Bạn Gái Của Thiếu Gia

Chương 11: Chương 11





Chap 30: Xin lỗi
.
Tôi quay lưng bỏ đi, tôi không muốn nói gì thêm nữa…cậu nhóc vẫn đứng đó, trong lặng im và nhìn tôi…
.
Sáng mai.
.
Tôi đến lớp với tâm trạng khá tốt, bao nhiêu đau khổ tôi đã bỏ đi để sống vui vẻ hơn. Trần Thoại vẫn chưa đến, không hiểu sao lúc này tôi lại cảm thấy vui khi nhìn thấy cậu ấy, ít ra tôi cũng có một người để quan tâm…
.
Nam bàn trên đột ngột quay xuống hỏi tôi:
.
- Di này…, Trần Thoại có nói gì với cậu không?
.
- ??? Nói gì cơ??? – tôi cảm thấy khó hiểu
.
- Thế là không nói rồi, mà thôi, cậu cũng đừng quan tâm! – Nam nói với vẻ hơi ái ngại rồi quay lên.
.
Tôi chợt cảm thấy khó hiểu. Không biết Trần Thoại đang có vấn đề gì đây…
.
Đang loay hoay với đống bài tập Toán chợt có ai đó vỗ vai tôi…
.
Nhìn lên…đó là Vy Linh!
.
- Có chuyện muốn nói với cậu! ra đây!
.
- ???
.
- Đừng ngây ra như thế! Tôi bảo thì cậu cứ ra đây!
.
Mặc dù không biết chuyện gì như chỉ cần nhìn thấy Vy Linh là tôi cũng đủ thấy có chuyện chẳng lành!
.
Tôi đi theo cô nhóc ra lan can.
.
- Cậu đang quen với Quốc Hy 10 Pháp???
.
- Hả??? Quốc Hy???
.
- Có hay không?
.
- Đó là trước đây, bây giờ thì không còn quan hệ gì nữa!
.
- Đừng bỏ rơi nó lúc này…
.
- ???
.
- Tôi muốn cậu bên cạnh nó! Ít ra là trong thời điểm này!
.
- Vì sao chứ? Mà cậu với Quốc Hy có quan hệ gì???
.
- Nó là em họ tôi! Bây giờ nó đang phải chịu đựng một nỗi đau tinh thần rất lớn, nó nói với tôi chỉ có cậu mới khiến nó thấy được an ủi phần nào…Nếu cậu bỏ rơi nó lúc này tôi sợ sẽ có chuyện không hay xảy ra…
.
- Là sao chứ? Tôi không hiểu???
.
- Bố mẹ nó sắp ly hôn, từ nhỏ đến lớn nó luôn phải sống trong một bức tường giả tạo của tình thân, bố mẹ nó không như bao người khác, họ thương con bằng cách tạo áp lực cho con, anh và chị nó đều là nạn nhân đau khổ và bây giờ đến lượt nó.
.
- Nhưng tại sao lại ly hôn?
.
- Vì bố của nó có người khác! Thôi, cậu chỉ biết như thế là được… Đừng bỏ rơi nó vào lúc này.
.
Vy Linh nhìn tôi như van lơn rồi quay lưng về lớp, tôi thẫn thờ...
.
Vào lớp, Trần Thoại nhìn tôi cười rồi vẫy tay, có lẽ cậu ta lại có làm ra chuyện gì kì cục nữa đây!
.
- Có chuyện gì mà cười như đười ươi thế kia? – tôi cũng cười
.
- Tại vào lớp không gặp you đâu nên nhớ thôi!
.
- Có cần phải ướt át như thế không? – tôi nhăn mặt
.
- Tất nhiên! Ngồi xuống đây tôi đưa cho cái này! – Thoại lôi tôi ngồi xuống
.
Cậu ta móc từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ rồi đưa cho tôi.
.
- Cái gì thế này?
.
- Tặng you đó! – Thoại gãi gãi đầu
.
Tôi nhìn thắc mắc rồi mở ra…có lẽ các bạn sẽ nghĩ rằng đó là một chiếc nhẫn hay dây chuyền hay đại loại như thế nhưng không phải…đó là một chiếc huy hiệu in hình tôi và …Thoại dựa vai vào nhau+_+. Nhưng theo tôi nhớ thì đã khi nào tôi và cậu ta chụp ảnh chung đâu nhỉ???
