Bán Ác Ma Và Triệu Hoán Thú Tà Ác Của Hắn

Chương 11




Một bóng người cao to đứng yên chỗ ngạch cửa, người trẻ tuổi kia nheo đôi mắt say khướt lại, thấy rõ bộ dạng người tới.

Đối với nhân loại bình thường mà nói, đó là một người đàn ông cao lớn đến quá phận, đường cong gương mặt cứng rắn như được rìu đục khắc, hắn có hai mắt hãm sâu, giờ khắc này sâu trong hai con mắt màu xanh lục kia bạo ngược đã đầy đến sắp tràn ra ngoài.

Mà khiến người chú ý nhất, là trong tóc đen của hắn nhô ra hai cái sừng tráng kiện cứng rắn, đỉnh sừng sắc nhọn.

Không cần có kiến thức phong phú cỡ nào, chỉ cần nhìn một chút là có thể dễ dàng nhận ra, đây mới thực sự là… Sừng ác ma!

Lúc này người trẻ tuổi mới hậu tri hậu giác phát hiện trận kêu sợ hãi vừa nãy cũng không phải là bởi vì diễn thuyết đặc sắc của gã, đoàn người đã bắt đầu sợ hãi chạy tứ tán, gã lại bị doạ mềm nhũn tay chân, ánh mắt hung ác của ác ma kia dường như giống lợi kiếm, đóng gã ở trên ghế.

“Ngươi sờ soạng sừng của cậu ta?” Ác ma hai bước liền vượt đến trước mặt gã, lặp lại.

“Không không không, tôi không có, không có mò, tôi đang khoác lác…” Người trẻ tuổi sợ đến run lập cập, lời đầu không khớp lời sau nói, “Tôi khoác lác, ác ma đại nhân, là người của giáo đình buộc tôi dẫn đường…”

Ác ma sắc mặt âm trầm nhấc cổ áo của người trẻ tuổi lên, lại nói: “Ngươi còn thường xuyên dẫn người đánh cậu ta.”

Để dỗ hắn vui vẻ, bán nhân loại kia mấy ngày nay mỗi ngày ôm hắn tán gẫu, nói hiểu biết mỗi ngày, liền giảng dĩ vãng của mình, cũng không quản một động vật nhỏ có thể nghe hiểu tiếng người hay không.

Động vật nhỏ tự nhiên nghe không hiểu, mà không có nghĩa là Ma vương khôi phục thân thể ác ma cũng không hiểu.

Người trẻ tuổi run lẩy bẩy nói: “Đó là bởi vì… Đều là, đều là ả đàn bà Emily kia gây xích mích! Cô ta thấy tiểu bạch kiểm kia — tiểu, tiểu ác ma đại nhân, dáng dấp đẹp trai… Chúng tôi…”

Ma vương không có kiên trì nghe gã xin tha, phất tay ném gã ra ngoài. Người trẻ tuổi “ầm” một tiếng đánh vào trên tường, sau đó giống như miếng giẻ rách co quắp trên mặt đất, không biết sống hay chết.

Làm nửa ngày là bởi vì chuyện nhàm chán như thế. Ma vương hồi tưởng lại bán nhân loại kia nói về thời điểm bị đánh từng trải qua, bộ dáng co rúm lại kia — thật là vô dụng! Phế vật vô dụng như vậy đến tột cùng là làm thế nào triệu hoán ra hắn?

Trận pháp kia tuyệt đối có gì đó cổ quái. Sau khi hắn bị cưỡng ép triệu hoán đến nhân giới, thế mà từ thân đến tâm đều biến trở về kỳ ấu niên, tỉnh tỉnh mê mê theo sát một bán nhân loại cùng nhau sinh hoạt lâu như vậy. Nếu không phải vẫn luôn ăn ngon uống mát ngủ ngon nuôi ma lực, liền bất ngờ nghe thấy tên thật khôi phục ký ức, còn không biết phải bao lâu mới có thể khôi phục… Ma vương nheo đôi mắt xanh biếc của hắn, càng nghĩ càng sinh khí.

Tên thật của ác ma tự có chứa lực lượng ngôn linh, tại rất nhiều trường hợp đều có thể tạo tác dụng, ví dụ như tình hình giống ma vương bất ngờ bị người trói buộc tại kỳ ấu niên như vậy.

Sỉ nhục! Sỉ nhục tuyệt đối!

Chính là tại trấn này, hắn đường đường chúa tể một giới bị cưỡng ép ký xuống loại khế ước sỉ nhục kia. Muốn dứt khoát giết hết trấn này thôi. Tâm Ma vương lăn lộn ác niệm đi ra khỏi quán rượu, giương mắt liền thấy hẻm nhỏ đối diện.

