như mình đang ở trong phòng uống rượu mà, như thế nào bây giờ lại thành phòng của Hình Hòa rồi? Nhìn Hình Hòa trên người chỉ quấn áo tắm, thì ra thanh âm tắm rửa hồi nãy nghe được là thật, còn tưởng rằng do mình uống nhiều quá mà sinh ra ảo giác chứ. Bất quá… Y Đằng Tuấn Ngạn nhìn Hình Hòa mới vừa tắm ra, đây là lần thứ hai nhìn thấy Hình Hòa vừa tắm xong, nhưng mà… Y Đằng Tuấn Ngạn len lén nuốt một ngụm nước miếng, nhưng mà lại cảm giác được Hình Hòa rất gợi cảm!

“Ha ha, làm sao mà biết được chứ, chắc là cậu uống nhiều nên say.” Hình Hòa thấy Y Đằng Tuấn Ngạn không cầm thuốc, để lại bên cạnh, tiếp tục lau mớ tóc còn ẩm ướt.

“Uh?… Đúng vậy, phải không…” Y Đằng Tuấn Ngạn cầm lấy thuốc bên cạnh, đầu đúng là có chút đau, gặp quỉ, trước kia mặc kệ có uống bao nhiêu cho tới bây giờ cũng chưa từng bị đau đầu. (Tuấn Ngạn à, mi còn không nhớ rõ mi mới lúc này tự đấm vào đầu mình sao?)

“Hình Hòa…” Uống thuốc xong, Y Đằng Tuấn Ngạn sâu kín mà gọi tên Hình Hòa

“Uh?” Hình Hòa cũng lơ đãng đáp lại.

“Hình Hòa, Hình Hòa…” Y Đằng Tuấn Ngạn gọi Hình Hòa, chỉ là gọi không có mục đích.

Hình Hòa cũng trả lời vài tiếng, phát hiện Y Đằng Tuấn Ngạn giống như chẳng có chuyện gì muốn nói, liền cũng không để ý đến gã nữa, mở laptop ra lang thang trên mạng một vòng.

Đột nhiên, trong lúc lơ đãng, Hình Hòa rơi vào trong vòng ngực một người.

“Y Đằng?… Cậu làm cái gì?” Cảm giác bất an dâng lên trong lòng, Hình Hòa giãy dụa.

“Hình Hòa… Tôi thích anh… Tôi thật sự rất thích anh…” Y Đằng Tuấn Ngạn gục lên hõm cổ mới tắm rửa qua của Hình Hòa, thật là thơm! Liền liếm nhẹ lên cái cổ mềm mại của Hình Hòa.

Hình Hòa bị hành động của Y Đằng Tuấn Ngạn làm cho căng hết cả da đầu, cả người run rẩy: “Y Đằng, cậu đang làm cái gì vậy? Cậu say quá rồi?”

Y Đằng Tuấn Ngạn không có trả lời câu hỏi của Hình Hòa, lại còn túm chặt tay y lại. Hình Hòa giãy dụa, nhưng mà khí lực của Y Đằng Tuấn Ngạn thật lớn. “Y Đằng Tuấn Ngạn, cậu buông tôi ra, nếu không tôi sẽ tức giận…”

“Hòa… Tại sao, tại sanh ánh mắt của anh không thể đặt lên người tôi vậy? Trương Phi Nhiên kia, anh thật sự thích hắn ta sao, nhưng mà tôi cũng thích anh, tôi so với hắn ta lại càng thích anh hơn… Anh đừng thích hắn ta, thích tôi có được hay không?” Y Đằng Tuấn Ngạn đình chỉ lại hành vi của mình, chỉ gắt gao ôm Hình Hòa như cũ không cho y thoát ra.