.
- Cái này??? ở đâu ra thế?
.
- Cậu đúng là…ảnh ghép đó! Nhưng trông thật đấy chứ???
.
- Trời! khùng sao?
.
- Có gì đâu! Có cái đó khi nào tôi cũng cảm giác cậu ở gần tôi và cậu cũng thế! Chẳng lẽ chưa bao giờ cậu nhớ tôi à? – Thoại nhìn tôi với vẻ trách cứ.
.
- Ôi trời! Ngày nào mà chẳng gặp cái mặt cậu thì nhớ gì nữa chứ??? – tôi phì cười
.

- Cậu cứ nghĩ thế đi! Biết đâu không thấy tôi thì lúc đó đừng có khóc um lên nhé!
.
- Thôi thôi! Cậu cứ nói chuyện gì không đâu à! Từ khi tôi vào lớp này đến giờ đã bao giờ tôi thấy cậu tách tôi được một mét đâu! Khi nào cũng kè sát bên tôi! Làm sao mà biến đi được chứ! – tôi càng cười to hơn.
.
- Kệ cậu! Mà không cảm ơn tôi à?
.
- Quên! Cảm ơn quái vật đáng yêu!
.
Mặc dù hơi buồn cười nhưng tôi lại cảm thấy có cái gì không hay sắp xảy ra… Một linh tính kì lạ!
.
Ra về.
.
Tôi đứng trước cổng đợi mẹ đón, hôm nay tôi phải đi mua xe đạp mới, chiếc xe địa hình của bố đem ra Gia Lai tôi không đi được! Đúng là mệt mỏi với chuyện xe cộ!
.
Bỗng tôi thấy Quốc Hy bên kia đường, cậu nhóc đang đứng đối diện và nhìn tôi, chợt tôi nhớ đến những lời Vy Linh nói, cậu nhóc đó…có thật là đang phải chịu đựng những điều như thế không?

Chap 31: Đi học
.
Trên đường mẹ chở về tôi nhìn thấy một vụ đụng xe, có vẻ không nặng lắm, nhưng người bị dính đòn hinh như là … Phong Ken??? Và một cô gái nào đó. Tôi ngoái đầu nhìn nhưng mẹ đi nhanh quá. Không biết có phải Phong Ken không nữa!
.
Mấy ngày này Senil phải nghỉ học vì bố nó ốm nặng, nó phải sang Mỹ coi tình hình, không có cô nhóc tôi cảm thấy buồn buồn trong lòng, dù sao cũng là bạn thân nhất của tôi, nó chỉ có mình bố nó là người thân, mong cho bác ấy mau chóng khỏi bệnh.
.
Tôi ngồi vào bàn học, lôi chiếc huy hiệu Trần Thoại tặng ra ngắm nghía, cậu ta cũng thật thú vị. Bây giờ chẳng còn lo nghĩ gì nữa! Tôi đã chọn Trần Thoại để bắt đầu….
.
Sáng hôm sau…
.
Đang ngủ với nhóc Bin trong phòng, tôi chợt thấy nhức nhức lỗ tai khi nghe ai đó gọi tên mình.
.
- Giờ mà còn ngủ nữa hả? Dậy đi! Ylen dậy đi!
.
Tôi mắt nhắm mắt mở nhìn lên, Ylen? Ylen? Cái tên này…chỉ có một người gọi tôi bằng cái tên này…nhưng đây là phòng tôi thì làm sao có thể??? Có lẽ là đang nằm mơ rồi! Thế là tôi trùm chăn và ngủ tiếp!
.
Nhưng cái chăn đã tự động rời bỏ tôi +_+. Lần này không muốn tỉnh cũng phải tỉnh, nhóc Bin bị đánh thức khóc um lên khiến tôi hốt hoảng dỗ dành, bây giờ mới nhìn rõ thực sự…kể đứng trước mặt tôi chính là Quốc Hy +_+. Tôi giật bắn mình!
.
- Làm sao….làm sao….cậu lại ở đây chứ?
.
