Ban Mã Tuyến

Chương 28: Bôn tẩu




Vẻ mặt Cận Ngữ Ca lạnh lùng, cảm xúc không tốt về tới Cận thị, đã qua giờ tan sở, cả tòa nhà cơ bản không có người. Cửa thang máy mở ra, đôi giày da kiểu nam, Khương Quỳ dựa vào mép bàn lật một quyển tạp chí tài chính và kinh tế, thấy Cận Ngữ Ca trở về, để sách trong tay xuống, tiến lên đón. 

Chưa mở miệng trước đã cười: "Đã trở lại?" 

Ngữ Ca áp chế nỗi bực dọc vừa rồi, thay đổi vẻ mặt thoải mái: 

"ừ, chờ đã lâu rồi sao?" 

"Cũng không có, chỉ trong chốc lát." Nhìn thấy Ngữ Ca cảm xúc không tốt lắm, "A —— công trường nơi đó, có vấn đề sao?" 

"Không phải, một chút việc riêng." Cận Ngữ Ca hiển nhiên không muốn nói đến vấn đề này, lảng tránh đi, Khương Quỳ cũng thông minh nên không hỏi nhiều, 

"Chúng ta cùng nhau đi ăn?" 

"Được." 

Khương Quỳ là một người lúc nào cũng tạo cảm giác thoải mái cho người bên cạnh. Trong quán ăn, hắn ăn mặc lịch sự, cử chỉ lễ độ, từng chút một càng tôn vẻ đẹp cao quý của Cận Ngữ Ca càng thêm hoàn mỹ. 

Uống một ngụm rượu đỏ, Khương Quỳ dùng khăn lau khóe miệng, chần chờ mở miệng: 

"Hoan Nhan —— vẫn khỏe chứ?" 

Đang cúi đầu cắt bò bít-tết Cận Ngữ Ca hơi thất thần, nghe thấy nói chuyện, ngẩng đầu lên: 

"Hả?" 

"A, " Khương Quỳ ôn hòa cười cười: "Đang suy nghĩ gì?" 

"Ngại qua, tôi thất lễ. Anh nói —— Hoan Nhan?" 

Cận Ngữ Ca rất nhanh khôi phục cảm xúc. Khương Quỳ có tình ý với Cận Hoan Nhan đã biểu lộ ra từ rất lâu. Điểm này, thông minh như Cận Ngữ Ca đã sớm hiểu rõ. Hiển nhiên, đối với bình nước nguội như Khương thiếu gia mà nói, tự do tự tại tự nhiên như cô ba Cận càng có sức hấp dẫn đối với hắn. Đối với Cận Ngữ Ca, hắn vẫn là kính sợ hơn yêu say đắm, một nữ nhân ngay cả tươi cười cũng rất ít khi nhìn thấy, đủ làm cho rất nhiều người sợ. Chẳng qua trước mắt, sự không yên lòng của cô làm cho hắn có chút ít buồn bực, 

"Ha ha, đúng rồi, cô ấy ổn chứ? Sau chuyện kia, có ảnh hưởng đến cô ấy không?" 

Hỏi rất có chừng mực, vừa tỏ vẻ ẩn ý quan tâm, cũng không có lộ vẻ lỗ mãng. Nhưng nghe đến đó, trước mặt Cận Ngữ Ca hiện ra gương mặt Âu Dương Thông, giật mình, nhẹ nhàng cười: 

"Coi như cũng ổn rồi... Có lẽ, anh có thể tự mình đến hỏi thăm em ấy." 

Khương Quỳ cảm xúc chùn xuống, sự thật là Cận Hoan Nhan không thèm để ý một chút nào đến hắn. 

Mà Cận Ngữ Ca thầm nghĩ đối với chuyện này cô là người ngoài cuộc. Cô cảm giác người đàn ông này nhìn như thanh minh, nhưng thật ra nhìn không ra tâm tư cũng không thích hợp với Hoan Nhan, hơn nữa Hoan Nhan cũng chẳng có hứng thú gì với hắn. 