Nghe lời nói có chút không tỉnh táo của Y Đằng Tuấn Ngạn, Hình Hòa liền đau đầu: “Y Đằng…”

“Gọi tôi là Tuấn Ngạn! Hòa, vì sao anh lại thân thiết gọi cái tên Trương Phi Nhiên kia là Phi Nhiên, tại sao lại gọi tôi là Y Đằng xa lạ như vậy?… Hòa, gọi tôi là Tuấn Ngạn là tốt rồi, gọi tôi là Ngạn…”

Hình Hòa im lặng không nói gì, y xoa xoa huyệt hai bên thái dương, “Y Đằng…” Đột nhiên phát hiện ánh mắt Y Đằng Tuấn Ngạn nóng rực nhìn mình chằm chằm, “Được rồi, Tuấn… Tuấn Ngạn… Cậu uống rượu say quá nên mới nói hồ đồ như vậy, như vầy đi, cậu đi tắm rửa trước đi, sau đó ngủ một giấc, ngày mai sẽ tốt thôi, OK?”

Y Đằng Tuấn Ngạn thế nhưng lại không muốn, vững vàng ôm Hình Hòa không muốn buông ra, Hình Hòa thật sự không có cách nào khác, “Cậu mà cứ như thế này, tôi sẽ tức giận thật sự, tôi sẽ không để ý đến cậu nữa, cũng sẽ không thích cậu nữa!”

Một chiêu này, thật là có tác dụng, Y Đằng Tuấn Ngạn dùng dằng không muốn thả Hình Hòa ra, đi đến cửa, “Hòa, tôi đi tắm, rất nhanh sẽ quay lại, anh phải chờ tôi nha…” Trước khi đóng cửa lại, gã đối diện với Hình Hòa đẹp trai cười, “Hòa, những lời tôi nói lúc nãy không phải vì say mà nói, cho nên anh đừng có mà nghe xong rồi quên đi!”

Sau khi cánh cửa đóng lại, Hình Hòa đột nhiên cảm giác sau cổ lạnh run. Chẳng lẽ Y Đằng Tuấn Ngạn vẫn còn thích mình sao? Mới vừa rồi chính là ghen tị? Uống… giấm chua của Phi Nhiên? Không được, mình chẳng thể ở lại chỗ này đợi nữa, thừa dịp Y Đằng Tuấn Ngạn còn đang quay về phòng gã tắm rửa, Hình Hòa rất nhanh thu dọn hành lí của mình, mặc dù hình như rất không lịch sự, nhưng mà Hình Hòa không thể tiếp nhận được chuyện bản thân thật sự bị một người đàn ông yêu, cho dù chính y cũng yêu một người đàn ông!

Nhanh chóng trả phòng phòng, Hình Hòa vội vàng chặn lại một chiếc taxi, biến mất trong bóng đêm tịch mịch…



Y Đằng Tuấn Ngạn sau khi tắm rửa xong, tinh thần tốt lên rất nhiều, kích động mà chạy đến trước cửa phòng Hình Hòa gõ cửa, nhưng qua một lúc vẫn không có động tĩnh gì. Gã kì quá gọi điện thoại cho lễ tân, muốn chuyển cuộc gọi của mình vào phòng Hình Hòa, nhưng lễ tân báo lại mấy phút trước y mới trả phòng.

Cảm giác bị lừa dối làm cho Y Đằng Tuấn Ngạn hung hăng giáng vào vách tường một đấm, “Hình Hòa, anh tại sao lại làm như vậy?” Cũng không có bắt buộc Hình Hòa lập tức tiếp nhận tình cảm của mình, chỉ là hi vọng y ít nhất co 1the63 cho mình một cơ hội. Nhưng mà, y tại sao không nói một câu liền biến mất… “Hình Hòa, tôi sẽ tìm được anh, anh không nói một tiếng, tôi muốn anh phải trả giá đắt!”

Rút điện thoại di động ra, thuận thục bấm một dãy số, “Là tôi, tôi đồng ý chuyện anh nói lần trước, bất quá, anh cũng phải giúp tôi tìm một người… Đúng vậy, người tên là Hình Hòa, một người đàn ông Trung Quốc.” Cúp điện thoại, khuôn mặt tuấn lãng liền phủ đầy băng giá.