- Tôi kếu mãi không thấy ai ra mở cửa, mà căn bản là cửa nhà mở toang ra nên phải lên tìm Ylen thôi chớ sao nữa!
.
- Ôi trời! cậu đang nói chuyện đùa à? Nhà tôi sao lại không đóng cửa chứ?
.
- Không tin xuống mà xem! Cũng may tôi tới sớm nếu không thì giờ Ylen không còn nằm được ở đây đâu mà đã bị ném ra ngoài kia rồi!
.
Tôi không tin. Nhưng thoáng giật mình. Người rời khỏi nhà cuối cùng trong sáng này chỉ có chị Diên thôi. Mà tính chị ấy thì đãng trí như người già. Thôi rồi, chắc chắn là chị quên khóa cửa nhà rồi!
.
Sau một hồi ra sức vỗ về kiêm dọa nạt tôi mới dừng được việc thằng Bin khóc ré lên. Thật là khổ sở. Tôi bế nó xuống nhà rồi rửa mặt đánh răng cho nó ăn sáng và cuối cùng là đưa nó đi học. Quốc Hy thì cứ ngồi trên ghế nhìn tôi tất bất như người mẹ trẻ thời @. Bực như con mực!
.
- Đi học thôi Bin!
.
- Dì Di ơi! Mình lại phải đi bộ à??? – thằng nhỏ phụng phịu.
.
- Chứ gì nữa? trường Bin gần xịt nhà mà!
.
- Nhưng Bin không thich đi bộ! – nó lắc lắc cái đầu, hai má tròn quay rung rung theo.
.
- Thì dì có muốn đi bộ đâu, nhưng mẹ Diên hôm nay có việc phải đi không chở Bin đi học được, dì lại không có xe đạp, chịu khó đi nhóc! – Tôi cũng ngán ngẩm
.
Thằng nhỏ tuy quậy nhưng khá vâng lời. Nó lon ton cầm cái cặp xách Doremon rồi chạy nhanh ra cửa. Tôi cũng cuốn quýt bước ra. Chợt chân tôi khựng lại. Hình như tôi quên cái chi đó. Là Quốc Hy!
.
Tôi quay lưng nói với cậu nhóc.
.
- Cậu ở đây chờ tôi!
.
- Không!
.
- Trời ơi! Sắp trễ học thằng nhỏ đến nơi rồi! làm ơn nghe lời chút đi! – tôi bực mình
.
- Này nhóc! Anh chở đi học nhé!
.
- Hơ! Nói cái gì thế???
.
- Tôi đi xe máy, chẳng có lý do gì để thằng nhỏ phải đi bộ cả!
.
Nói đoạn Quốc Hy tiến ra sân rồi dắt xe. Tôi nhấp nháy mắt khó hiểu. Nhóc Bin đứng bên cạnh cầm ống quần tôi lay lay.
.
- Dì ơi! Anh đó là ai thế? Bin có được đi với anh không dì?
.
- Thì…
.
Tôi nhìn đồng hồ, đúng là không còn nhiều thời gian. Ngẫm nghĩ năm giây…
.
- Uh! Nhanh lên kẻo trễ!
.
Thế là tôi bế thằng nhóc lên xe đặt nó ngồi sau lưng Quốc Hy, sau đó cũng leo lên. Chiếc xe rú ga chạy đi thoát khỏi con hẻm nhỏ.
.
Tới trường mẫu giáo, tôi bế nhóc Bin xuống rồi dẫn vào lớp giao cho cô giáo. Đứa nào học mẫu giáo hình như đều sợ cô hơn sợ mẹ. Cô giáo nói gì nó làm nấy trong khi mẹ nó la đến rát cổ nó cũng không nghe. Chị Diên bảo nó ăn cháo thi nó cởi áo, bảo nó đi ngủ thì nó lại đi mở tủ, bảo nó đứng thì nó ngồi, …nói chung là toàn hiểu sai ý mẹ nó.Trong khi cô giáo nói một là nó làm một, cho gì ăn nấy! Cũng như bây giờ nó cũng cứ nghe theo lời cô giáo bằng cách chào tôi như chào mẹ nó:
.
- Thưa mẹ con đi học! – nó cúi xuống chào tôi như vẫn làm với mẹ nó, tôi phì cười xoa đầu nó.
.