Buổi tối đầu tiên đến nhân giới, hắn bị Ivan đội trên đầu, đứng ở trong cái hẻm nhỏ đó.

Nói đến, tóc bán nhân loại xác thực mềm mại, nằm làm sao đều rất thoải mái, Ma giới thì không có ác ma nào có mái tóc mềm mại như thế.

Hơn nữa sừng cũng…

Ma vương dừng một chút, tức giận hừ một tiếng, hóa thành một trận sương đen tràn ngập ra, biến mất ở nhân giới.

“Kỵ sĩ đại nhân, chào ngài.” Ivan sốt sắng tiếp lời với kỵ sĩ đứng trước bảng thông báo.

Kỵ sĩ kia thấy người tới tuy rằng nhỏ gầy, mà một bộ trang phục tiêu chuẩn pháp sư, ngược lại cũng lịch sự trả lời: “Chuyện gì?”

“Tôi muốn hỏi, trước các nơi đều truyền ra tin tức ác ma tàn phá bừa bãi…”Ivan chỉ chỉ thông cáo treo thưởng bắt mắt nhất của giáo đình trên bảng bố cáo, “Ác ma, đã bắt được chưa?”

Mèo của cậu đã biến mất hơn nửa ngày, cậu ăn tí bánh mì, thoáng tỉnh táo một chút, vẫn quyết định xông pha hiểm nguy đi tìm hiểu một khả năng nhỏ nhoi cuối cùng

Đúng, còn có một loại tình huống đặc thù, huyết khế cũng sẽ không đáp lại — song phương khế ước không ở trong giới hạn đồng nhất.

Mèo là triệu hoán đến từ Ma giới, có thể hay không, nó trở lại Ma giới đi cơ chứ? Mặc dù chỉ là một con mèo, nhưng ở Ma giới chấp nhận hết thảy sinh vật Ma giới đều có thể tới lui tự nhiên, cũng nói không chừng, mèo vừa giận, bỏ chạy về Ma giới…

Giờ khắc này Ivan còn không biết, tuy rằng quá trình suy lý lần này tất cả đều sai, trên căn bản là kết quả cậu tự an ủi mình, lại bất ngờ chiếm được kết luận chính xác.

Mặc dù Ivan có một nửa huyết thống ác ma, lại chưa hề biết làm sao tiến vào Ma giới trong truyền thuyết, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có xuống tay từ đồn đại làm lòng người bàng hoàng gần đây.

“Cậu tìm hiểu cái này làm gì?” Kỵ sĩ cảnh giác hỏi.

“Người thân của tôi mất tích.” Ivan bất lực nói, ba phần giả bảy phần thật, “Tôi hoài nghi nó bị ác ma bắt đi, kỵ sĩ đại nhân, có ác ma bị giáo đình bắt hay không?”

“Người thân mất tích?” Kỵ sĩ chỉ chỉ một cái thông báo tìm người, “Cậu cũng là người thân của Parder này sao?”

Tối hôm qua cậu đã chia sẻ tin tức này với mèo của cậu, Ivan phản ứng nhanh chóng nói: “Không sai, chính là hắn, cũng ly kỳ mất tích đã mấy ngày, trong nhà rất gấp. Đại nhân, cho nên có ác ma hay không…”

Cậu còn chưa nói hết, một thanh niên cao gầy đi tới, trực tiếp bỏ thông báo tìm người này đi.

“Ai ai! Làm gì?” Kỵ sĩ quát hỏi.

Thanh niên kia gầy gò cao cao, dáng dấp rất nhã nhặn, y khách khí đưa cho kỵ sĩ một tấm bằng chứng, “Đại nhân nhà tôi đêm qua đã về nhà, tôi đến thu hồi thông báo tìm người đó.”

Kỵ sĩ hoài nghi nhìn về phía Ivan: “Cậu không phải cũng đang tìm Parder?”

Hàng nhái đụng phải chính chủ, Ivan thầm nghĩ xui xẻo, cậu xiết chặt truyền tống phù trong túi, miễn cưỡng che lấp nói: “Há, có đúng không… Tối hôm qua hắn trở về rồi? Thật ra tôi là bạn hắn, trở về là tốt rồi, ha ha… Vậy thì không sao.”

Quản gia đầy hứng thú nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của người pháp sư kia.

Tuy rằng lớn lên mi thanh mục tú, dáng dấp nhân loại nhu nhược, nhưng y là ác ma cao cấp như vậy vẫn có thể mẫn cảm nhận ra được.

Yếu ớt, khí tức của đồng loại.