Ba Vạn Dòng Thư Tình

Chương 11




"..."

Đúng lúc phục vụ mang món chính lên, hai người im lặng nhìn nhau.

Phục vụ rời đi, Lục Thành khàn giọng mở miệng:"Cô xem qua tác phẩm của Điều Sắc chưa?"

"Có xem qua."

Hắn hỏi tiếp: "Điều Sắc làm giả sao?"

"Không có."

"Vậy..." Lục Thành bật cười, "Cô là trực tiếp khôi phục và chắp nối lại. Cái khác tôi không dám nói nhưng tôi đã xem bản gốc."

Tiêu Như Sắc xuất bản vào năm 2006, là một trong những tác phẩm thuộc về series Cửu Châu hot nhất năm đó.

Đây là bộ tác phẩm rất thần kỳ.

Thần kỳ ở chỗ, không biết có phải có thuộc tính đặc biệt nào không, nó đặc biệt được những người muốn đạo văn ưu ái.

Các tác phẩm đạo văn trên mạng rất nhiều, nếu như đạo văn mấy bản, hầu như sẽ có một phần lấy từ. Có người copy miêu tả, có người ôm đi tình tiết.

Bởi vậy, thậm chí trong giới có người trêu chọc nói, sau này không bằng tái bản thành loại sách tham khảo đi, là sách dành riêng cho những người đạo văn.

Nếu ở trong ngành giải trí, có lẽ sẽ có chủ đề gọi là #Thương Tiêu Như Sắt#.

Tạ Thanh không đổi sắc mặt cầm quả chanh vàng óng vắt nước vào món cá hồi.

Cầm dao nĩa cắt cá hồi, cô nhịn không được cười khẽ: "Lục tổng biết rõ bản thảo của tôi là viết tay chứ?"

Lục Thành gật đầu: "Tôi đã xem qua bản thảo của cô ở phòng làm việc."

Tạ Thanh không ngẩng mặt lên, tập trung cắt cá hồi: " đạo văn hơn 100 quyển sách, cho dù sách giấy hay sách mạng, với một người viết tay thì cũng là số lượng công việc quá lớn."

Lục Thành không phủ nhận cái này nhưng đối với một tác phẩm đạo văn mà nói, lời này kỳ thật không có sức thuyết phục.

... Đạo văn cũng đã đạo văn rồi, hà tất còn cần phải viết tay? Chắp vá và gom góp hơn 100 quyển sách, chỉ dựa vào khôi phục và chắp nối cũng có thể làm ra một cốt truyện hoàn chỉnh.

Hắn im lặng nhìn cô, cô vẫn tập trung nhìn cá, môi mỏng giống như củ ấu khẽ mở, bình yên ăn một miếng cá.

"Tôi không viết."

Khẩu khí của cô làm cho Lục Thành bừng tỉnh giữa lúc cho rằng cô đang đánh giá hương vị cá hồi.

Sửng sốt một chút, hắn mới có phản ứng: "... Cái gì cơ?"

"Tôi không viết." Cô rốt cuộc cũng nhìn hắn, uống một ngụm nước chanh, "Tôi chỉ có một tác phẩm duy nhất là."

Cái này ngoài sức tưởng tượng rồi.

Tay Lục Thành đang cắt bò bít tết dừng lại một lúc lâu: "Nhưng được đăng nhiều kỳ trên Weibo cá nhân của cô."

Weibo cá nhân của Ngọc Ly, có dấu V vàng chứng thực.

"Weibo của tôi luôn ở trong tay nhà xuất bản." Tạ Thanh cười cười, chậm rãi lắc đầu, nhìn qua thần sắc Lục Thành, nói, "Lục tổng không tin cũng rất bình thường.”

Lông mày hắn chau lại.

"Chuyện này, rất khó hiểu." Cô bất đắc dĩ nhún vai, "Tôi nói bản thảo không phải tôi viết, nhà xuất bản lại nói là tôi gửi bản thảo đi. Nói thật, tôi vẫn không thể hoàn toàn xác định cuối cùng là có chuyện gì xảy ra."

Là có người mạo danh tên cô gửi bản thảo cho nhà xuất bản hay chính nhà xuất bản giở trò quỷ? Cũng có thể.