Nhưng nếu đổi thành Âu Dương Thông... Cận Ngữ Ca nhịn không được vỗ trán, nếu thành sự thật, tương lai sẽ có một ngày, chỉ sợ Cận gia sẽ loạn cả lên. 

Tại quán KTV phát sinh vụ án, tối đó, vài chiếc xe dừng trước cửa, có trai có gai bước xuống. Dẫn đầu là Du Khả, vẫy mái tóc quăn dài lẳng lơ, lắc lắc eo thon nhỏ quyến rũ mê hoặc người, theo sau cô là Lang Quân cùng 5 anh chàng đại gia đẹp trai từ từ bước vào. 

Đòi vào chính căn phòng Lý Nhiên gặp chuyện không may, Du Khả ngồi vào sofa, ngoài mặt không tỏ vẻ gì, bắt đầu cùng bạn bè nói giỡn đùa vui, uống rượu ca hát. Mặt khác lại căn cứ theo dặn dò của Kiều Hiểu Kiều, ở một nơi bí mật âm thầm quan sát. 

Bởi vì cùng ngày đồ vật trong phòng đều bị cảnh sát lấy làm bằng chứng, cho nên thiết bị hầu như thay đổi hoàn toàn mới. Du Khả rót rượu, chọn bài hát, ánh mắt lần lượt đảo qua mỗi vật phẩm ở trong phòng, cẩn thận lại cẩn thận, cũng không có phát hiện thứ mình muốn. 

Nhân viên phục vụ đi vào đi ra vài lần, đưa thức uống cùng đồ ăn, Du Khả cố ý gọi lại hắn hỏi chút vấn đề, nói bóng nói gió vài câu, cũng không có được tin tức hữu dụng. Thời gian từng chút một trôi qua, bắt đầu nôn nóng. 

Chồng cô lại gần dựa sát vào Du Khả, bắt đầu thương lượng: 

"Hôm nay về sớm một chút? Con còn đang đợi mẹ." 

Du Khả tràn đầy tươi cười, như chim nhỏ lui tiến nép vào trong lòng ngực người chồng, ngửa mặt làm nũng với chồng, đang lúc nói, tầm mắt lập tức dừng ở trên chiếc đèn treo trên trần nhà. 

Đôi mắt bị thu hút bởi cái lỗ nhỏ, chợt nhìn qua, giống như là một cái đinh, chính là nếu cẩn thận nhìn, có thể thấy phản xạ ra ánh sáng. 

Du Khả thở phào nhẹ nhõm tươi cười không để lộ dấu vết. 

Quán Hắc Lãng Tinh. 

Quan hệ của Âu Dương Thông cùng Cận Hoan Nhan sau lần ở cửa sau khách sạn cũng trở nên tế nhị hơn, một người rõ ràng có ý đồ, nhưng cũng chừng mực; người kia tuy cự tuyệt, nhưng cố tình đón nhận. Hai người lấy phương thức rất là đặc thù lui tới, cũng may, hai bên đều không ghét loại ở chung này. 

Giống như hiện tại, tại cái bàn hình vuông, Âu Dương Thông ngồi đối diện với Cận Hoan Nhan trong một khoảng cách vừa đủ. Gần quá, trường hợp ở nơi công cộng có vẻ lỗ mảng, xa chút, lại sẽ cảm giác xa cách. Cận Hoan Nhan mím môi, cười mà như không cười đang nghe Âu Dương Thông từ từ kể chuyện xưa của xã hội đen. Xung quanh bốn phía hơi ồn ào làm nổi bật không khí "người rảnh rỗi miễn tới gần" tản mát xung quanh hai cô gái xinh đẹp. 

Nhưng, vẫn là có "Người rảnh rỗi" không để mắt tiến đến gần. 

Một người đứng ở cạnh bàn của bọn họ, kéo ra chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống. 

Đồng thời nghiêng đầu, hơi hơi giật mình. Kiều Hiểu Kiều đội mũ len, vẻ mặt rất thoải mái nhìn bọn họ. 

"Dùng cơm vui vẻ." 

Cận Hoan Nhan cong lên khóe môi, cùng Âu Dương Thông liếc nhau, tò mò lại nghiền ngẫm nhìn Kiều Hiểu Kiều: 

"Cảnh quan..." 

