Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 203: Bà xã, anh nghe lời em



Gần tối hôm sau, Lương Chân Chân nấu cháo xong, liền chuẩn bị về nhà giúp mẹ Diệp làm sủi cảo, trong lòng Đằng Cận Tư vẫn có chút không vui, anh dự liệu tối nay Diệp Thành Huân sẽ có hành động, để một mình nai con trở về thì không an toàn, anh rất lo lắng!

"Yên tâm đi, em ăn xong sủi cảo sẽ trở về, bằng không em mang mấy cái về cho anh nha? Bỏ nhân đi, ăn da sủi cảo thôi? Em tự gói đó!" Lương Chân Chân mở to mắt, một bộ dáng vô hại.

Cô biết A Tư đang lo lắng cái gì, về ý định của anh trai, cô không đáp lại được, chỉ hy vọng anh trai có thể sớm ngày gặp đúng người, trải qua cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn, mình và anh, đã sớm chỉ còn lại tình thân thôi.

Đằng Cận Tư ho khan một tiếng, "Nhân cũng muốn ăn."

Lương Chân Chân nở nụ cười, vươn năm móng vuốt trắng nõn nà vỗ vỗ lên khuôn mặt lạnh cứng của người đàn ông nào đó, "Ngoan, anh không thể ăn dầu mỡ, em sẽ cố ý gói mấy cái sủi cảo thanh đạm cho anh."

--_--|||

Mặt Đằng Cận Tư chảy đầy vạch đen rồi, sủi cảo thanh đạm? Nai con đối với mình thật đúng là tốt mà!

"Đi sớm về sớm." Anh lớn tiếng nói.

"Ừ..., nhớ phải ăn hết cháo đó ~~" Lương Chân Chân không quên dặn dò, sau đó in xuống trên má của anh một cái hôn chuồn chuồn lướt, cô cảm thấy A Tư bị bệnh giống như một đứa trẻ to xác, trong sự khó chịu lộ ra sự đáng yêu, (*__*) hì hì. . . . . .

Cô chưa kịp đứng dậy, liền bị người đàn ông vững vàng ôm lấy, ôm chặt trong ngực hôn hít triền miên, đầu lưỡi linh hoạt bay múa khuấy đảo ở trong miệng cô, làm cho cô mất đi năng lực suy nghĩ, chỉ có thể bất lực theo anh, gắt gao bám chặt vào quần áo bệnh nhân ở trên người anh, đáp lại nụ hôn nóng bỏng của anh.

Cuối cùng, hai người đều thở dốc tách ra, Lương Chân Chân hơi chu môi tựa vào trong ngực của anh, ngón tay vẫn nắm chặt áo của anh như cũ, trên gương mặt trắng nõn hiện lên một lớp phấn hồng, tăng thêm mấy phần quyến rũ.

"Đừng đi, có được hay không?" Giọng nói khàn khàn của Đằng Cận Tư nỉ non ở bên tai cô, tạo ra một dòng sóng điện từ nhộn nhạo, "Hưng phấn" kích thích trái tim nhỏ bé của Lương Chân Chân, cô ép buộc mình phải kiên định, không thể trúng mỹ nam kế của A Tư, nếu không tối nay đừng nghĩ tới chuyện được về nhà.

"Đáng ghét! Dám dùng mỹ nam kế với em!" Lương Chân Chân oán hận nhéo anh một cái, đứng dậy chuẩn bị đi.

Đằng Cận Tư dùng ánh mắt u oán nhìn cô gái nhỏ trước mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ cong trên khuôn mặt trắng nõn, ánh mắt long lanh, quyến rũ làm anh muốn vuốt ve, trên khuôn mặt nhỏ bé còn tình ý chưa dứt, diễm lệ chết người.

Anh thật hận không thể kéo cô qua, đặt ở phía dưới sủng ái thật nhiều, trong tròng mắt đen lóng lánh hiện lên hai ngọn lửa nhỏ u ám, nhỏ giọng nói, "Ba giây."

Nếu như ba giây sau nai con còn chưa rời đi, anh không thể bảo đảm mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.

Lương Chân Chân lập tức hiểu được được ý của anh, cười hì hì xoay người đi ra phòng bệnh, sau khi đi ra ngoài lại quay về mở cửa ra một khe hở nhỏ, thò đầu nhỏ vào, dí dỏm nói: "Em sẽ nhớ anh."