- Thằng nhỏ này! Thôi vào lớp đi!
.
Thằng nhóc nghoe nguẩy cái mông tròn quay chạy vào trong, hai tay tè tè hai bên, đứa nhỏ nào mập mạp hình như đều có tướng chạy giống nó thì phải.
.
Tôi lắc đầu mime cười rồi quay lại tiến về phía Quốc Hy, nhưng…
.
“ Mới tí tuổi đầu mà đã làm mẹ rồi, chậc! tụi trẻ bữa nay ghê quá! Thằng chồng nó cũng còn búng ra sữa nơi kìa, đúng là….”
.
Tôi và Quốc Hy như bị điện giật, đứng tê liệt nhìn xung quanh. Những bà mẹ xung quanh đang nói cái gì thế này….trời đất ơi….

Chap 32: Ăn sáng
.
- Các bác ơi! Cháu là dì của nó! Không phải mẹ! – tôi hốt hoảng phân bua.
.
Nhưng những ánh mắt vẫn không hể thay đổi….
.
- Kệ họ! lên xe đi! – Quốc Hy gọi lớn
.
Giờ có nói gì thì họ vẫn không tin…tôi đành lủi thủi leo lên xe, dư luận quả thật là đáng sợ….
.
Cậu nhóc dẫn tôi tới một nhà hàng toàn chữ Trung Quốc. Tôi bước xuống nhìn ngơ ngác. Một lát sau Quốc Hy lôi tôi vào trong…
.
Người phục vụ dọn ra một bàn đầy thức ăn, nhin khá bắt mắt.
.
- Ylen nhìn gì nữa! ăn đi!
.
- Ăn sáng đây à?
.
- Uh!
.
Tôi nhìn Quốc Hy rồi cúi xuống nhìn đống thức ăn. Một giây sau tôi cầm đũa và bắt đầu bữa sáng.
.
- Ực! – tôi trợn mắt.
.
- Sao thế?
.
- Ực …ực…
.
- Này! Ylen làm sao thế?
.
Tôi không nói được gì, hai tay quạt quạt, mặt đỏ hơn gấc chín.
.
- Trời ơi! Có gì thì nói cho tôi biết chứ?
.
Tôi chỉ tay lên cái áo mà mình đang mặc, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng….
.
Quốc Hy nhìn chằm chằm nhưng vẫn chưa hiểu…
.
- Đỏ? Nước mắt? ….Chẳng lẽ cay sao?
.
Lạy trời cậu nhóc đã hiểu ….
.
Tôi gục gục…
.
Quốc Hy liền chạy như bay tới quầy phục vụ mang về cho tôi một chai nước.
.
- Xin lỗi! tôi quên nói! Đây là nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng với những món ăn cay!
.
Tôi nhăn mặt…uống một hơi gần hết chai nước, vị cay vẫn còn trong miệng, thế là bữa sáng hôm nay của tôi là nước!
.
Tôi và cậu nhóc rời khỏi nhà hàng đó để lại nguyên si đống thức ăn trên bàn…
.
- Có đến nỗi phải như thế không? – Quốc Hy vừa ái ngại vừa buồn cười khi thấy khuôn mặt thảm sầu của tôi.
.
- Sao lúc nào cậu cũng chơi tôi một vố đau thế chứ?
.
- Tôi có biết đâu! Tại tôi quên thôi! Đi nơi khác không cay ăn vậy!
.
- Thôi thôi! Cậu dừng lại đây! Tôi vào trong mua cái này cho ăn!
.
Chiếc xe dừng lại trên vỉa hè, tôi nhảy xuống chạy vào trong, mười phút sau…
.
- Đây là cái gì thế?
.
- Mì! Không còn câu hỏi nào có duyên hơn nữa à?
.
- tôi không ăn được mấy thứ này! Mất vệ sinh lắm!
.
- Công tử nó vừa thôi! Cầm lấy và ăn đi!
.
- Nhưng…
.
- Cái gì nữa???
.

- Chẳng lẽ đứng như thế này mà ăn????
.
- Ừ nhỉ!
.
Thế là cậu nhóc chở tôi vào đường đanh cho người đi bộ, dựng xe bên lề rồi kiếm một cái ghế đá và thưởng thức buổi sáng +_+
.