Lục Thành nhíu mày trầm tư: "Cô có xem qua hợp đồng không?"

"Hợp đồng?"

"Hợp đồng xuất bản."

Tạ Thanh lắc đầu: "Lúc chuyện mới xảy ra, tôi gọi điện cho nhà xuất bản, lúc ấy tổng biên tập nổi nóng, mắng tôi một trận sau đó đơn phương hủy hợp đồng rồi."

"..."

Lục Thành trầm mặc tiêu hóa câu chuyện thăng trầm này.

Vô thức hỏi: "Thật sao?"

Tạ Thanh cười nhẹ: "Tôi nói, Lục tổng không tin cũng rất bình thường."

Ngoại trừ Lưu Cẩm, cô không có nói chuyện này cho người khác. Giờ đột nhiên nói với một người không tính là quen thuộc, cũng không tính là "người ngoài", không hiểu sao Tạ Thanh cảm thấy nhẹ nhõm.

Có lẽ đây chính là cảm giác tìm "hốc cây", cứ nói hết ra, đối phương có tin hay không cô cũng không thèm để ý.

Lục Thành nghẹn họng một phen: "Tôi không có ý đó." Hắn cười cười, cũng không nói cái khác.

Sau đó bữa ăn của hai người có chút trầm mặc, món chính nhanh chóng được giải quyết, nhân viên phục vụ bưng món bánh ngọt lên cho Tạ Thanh và Lục Thành, Tạ Thanh cầm điện thoại: "Đóng gói món bánh ngọt giúp tôi, tính tiền."

Cô cảm thấy mặc kệ Lục Thành có cần mượn danh nghĩa cần cảm ơn mà mời cô tới đây không, bữa cơm này cô cũng phải mời.

Vừa mở mã thanh toán trong WeChat pay, cô nghe thấy Lục Thành nói: "Trừ vào thẻ thành viên của tôi đi, cảm ơn."

Tạ Thanh sững sờ. Nhân viên phục vụ đương nhiên biết suy nghĩ cẩn thận giữa khách quen và khách lạ không biết sau này còn tới nữa hay không thì nên thỏa mãn ai tốt hơn, nói "Được" một tiếng, sau đó xoay người đi lấy hộp đóng gói.

Tạ Thanh đành phải nói: "Vậy cảm ơn Lục tổng mời cơm."

"Không cần khách sáo." Lục Thành cười cười, nhấp một ngụm nước chanh, "Vậy của cô..."

Lời ra khỏi miệng lại dừng lại.

Hắn phát hiện không biết bản thân muốn nói cái gì.

Đóng gói bánh ngọt xong, Lục Thành đưa Tạ Thanh trở lại quán vui chơi giải trí.

Hắn không có ý đi vào, dừng xe, nói với Tạ Thanh một câu "Có cơ hội gặp lại" để tạm biệt nhưng Tạ Thanh đã đi xuống xe.

Cửa xe đóng lại, hắn vô thức nghiêng đầu nhìn. Ánh mắt xuyên qua sương mù trắng nhạt phủ lên cửa sổ thủy tinh, thấy Tạ Thanh chậm chạp leo lên bậc thang quán, thò tay đẩy cửa.

Sau khi vào cửa lại nghiêng người đóng cửa, thấy hắn còn chưa đi, cô lễ phép vẫy vẫy tay.

Lục Thành bất giác nhích sang gần ghế phụ, cũng vẫy tay với cô.

Tạ Thanh cởi áo lông và đổi giày, nhân viên quán thấy toàn thân cô là khí lạnh, có lòng bước lên đưa cốc socola nóng cho cô.

Cô cầm lấy cốc socola nóng đi vào, muốn xem Trâu Tiểu Doanh ở phòng nào, nhưng lại bị Đinh Nhất Phàm chặn ở cửa ra vào phòng KTV.

Đinh Nhất Phàm nhìn cô, hỏi: "Ăn thế nào?"

Tạ Thanh ngước mắt lên: "Ăn rất ngon."

Đinh Nhất Phàm rõ ràng mất tự nhiên, chần chừ một lát, nói: "Vậy... Có cơ hội cô dẫn tôi đi ăn một lần được không?"