Đột nhiên Đằng Cận Tư có loại kích động muốn nhảy xuống giường bắt cô lại, nai con đang muốn chơi trốn tìm với anh sao? Nhưng anh mới vừa có hành động, cửa liền"Bùm" một tiếng đóng lại, anh chỉ biết nằm lại trên giường, nhưng lại cảm thấy đói bụng, ngay sau đó đứng dậy đi vào phòng bếp, bưng cháo ra ăn..., đang ăn, anh lại cảm thấy vô vị, nhất là bên trong phòng bệnh to như vậy chỉ còn lại có một mình, suy nghĩ đó làm anh cảm thấy thê thảm đến đáng thương.

Không vui buông chén xuống, cầm điện thoại di động lên gửi tin nhắn cho nai con: không có ai ở bên cạnh, thật đáng thương.

Giờ phút này Lương Chân Chân mới vừa lên xe, nghe được tiếng điện thoại di động kêu, vội mở ra, khóe miệng không kiềm chế được nhếch lên, ngón tay mảnh khảnh linh động nhấn một hàng chữ: ngoan, nghe lời ~~ ngủ một giấc, em đã về rồi!

Không có em ở trong ngực, không ngủ được.

~(@[email protected])~ Trong đầu Lương Chân Chân tưởng tượng vẻ mặt giờ phút này của A Tư, khóe môi vẫn nhếch lên, trong lòng sung sướng tràn đầy ngọt ngào.

Tài xế taxi thấy vẻ hạnh phúc của cô qua kính xe, không khỏi lên tiếng trêu ghẹo: "Cô gái nhỏ rất hạnh phúc đây!"

"Ừ, rất hạnh phúc." Lương Chân Chân nở một nụ cười chân thành với ông, cô hi vọng phần hạnh phúc này có thể kéo dài, năm tháng tĩnh lặng, có thể tìm đúng người làm bạn cả đời, là chuyện rất may mắn!

Tựa như có câu"Chỉ mong nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già." Cô mong đợi điều tốt đẹp này.

Ngón tay nhanh chóng nhấn mấy chữ: Đáng ghét! Lại chọc người ta. ╭(╯╰)╮

Thật sự không ngủ được, anh nhớ em.

Lời tâm tình trần trụi! Trong lòng Lương Chân Chân ngọt ngấy, đối với việc A Tư một người đàn ông như núi băng bị khai phá ra một mặt tà mị yêu nghiệt, trong lòng cảm giác tự hào dâng trào "Vụt vụt" , tâm tình vui sướng không thể diễn tả bằng lời.

Ngoan nào ~~ không ngủ được thì ăn cháo, nếu chán quá thì xem TV, em sẽ trở về sớm, nha! Không cho phép làm việc! Không cho phép kêu Nam Cung Thần mang máy tính tới, bị bệnh phải nghỉ ngơi thật tốt.

Đằng Cận Tư đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Nam Cung thì tay run run, nai con thật đúng là hiểu rõ anh, vậy mà cũng bị cô phát hiện, nhưng cả ngày anh đã không chạm qua máy vi tính, bước tiếp theo của kế hoạch, tình huống cổ phiếu của công ty anh. . . . . .

Không cho cậu ta tới đây cũng được, gọi điện thoại hỏi một chút vẫn có thể, nếu quá bất đắc dĩ, thì gọi Lê tử đến giải buồn với mình.

Bà xã, anh nghe lời em.

Sáu chữ này hoàn toàn khiến Lương Chân Chân mắc cở đỏ bừng cả gương mặt, cả người nóng như lửa, lòng của cô nóng rực, khóe mắt đuôi mày đều không che giấu được sự vui sướng và ngọt ngào, giờ phút này cô giống như đang ở trong một khoảng bong bóng màu hồng, cảm giác lâng lâng, tâm tình nhộn nhạo.

Bại hoại! Càng ngày càng nói năng ngọt xớt!

Đằng Cận Tư ngồi ở trong phòng bệnh sờ lỗ mũi một cái, chau mày lại gửi năm chữ qua: Em không thích phải không?

Thích, dĩ nhiên là thích rồi! Càng ngày em càng thích anh. Lương Chân Chân nói ở trong lòng

Nói vậy, nhưng cô lại xấu hổ không dám gửi, bấm rồi lại xóa, xóa lại bấm, cuối cùng gửi một tin: Thích. Em về nhà rồi, làm sủi cảo cho anh ăn đó ~~

Bên kia quả quyết trả lời một câu: Anh muốn ăn em hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.