- Sao trông cậu ăn khổ sở thế??? Chẳng nhẽ chưa bao giờ ăn mì ổ à?
.
- Uh!
.
Tôi suýt nghẹn.
.
- Bó tay! Cậu đúng là công tử thuần túy!
.
Tôi và cậu nhóc ngồi nói huyên thuyên, ổ mì cứ vơi dần, vơi dần…
.
Chợt cậu nhóc quay sang phía tôi.
.
- Ylen thích tôi chứ?
.
Tôi nuốt luôn miếng chả xuống cổ.
.
- Sáng sớm cậu bị đứt sợ nào trong đầu rồi à?
.
- Mất cả hứng! – cậu nhóc khó chịu – Tôi hỏi thật! Thích tôi chứ?
.
- Thích thì không! Nhưng có cảm tình! – tôi cười khì.
.
- Thôi! Tôi không cần!
.
Có vẻ cậu ta giận, tôi liền lấy tay chọt chọt vào hông cậu nhóc.
.
- Làm cái gì thế?
.
- Không nhột à?
.
- Đúng là đồ con nít!
.
- Không biết ai con nít hơn ai đâu! – tôi bật cười ha hả, cậu nhóc ban đầu nhíu mày nhưng sau đó cũng cười.
.
Chợt điện thoại Quốc Hy đổ chuông.
.
- Alo!
…………
.
Mặt cậu nhóc bỗng dưng tối sầm lại. Chiếc điện thoại tuột khỏi rơi xuống.

Chap 34:
.
- Có chuyện gì thế?
.
Cậu nhóc im lặng, cúi mặt xuống rồi ngẩng lên, cười một cách đau khổ.
.
- Họ đang ở tòa…
.
Tôi im lặng…
.
- Tôi không hiểu họ lấy nhau để làm gì nữa! hôn nhân quả là một sự hành hạ!
.
- ….
.
- Anh hai chị ba đều phải chịu đựng cả rồi! có lẽ đã đến lượt tôi!
.
- …
.
- Họ muốn chúng tôi là những đứa con khác thường, họ không cho chúng tôi một cuộc sống bình thường như bao người khác.
.
Tôi cứ im lặng nghe những lời nói ngắt quãng của Quốc Hy, có lẽ cậu ra không quen tâm sự với người khác. Qua dòng tâm sự đứt rời đó tôi mới hiểu được rằng cuộc sống của cậu nhóc quả thật không bình thường. Ba mẹ Quốc Hy không cho cậu ta kết bạn với bất kì ai từ khi lên năm cậu ta đã phải làm quen với những phương pháp học khắc nghiệt. Chẳng bao giờ trong gia đình có được một bữa cơm đầy đủ thành viên, ba mẹ Quốc Hy trên danh nghĩa là vợ chồng nhưng họ đều có những mối tình vụng trộm. Điều kì lạ là họ chấp nhận và coi đó là chuyện bình thường. Giữa họ chỉ có sự ràng buộc bằng con cái. Một cặp vợ chồng không cãi nhau, không ghen tuông, tháng ngày trôi qua chỉ là sống với nhau bằng nghĩa vụ. Cuộc đời của cả ba đứa con đều được họ sắp đặt sãn như là một sự lên lịch công tác. Và bây giờ đùng một phát họ li hôn, cũng không lý do, không thông báo.
.
Một gia đình kì lạ.
.
Có lẽ vì sống trong một môi trường như thế nên tính cách Quốc Hy đôi chỗ khó hiểu, cậu ta nói ra tất cả bằng một giọng đều đều, gương mặt lạnh tanh, tôi nhìn mà đau lòng…còn quá trẻ để cậu nhóc phải chịu đựng những điều như thế!
.
Cậu nhóc chở tôi về nhà, trước khi quay xe đi, tôi nói:
.
- Sẽ không sao chứ?
.
- Có lẽ…
.
Chiếc xe vút thẳng về phía trước, khuất dần sau con hẻm để lại những vết khói mờ mờ.
.
Tôi chợn nghĩ: nếu cậu ta cứ mãi cô đơn một mình như thế thì sẽ có lúc không còn cảm giác với cuộc đời này nữa thì làm sao đây.
.
Chiều.
.