Tạ Thanh mỉm cười: "Tôi nghe bọn họ nói anh đã thuê phòng xong rồi, tiếp theo muốn dọn đi."

"Ừ, đúng." Sắc mặt hắn trắng nhợt, suy nghĩ một chút, lại nói thêm: "Nhưng tôi vẫn muốn ăn cơm nha, trở lại có thể..."

"Thu dọn đồ đạc sẽ rất mệt đó." Cô nói bằng giọng ấm áp, "Bình thường tôi phải chạy cho kịp bản thảo, ăn cơm cũng phải nhanh, ra ngoài ăn rất phí thời gian."

Cô rất bình thản. Kỳ thật phần lớn thời gian ở trong phòng làm việc, cô đều có phong cách lạnh nhạt như thế này. Nếu như nói chuyện với cô lúc cô đang suy tư nội dung cốt truyện, giữa lúc cô không tập trung còn có chút lạnh lùng, người trong phòng làm việc và người quen đã sớm phát giác ra điểm này.

Nhưng lúc này, sự bình thản không nói nên lời của cô lại làm cho Đinh Nhất Phàm thấp thỏm. Tim của hắn đập nhanh, nhanh tới nỗi gần như bắt kịp âm thanh đổ xúc xắc trong phòng.

Bầu không khí giữa hai người trở nên tế nhị, cũng may Tạ Thanh kịp thời mở miệng: "Trâu Tiểu Doanh đâu?"

"...Vẫn đang đánh zombie." Đinh Nhất Phàm nói.

"A, vậy tôi cũng đi chơi đây." Cô nói xong thì rời khỏi tầm mắt hắn.

5 rưỡi chiều, mọi người rời khỏi quán vui chơi, gọi ba chiếc xe tới nhà hàng Đinh Nhất Phàm đặt trước.

Tống Mặc và Trương Băng cũng được mời tới, nghĩ tới tương lai tốt đẹp của phòng làm việc, tâm tình ai cũng vui vẻ, vây quanh hai bàn tròn trong phòng trò chuyện hăng say.

"Cạn ly!" Vài đĩa rau trộn được mang lên, các nam tác giả ngồi cùng một chỗ với Tống Mặc hò reo nhau cạn ly.

Đám nữ tác giả ở bên cạnh xem, Trương Băng cũng mời mọi người: "Đến đến đến, chúng ta cũng cạn một cái." Nói xong đưa cho Đào Nhiên một ly rượu nho, "Chúc cô có năng lực sáng tác tuôn trào như suối, có sách bán chạy, sớm ngày thành đại thần!"

"Cảm ơn mọi người!" Tâm tình Đào Nhiên hôm nay cũng không tệ, mỉm cười nói, "Chúc mọi người nghìn chữ giá cao, gõ chữ thuận lợi!"

Tống Mặc uống xong với nhóm nam tác giả, cũng qua bàn rượu bên này: "Chúc tất cả mọi người càng ngày càng khỏe!"

Đào Nhiên nở nụ cười: "Những lời này không giống người học khoa văn đại học B đi ra đâu nha."

"Nhưng là sự thật mà." Tống Mặc phớt lờ vẫn nâng cốc, mọi người cũng uống một ngụm.

Đặt chén rượu xuống, hắn nhìn Tạ Thanh: "Đúng rồi, Nhất Phàm rời đi, cô vừa khéo chuyển lên phòng VIP đi."

"Oa oa..." Trâu Tiểu Dư ồn ào bên cạnh Tạ Thanh, vỗ tay thật lớn, "Thanh Thanh, thật vương giả! Hơn một tháng đã sang phòng VIP!"

Tống Mặc lại chỉ ngón tay vào nữ tác giả khác: "Còn Mạnh Viện nữa, bây giờ cô là lớn nhất tổ nữ tần, phòng VIP của Đào Nhiên thuộc về cô rồi!"

Mạnh Viện là một cô gái nhỏ hay xấu hổ, lúc ở nhà viết văn vì không kiếm được tiền nên không được người nhà ủng hộ, sau lại bị thúc hôn nên dứt khoát trốn tới phòng làm việc Linh Mặc làm công việc viết hộ.

Bây giờ có thể vào phòng VIP, đối với cô ấy là một thành tựu.