"Kiều Hiểu Kiều." 

Hiểu Kiều lấy một cái cách đơn giản nhất giới thiệu chính mình, đồng thời vươn tay. Cận Hoan Nhan ý cười càng đậm, đưa tay đan vào nhau, nhẹ nhàng mà nắm một chút. Khác biệt với lúc bắt tay nam nhân, hai chủ nhân của hai bàn tay thuộc loại khác biệt đều non mịn thon dài, lúc kề sát cùng một chỗ, mềm mại, nhẵn nhụi; Hoan Nhan để móng tay theo tiêu chuẩn bình thường, còn Kiều Hiểu Kiều lại cắt sạch sẽ mượt mà sát đầu ngón tay. 

Lúc sau buông ra, Hiểu Kiều không có rút tay về, lướt qua mặt bàn, trực tiếp đưa tới trước mặt Âu Dương Thông. Đang vui vẻ nhìn bọn họ bắt tay, Âu Dương hơi bất ngờ nhưng cũng không có chần chờ, cũng đưa tay bắt một chút. 

Cách thăm hỏi ân cần đặc biệt nam tính hóa, con gái lúc gặp nhau bắt tay là rất ít, đối với Âu Dương cùng Hoan Nhan đều cảm thấy xa lạ mà lại có chút đặc biệt, không biết Kiều Hiểu Kiều có dụng ý gì, ăn ý im lặng để cho tự lên tiếng. 

Hiểu Kiều rất thẳng thắn, mở miệng nói thẳng chủ đề, Nhưng chủ yếu là nói với Âu Dương Thông: 

"Không cần giật mình, hôm nay tôi đến không phải để bắt cô, mà có chuyện cần nhờ." 

Tuy rằng nói không cần giật mình, nhưng nói ra càng khiến Âu Dương giật mình hơn, cảnh sát có chuyện gì phải giờ đến thành phần xã hội đen??? 

"Là như thế này..." 

Kiều Hiểu Kiều chống cánh tay trên bàn, tóm tắt vụ án Lý Nhiên, tuy rằng không được phép lộ ra chi tiết vụ án cho người xa lạ, nhưng có việc nhờ người nên phải dùng thái độ chân thành mới dễ thuyết phục đối phương. Hơn nữa, biểu hiện Âu Dương Thông lúc bắt cóc Hoan Nhan, sau đó Hoan Nhan còn bảo vệ cô hơn mức bình thường, nên Hiểu Kiều đoán rằng có thể tin tưởng cô ấy. 

"‘ Phương Đông Hoàng Cung ’KTV?" Âu Dương Thông nhướng mày. 

"Đúng, tôi nhờ bạn đi vào đó tìm hiểu, phát hiện trong lô ghế có camera. Mặc dù là phạm pháp, nhưng mà, nếu như có thể lấy được đoạn ghi hình vào đêm đó, thật sự là bước đột phá cho vụ án." 

Âu Dương Thông gật đầu. 

"Mặc kệ là ai, làm như vậy chắc chắn là mục đích xấu xa, mặc kệ là thỏa mãn sở thích cá nhân thấp kém cũng được, hoặc là dùng để giao dịch tống tiền cũng tốt, lấy được đoạn băng ghi hình lúc gây án, là điều quan trọng nhất lúc này." 

"Ý của cô là —— " 

"Tôi đã điều tra qua nơi đó, chỗ dựa vững chắc sau lưng của ông chủ là Điêu Khắc Thương." 

Âu Dương Thông hiểu rõ cười: 

"Giao cho tôi, hai ngày sau sẽ có câu trả lời thuyết phục." 

Kiều Hiểu Kiều thả lỏng, như trút được gánh nặng. 

Cận Hoan Nhan không nói gì, nâng cằm thưởng thức ly rượu trong tay, thú vị vị nhìn Kiều Hiểu Kiều và Âu Dương Thông cùng nhau nói chuyện. Biểu hiện của 2 người rất tập trung, dù vậy cũng là cảnh đẹp ý vui. Chờ họ nói xong chuyện chính: 

"Kiều cảnh quan?" 

"Hả?" Hiểu Kiều quay đầu. 