Chị Diên chở tôi đi học. Không biết mấy ngày nay có chuyện gì mà chị ấy cứ thẫn thờ như người mất hồn, hỏi thì lại không nói…
.
Mới ló mặt vào trường đã nhìn thấy Trần Thoại đứng dựa vào thành ghế đá vẫy tay cười toe toét. Đầu tóc vàng hoe dưới ánh năng trông càng đậm màu hơn. Cũng maqy cậu ta trắng trẻo chứ mà đen đủi thì nhìn chẳng khác nào quái vật.
,
Tôi tiến lại, chưa kịp chào hỏi câu nào thì Trần Thoại đã vác tay lên vai tôi dẫn vào trong.
.
- Làm cái gì thế? Họ nhìn kìa!
.
- You quan tâm làm gì!
.
- Sao hôm nay động trời đi học sớm vậy?
.
- Cũng không biết nữa! Chắc tại nhớ you!
.
- Lại thế nữa!
.
- Tôi có cái này muốn cho you, vào đây nhanh lên!

.
Thế là cậu ta lôi rôi vào lớp, với chiều cao trên một mét tám của mình, cậu ta đứng với tôi trông chẳng khác nào cha con! Nói thế thôi chứ tôi cũng được một mét sáu chơ bộ! nhưng có lẽ vì Thoại to con quá, cái lưng dài và rộng của cậu ta che gần hết người tôi như một cái bóng lớn trùm lên giữa trời nắng gắt…
.
- Thoại lôi trong cặp ra một chiếc điện thoại khá xịn trươc mặt tôi.
.
- Có ý gì thế?
.
- Cho you đấy! Không có điện thoại liên lạc phiền phức lắm!
.
- Thôi! Đắt tiền lắm!
.
- Trời! không đắt sao tặng you chứ?
.
- Nhưng tôi thấy không cần thiết!
.
- Kì cục nhỉ? Bạn trai tặng thì cứ nhận, cần gì phải e dè thế chứ?
.
- Có thích nhau đi chăng nữa thì vẫn phải độc lập, của cậu cậu dùng của tôi tôi dùng, cái việc cho nhận kiểu này chẳng khác gì lợi dụng nhau. Tôi không thích!
.
- Thật là! Tôi cho you mượn tạm, khi nào you có thì trả cho tôi! Ok? Chứ nhiều đêm đang ngủ đột nhiên nhớ you thì biết làm sao???
.
- Trời đất!
.
- Cầm đi! Cứ cho là mượn vậy! Bạn bè còn mượn được của nhau huống gì tôi và you…
.
- Thôi được!
.
Tôi cầm lấy điện thoại. Trần Thoại mỉm cười xoa xoa đầu tôi.
.
- Có thế chứ!
.
- Cái cậu này! – tôi bực mình.
.
- Tường Di! – tiền Senil từ ngoài cửa lớp, nó về rồi!
.

Chap 35:
.
Cô nhóc cười híp mắt định chạy vào ôm tôi nhưng….
.
- Nguyễn Hàn Băng! – lần đâu tiền tôi nghe một thành viên trong lớp gọi tên Việt của cô nhóc, và đó là giọng của Nam, cậu ta đang đứng trước mặt Senil.
.
- Này anh bạn cùng bàn! Cần gì phải tiếp đón tôi “nồng hậu” như thế chứ? – Senil sau một phút giật mình bỗng cười khì vỗ vai Nam như một chiến hữu.
.
- Mình tặng cậu! Hãy làm bạn gái của mình!
.
Tất cả những ai có mặt trong lóp lúc này đều đứng bất động khi nhìn thấy Nam quỳ xuống trước mặt Senil chìa bó hoa cùng hộp quà giấu sau đưa lên cho cô nhóc cùng một lời tỏ tình không thể “trực tiếp” hơn! Chuyện gì thế này???? Có người tỏ tình với Senil, với “hoàng tử” sao??? Một đứa con trai tỏ tình một đứa còn “con trai” hơn cả “con trai”…đúng là kì tích ngàn năm có một! Khỏi nói thì các bạn cũng biết Senil sốc đến mức nào! Cô nhóc trợn tròn đôi mắt, khuôn mặt dần dần chuyển sắc….Trần Thoại và tôi nhìn nhau năm giây rồi bật cười…
.
