Bán Kiếp Tiểu Tiên

Chương 11: Hấp thụ một nửa lôi kiếp




Chỉ còn ít thời gian nữa sẽ đến thiên kiếp, trên khán đài thỉnh thoảng truyền ra vài tiếng nói chuyện. Hư Không Tử như lão tăng ngồi thiền nhắm hai mắt lại khoanh chân ngồi ở giữa không trung, dưới mông là một cột ánh sáng do linh khí tụ thành, nhìn từ đằng xa chung quanh cột ánh sáng kia hiện ra chút tinh quang (ở đây ý là lấp lánh), trông rất đẹp mắt.
“Lão nhân này đích thực là khoe khoang.” Tề Hoan tuyệt đối không thừa nhận là nàng đang ghen tị, nghe nói loại pháp thuật tụ linh (tích tụ linh khí) hiện vật này toàn bộ giới Tu Tiên cũng chỉ có mấy người có thể làm được, không khéo Hư Không Tử lại trở thành một trong số đó.
Hư Dương Tử cùng Hư Linh Tử đứng một bên chấp nhận gật gật đầu. Tề Hoan vẫn như trước có chút khinh bỉ nhìn bọn họ. Đây chính là điển hình nho chua, không muốn thấy người khác giỏi mà!
Hư Không Tử tĩnh tọa khoảng chừng nửa canh giờ, trên bầu trời bắt đầu nhấp nháy xuất hiện sấm sét. Tề Hoan ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy từng đạo tia chớp màu tím sậm nổ tung kêu ầm ầm ở phía trên Hư Không Tử, dường như muốn kéo toàn bộ mây đen che kín núi Thanh Vân.
“Hít—.” Tề Hoan cảm giác hàm răng mình có chút mát, mới tia chớp đã dọa người như vậy rồi, nếu sét đánh xuống không biết còn mạng nhỏ hay không. Lôi kiếp ơi, ngàn vạn lần phải rơi cho đúng chỗ, ngươi mà lệch một chút thì mạng nhỏ của những người chung quanh hẳn là không còn luôn đó.
Thời điểm thiên lôi hình thành, trong núi Cửu Trọng Yêu cách dãy Thanh Vân vạn dặm, có vài lão giả đang thần sắc nghiêm túc xem xét. Cùng thời khắc đó trong rừng cây cách núi Thanh Vân hơn trăm dặm, từng đợt gió lạnh thổi qua, bỗng nhiên xuất hiện mấy trăm tên Ma tu.
Ánh mắt mọi người đều tập trung ở núi Thanh Vân, có vui mừng, có sợ hãi còn có cả phẫn hận. Trong lòng tất cả mọi người đều rõ ràng, nếu như Hư Không Tử độ kiếp thành công, một trăm năm tiếp theo, khí thế núi Thanh Vân sẽ ngang hàng với Thục Sơn Côn Luân, chính thức là một trong ba kẻ đứng đầu giới Tu Chân.
Vượt qua thiên kiếp là đạt tiêu chuẩn tiên nhân, chỉ cần đủ ti vi, có thể dễ dàng phi thăng. Có thể nói tại giới Tu Chân, phàm là đến Đại Thừa kỳ, nếu như không phải lão thiên oán trách đột nhiêng giáng ma kiếp xuống muốn lấy mạng của ngươi, thì trên cơ bản bọn họ đều có thể bình an phi thăng lên Tiên giới, chênh lệch bất quá chỉ là thời gian mà thôi.
“Tử điện tiên lôi cửu phẩm [1], không hổ danh là đệ nhất khổ tu trong giới Tu Chân, nếu như hắn vượt qua thiên kiếp, thực lực sợ là phải xếp ở top 3 đi.” Trong rừng, một gã nam tử áo trắng dáng người cao to tay chắp sau lưng ngửa đầu nhìn bầu trời, trong giọng có sự hấp dẫn không nói nên lời. Đứng chỉnh tề phía sau hắn là mấy trăm tu ma, đứng bên cạnh hắn là một lão giả râu bạc trắng tay cầm một đầu lâu thủy tinh màu đỏ như máu, sắc mặt nghiêm túc gật đầu, xem như đồng ý lời của hắn.
[1] Tử điện tiên lôi cửu phẩm: sấm sét màu tím cấp 9 của tiên giới, thiên kiếp của tu chân giả có 9 cấp bậc, bậc thiên kiếp càng cao thì uy lực sét càng lớn, Thiên kiếp cấp 9 là 9 đạo lôi kiếp, mỗi đạo là hàng nghìn hành vạn tia sét màu tím giáng xuống, uy lực rất khủng khiếp, nhưng nếu chịu qua thì thành quả thu được sẽ cao hơn nhiều so với các thiên kiếp bậc thấp hơn.
“Chờ bọn hắn rời khỏi núi Thanh Vân khoảng trăm dặm hãy động thủ, động tác lưu loát một chút.”
“Vâng, thiếu chủ.” Ánh sáng màu đỏ trong mắt lão giả chuyển động, bắn ra hào quang so với đèn pha chiếu sáng còn xa hơn.
Nếu Tề Hoan ở đây, nàng nhất định sẽ nhận ra hai cột sáng trong mắt lão nhân này bắn ra xa như vậy có thể so được với tia hồng ngoại. Nếu mấy người Hư Không Tử ở đây, nhất định sẽ nhận ra, lão giả này cư nhiên là huyết ma ngàn năm trước đã phi thăng lên Thiên Ma giới – Độ Thiên.