"Chị hai của tôi dạo này ổn chứ?" 

Ánh mắt Hiểu Kiều kinh ngạc, cô không biết cô ba Cận biết quan hệ của mình và Cận Ngữ Ca được bao nhiêu, đột nhiên hỏi câu này làm cô trở tay không kịp. Một chữ "Tốt", bao hàm rất nhiều ý nghĩa, cô đắn đo không rõ câu hỏi của đối phương, cuối cùng là Cận Ngữ Ca gần đây ổn không, vẫn là con người Cận Ngữ Ca rốt cuộc có tốt không. Nhưng mà, cho dù hoàn cảnh nào, cô cũng không thể trơ mắt, tùy ý cho ra đáp án: 

"Chị của cô tốt hay không tốt, có lẽ —— cô là người hiểu rõ hơn a?" Giống y chang câu trả lời ba phải, sao cũng trả lời được. 

"Nhưng mà gần đây chị ấy cũng không có về nhà a." 

Cận Hoan Nhan cố ý làm ra vẻ mặt buồn bả, nhưng thật trong lòng đã sớm cười tươi như hoa. 

Nhớ tới ngày đó không thoải mái, Kiều Hiểu Kiều buồn rầu buông mắt xuống, nhưng vụ án Lý Nhiên trước mặt không cho phép cô phân tâm, cũng không có tâm tư đi dỗ giai nhân. 

"Hai người là bạn bè... Tôi cảm thấy rằng, chị cũng nên biết một chút." Hoan Nhan một vừa hai phải, sợ là phá rối, bị chị hai biết không hiểu sẽ có phản ứng gì. 

"Gần đây bận quá, tôi cũng không biết cô ấy có khỏe không." 

Giọng nói Hiểu Kiều rất nhẹ, vẻ mặt cũng ảm đạm. Những gì cô nói là sự thật, nếu không phải bận rộn đến nỗi không có thời gian rảnh, dù có thể sắp xếp chỉ một buổi tối thôi, cô cũng sẽ đến Cảnh Duyệt Vinh Viên. 

Cận Hoan Nhan nháy mắt mấy cái: Ừ? Giống như, có chuyện? 

Hai ngày sau, Kiều Hiểu Kiều như nguyện vọng lấy được thứ cô muốn. 

Âu Dương Thông giao một cái USB cho Hiểu Kiều, cũng không có nhiều lời, chỉ nói lần trước ở Vạn Giang, Hiểu Kiều thả cô, cái này xem như báo đáp, nói cô không cần để ý. Hơn nữa, tuyệt đối giữ bí mật. 

Lấy được chứng cứ mấu chốt, làm luật sư biện hộ của Lý Nhiên, Hứa Lăng Quân một lần nữa xin thực hiện kiểm tra pháp y. Trong khoảng thời gian hai người chạy ngược chạy xuôi, sự việc không có theo ý của bí thư trưởng dần dần chìm xuống, mà ngược lại tạo nên ảnh hưởng càng ngày càng mạnh ở các đơn vị liên quan, cũng mang đến cho người tham dự áp lực không nhỏ. Lần này vụ án Lý Nhiên lấy được vật chứng mấu chốt, có căn cứ chính xác, Vương mập mạp đồng thời âm thầm dùng quyền lực, bên giám định cũng không dám chỉ hươu bảo ngựa. 

Kết quả giám định mới vừa ra, vụ án vừa xem đã rõ. 

Trên toà án, Hứa Lăng Quân linh hoạt, lời lẽ tranh luận đanh thét khiến đối phương không thể phản bác, chứng cớ liên can đều cho thấy quý tử kia làm việc chó má. Có Âu Dương Thông chống sau lưng, chủ quán KTV cũng đứng ra làm chứng. Xã hội đen không quản ngươi chức to chức nhỏ, đều làm thịt như nhau. 

Lúc quan toà tuyên bố tội danh thành lập đối với tên công tử kia, phạt tù có thời hạn năm năm, Kiều Hiểu Kiều cùng Du Khả ngồi trên ghế dự thính kìm không được tâm tình kích động, vỗ tay hoan nghênh và chúc mừng!