- Cậu…cậu đang làm cái gì thế này? – Senil nhìn Nam không chớp mắt.
.
- Tôi thích cậu! Thích cái vẻ nữ tính ẩn sau chất nam tính của cậu! Đồng ý làm bạn gái của tôi nhé! – Nam rành mạch, nói với một thái độ nghiêm túc.
.
- Cậu! cậu điên thật rồi! – Senil lăp bắp, quả thật cô nhóc đang xấu hổ, khuôn mặt đỏ lừ.
.
Cả lớp sau khi há hốc mồm kinh ngạc thì đồng loạt vỗ tay và rú lên. Một phần là chúc mừng Senil đã có người theo đuổi, nhưng phần nhiều là để tuyên dương sự quả cảm tuyệt với của Nam.
.
Tôi chạy lại phía Senil, cố gắng nhịn cười vỗ vai cô nhóc:
.
- Thôi! Người ta đã có nhã ý tặng thì nhận cho phải phép!
.
- Cậu cũng có vấn đề rồi sao? – Senil nhìn tôi trách cứ xong rồi bỏ đi xuống chỗ ngồi để mặc cậu Nam quỳ dưới chân cũng bó hoa to oạch.
.
Sau khi Senil về chỗ, Nam đứng dậy, nhìn Senil rồi hùng hổ tuyên bố:
.
- Tôi biết trước thế nào cậu cũng hành động như vậy nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc!
.
Nói rồi cậu nhóc cũng chạy về chỗ ngồi đặt bó hoa cùng hộp quà lên phần bàn của Senil rồi ngồi xuống bên cạnh…lôi sách vở ra học @[email protected]! Đúng là không thể hiểu nỗi!
.
Suốt buổi học tôi và Trần Thoại ngồi phía sau nhìn lên cặp đôi kì quặc đó mà cứ tủm tỉm cười. Tình iu kiểu như thế thật thú vị. Senil làm bộ lạnh lùng không nói câu nào với Nam, mặt lúc nào cũng quay đi hướng khác, Nam cũng không nói năng gì, cứ hễ Senil có hơi hướng quay về phía mình là cậu ta lại cười toe toét. Làm sao mà không buồn cười được chứ???
.
Ra chơi…
.
Senil dẫn tôi ra ghế đá, vẻ mặt cô nhóc trông không thể thảm hơn.
.
- Sao thế? Lần đầu tiên được người khác giới tỏ tình chứ không phải người cùng giới nên bất ngờ à? – tôi cười.
.
- Cả Di mà cũng chọc tôi nữa sao? – Senil bực mình.
.
- Thì đúng mà!
.
- Làm sao có thể như thế được chứ? Thằng nhóc đó quả là có vấn đề!
.
- Ai lại đi nói người thích mình là có vấn đề chứ! Nam cũng dễ thương mà!
.
- Dễ thương cái con lươn. Di nghĩ đi: tôi chỉ yêu có mình Di thì làm sao có thể???
.
- Cậu đừng như thế nữa! Cậu có yêu tôi đến như thế nào thì cũng chỉ là tình bạn, cao lắm thì tình thân, cậu không thể chỉ mãi biết có tôi, cậu cũng là con gái, đó là sự thật không thể chối cãi được! vậy nên cậu cũng phải có cho mình một tình yêu đúng nghĩa chứ!
.
- Nhưng …
.
- Hay là cậu ghét Nam? Có lẽ thế! Cậu chỉ coi con trai như những đứa bạn cùng giới nên khó chấp nhận là phải. Nhưng nếu như thế thì sao hồi nãy cậu không từ chối thẳng thừng luôn đi, hay là nói cậu ghét cậu ta, cớ gì mà lại im lặng???
.
- Ơ!...Chuyện này… - như bị tôi rà trúng tim đen, cô nhóc ấp úng như gà mắc tóc.
.
- Sao? Ghét người ta hay thích người ta đây???
.
- Tôi không nói chuyện với cậu nữa!
.
Senil giận dỗi bỏ đi, cái dáng con trai ấy khuất sau cửa lớp, tôi lắc đầu mỉm cười…Senil đã đến lúc phải trở về với hình ảnh con gái rồi….