Cô ấy đỏ mặt cụng ly với Tống Mặc: "Cảm ơn Tống ca!"

Có nam tác giả bàn bên cạnh tru lên: "F*ck, có hai phòng VIP thì nữ tác giả chiếm cả hai! Tôi không phục! Các huynh đệ chúng ta không thể yếu thế nha!"

Mọi người cười vang, Đinh Nhất Phàm khoát tay: "Này này này, không cho phép nội chiến nhé, Tạ Thanh là người tổ nam tần chúng ta đó."

"Cô ấy cũng là nữ đấy!" Vị vừa rồi tiếp tục tru lên.

Tống Mặc ném củ lạc qua, cười mắng: "Vậy cậu tới tổ nữ tần viết đi! Lấy nghìn chữ áp đảo Mạnh Viện, phòng VIP tổ nữ tần lập tức thuộc về cậu!"

Lại một trận cười vang.

Món ăn nóng được bưng lên tới miệng, thịt vịt nướng, tôm hùm, cá và cua hấp, mọi người ăn uống còn náo nhiệt hơn đón Tết.

Lúc gần no thì mọi người ngồi cạnh nhau uống gì đó và nói chuyện phiếm.

Tạ Thanh thừa dịp đi vệ sinh lúc mọi người chuyển chủ đề sang ngành giải trí, rửa tay xong phát hiện máy sấy tay bị hỏng, cô bèn quay trở lại, lúc đi trên hành lang thì đụng phải Đinh Nhất Phàm đi qua đi lại.

Bước chân cô hơi chậm lại, Đinh Nhất Phàm đi tới chỗ cô: "Tôi có chút chuyện muốn nói với cô."

Lời dạo đầu tiêu chuẩn.

Tình cảnh lúc này, có thể làm cho người ta dễ dàng đoán được hắn muốn nói cái gì.

Nhưng người ta không có cách nào cự tuyệt.

Tạ Thanh gật đầu, hắn đi lên phía trước, gương mặt căng thẳng, cô hầu như có thể nhìn ra hơi thở của hắn bất ổn rõ ràng.

Hắn tiến vào phòng không người, sau khi cô vào trong thì hắn đóng cửa lại.

Quay đầu, hai người bốn mắt nhìn nhau. Tạ Thanh há miệng ra, cũng không nói tới câu biết rõ còn cố hỏi "Chuyện gì?"

Đinh Nhất Phàm hít sâu, chuẩn bị tinh thần lâu như rượu ngon đậm đà nhưng trái tim vẫn đập như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Lời tới bên miệng, hết lần này tới lần khác không thể khống chế nên đành phải chuyển hướng: "Có chuyện này, tôi muốn nói với cô..."

Hắn nghẹn âm ở cổ họng, nhìn chằm chằm cô hai giây: "Đào Nhiên... Đào Nhiên không vừa mắt cô bởi vì... Bởi vì ngày cô tới viết thử bản thảo, Lục tổng khen bản thảo của cô viết tốt hơn so với cô ấy."

Tạ Thanh chớp chớp mắt, không nói gì.

Đinh Nhất Phàm không nghe được hồi đáp, đành phải nói lắp tiếp: "Lúc ấy còn chưa ký hợp đồng, cô ấy sợ bị cô cướp mất cơ hội, vì vậy..."

Hắn không nói được nữa.

Lúc này Tạ Thanh mới mở lời, "Vì vậy sao?"

"Vì vậy..." Đinh Nhất Phàm vẫn như bị nghẹn trong cổ họng, "Vì vậy tôi..."

Lại nghẹn họng hồi lâu.

"Tôi cảm thấy... Cô hơn hẳn cô ấy. Nhưng giờ hai bên đã hợp tác thành công, Lục tổng cũng coi như là cổ đông của phòng làm việc chúng ta, nếu như anh ta theo đuổi cô, địch ý của Đào Nhiên với cô có khả năng càng thêm..."

"Anh ta không theo đuổi tôi." Cô cắt đứt lời hắn.

Đạm bạc mà mạnh mẽ.

Cô ngẩng mặt lên, ánh mắt trong trẻo, nhìn hắn chăm chú.

Trực tiếp mở miệng: "Hy vọng anh cũng không nên theo đuổi tôi."