Quay lại khán đài xem lễ bên này, Tề Hoan cũng mở trừng hai mắt, một cột sét màu bạc thô nhám cũng đã rơi xuống về phía Hư Không Tử, lập tức chân Tề Hoan mềm nhũn. Đây là độ kiếp sao, cái này căn bản là tự sát đi!
Không riêng gì Tề Hoan, ngay cả những vị chưởng môn các phái trên khán đài cũng không nhịn được mà run rẩy, bọn hắn đều đã từng thấy sư tổ độ kiếp, nhưng dạng lôi kiếp đáng sợ như thế này là lần đầu nhìn thấy, đạo thiên kiếp đầu tiên đánh xuống đã uy lực như vậy, không biết những đạo phía sau còn kinh khủng thế nào nữa.
Sắc mặt Hư Không Tử trầm tĩnh, sau khi thấy đạo thiên lôi kia đánh xuống cũng không trốn tránh, xông tới đón thiên kiếp, Tề Hoan chỉ cảm thấy mắt hoa lên, Hư Không Tử đã bị lôi kiếp nuốt trọn, tiếp theo ngân quang bắn khắp nơi, một đạo thiên lôi uy lực khủng bố cứ như vậy biến mất.
Tề Hoan dời ánh mắt đến trên người sư phụ nhà mình, phát hiện Hư Không Tử ngoài vài lọn tóc bay ra bên ngoài, thì tổng thể coi như hoàn hảo. Xem ra lão nhân này quả nhiên không phải khoác lác a, thực lực quả thật rất là cường hãn.
Đạo thiên kiếp thứ nhất đã qua, song mây đen trên bầu trời không có tản đi, ngược lại tụ lại càng nhiều, những tia chớp màu tím kia giống như cái lưới lớn đem cả bầu trời vây trọn lại trong đó, tất cả mọi người không khỏi đổ mồ hôi thay Hư Không Tử, thoạt nhìn đạo lôi kiếp kế tiếp này so với đạo thứ nhất khó đối phó hơn rồi.
Ngay khi Tề Hoan mở to mắt chờ đợi đạo Thiên Lôi thứ hai, thì đột nhiên phát giác thái cực đồ trong đan điền bỗng nhiên chuyển động, lúc đầu nàng còn không để ý, thế nhưng thời gian trôi qua Tề Hoan cảm giác được có chút không bình thường, Thái cực đồ trong đan điền nàng dường như mất khống chế mà điên cuồng xoay tròn, chưa đến một lúc, cả người Tề Hoan đều bị ánh sáng màu lam bọc lấy, từ xa nhìn thật giống như một cái kén bình thường màu xanh da trời.
Giờ phút này Tề Hoan hoàn toàn không cảm giác được chung quanh, thứ duy nhất nàng cảm nhận được là đau nhức đến tê tâm liệt phế, linh khí kia điên cuồng xông vào trong cơ thể nàng, mạnh mẽ chạy theo kinh kỳ bát mạch (những mạch chủ của cơ thể), rõ ràng đau muốn chết, nhưng Tề Hoan lại cực kỳ thanh tỉnh.
Lúc mới bắt đầu nàng còn có thể thử chống lại những linh khí kia, về sau nàng cảm giác mình ngay cả sức lực động đậy cũng không có, chứ đừng nói đến ngăn cản những đạo linh khí tàn sát bừa bãi này, vì vậy nàng để mặc linh khí tùy ý không ngừng phá hủy kinh mạch của mình, sau đó trùng tạo (ở đây là xây dựng lại), rồi lại phá hủy.
Chờ đến khi Tề Hoan phát hiện mình rốt cục cũng có thể hoạt động, thì một tiếng sấm đinh tai nhức óc vang lên, từng đạo lôi quang màu tím như con rắn nhỏ đột nhiên bao trùm toàn thân nàng. Lần này, nàng ngay cả cơ hội suy nghĩ vì sao sấm sét xuất hiện cũng không có thì đã hôn mê bất tỉnh, trước khi chìm vào một mảnh đen tối, Tề Hoan nghe thấy tiếng hoan hô vang trời từ xung quanh truyền đến. May mắn, lão đầu độ thiên kiếp thành công, trong lòng cũng có chút an ủi.
“Sư huynh, Hoan Tử nàng sẽ không có chuyện gì chứ?” Trong mơ hồ, Tề Hoan nghe thấy giọng của Hư Dương Tử. Chỉ có điều giọng nói kia mông lung như có như không.
“Biểu hiện thoạt nhìn là không có trở ngại gì, chỉ có đều nàng hấp thụ nửa đạo thiên lôi của ta, thân thể nhất thời không chịu được, cũng không biết lúc nào mới có thể tỉnh lại.” Hư Không Tử thở dài. Vốn còn một đạo thiên lôi cuối cùng, chính lão cũng cho rằng không dễ dàng gì, ai biết đột nhiên Tề Hoan lại hấp thụ một nửa lôi kiếp, để cho lão cứ thế tiến nhập Đại Thừa kỳ mà chẳng hiểu vì sao.
“Thì ra những ánh sáng kia chính là đạo thiên lôi cuối cùng…quá vô sỉ rồi!” Trong lòng Tề Hoan thầm mắng, nhưng không mở mắt ra nổi, thân thể cũng không nhúc nhích được, nàng chỉ có thể nhìn thấy thông qua thái cực đồ trong đan điền của mình.
Giờ phút này Thái cực đồ chuyển động chậm chạp, trên mặt của nó cô đọng nhiều lôi vân (hoa văn hình sấm sét) màu tím, xem ra đúng là bị nó cưỡng ép hấp thu nửa đạo thiên lôi kia mà thành.
Cái này hay rồi, trong bụng mình có một mảnh lôi vân, vậy cũng là kỳ quan thiên cổ rồi.