Bản Sắc Quân Môn: Man Thiếu Khó Cưng Chiều

Chương 2: Nguyện Kiếp Sau Sẽ Không Phản Bội Nữa (2)




Bên tai của cô đến bây giờ vẫn còn vang vọng lời nói trong mộng vừa rồi.

Đã năm năm.

Mỗi lần uống say, kiểu gì cô cũng sẽ nghe thấy âm thanh này vang lên bên tai.

Cho nên cô gần như không động vào bất kỳ chất cồn nào.

Bởi vì cô chán ghét, thậm chí là hận âm thanh này.

Không xứng...

A, hoàn toàn chính xác không xứng.

Nơi bẩn thỉu đó, làm sao xứng với cô!

Cũng chỉ có cha cô... A không, là chỉ có người tài giỏi như Tần Khang mới ngốc ngốc tin tưởng nơi đó là sạch sẽ.

Đời này cô cũng không thể quên ngày đó trước khi cạnh tranh đội trưởng khu 9, xa xa cô đã nhìn thấy chiến hữu sóng vai ngày xưa khiến cô tán thưởng và doanh trưởng trò chuyện vui sướng trong xe như thế nào, đồng thời còn đưa hộp quà trong tay lên. 

Sau đó không có gì bất ngờ xảy ra, hôm sau vị trí đội trưởng dự bị của cô liền bị rút đi.

A, tín ngưỡng, mộng tưởng cái gì chứ.

Tất cả đều là phân chó!

Uổng phí cô đổ hơn mười năm chân thành, mồ hôi và máu ở nơi đó.

Thật sự đúng là tức cười!

Tay cô nắm chặt chén trà, đứng ở cửa sổ nhìn về phía tia sáng mông lung xa xa, đó là ánh đèn chiếu đêm, nhưng để phòng ngừa bất cứ phần tử khả nghi nào tới gần.

Ở nơi đó có hệ thống phòng ngự bền chắc không thể phá được, cho dù là người khu 9 muốn tấn công, cũng cần tốn thời gian và tinh lực rất lớn.

Đây chính là tác phẩm đắc ý của cô.

Không, nghiêm túc mà nói, toàn bộ Quỷ Khu đều là tác phẩm đắc ý của cô.

Mỗi một chỗ công kích và phòng ngự nơi này đều do tự tay cô thiết kế.

Vào ngày hôm đó sau khi cạnh tranh thất bại cô rời khỏi khu 9 tại chỗ, sau đó một tay sáng lập vương quốc của mình ở chỗ này.

Có đôi khi cô cũng không biết mình nên cảm ơn hay là nên chán ghét nơi đó nữa.

Nếu như không có nơi đó, cô không có khả năng một tay sáng tạo ra Quỷ Khu hôm nay, mang theo nhiều thủ hạ như vậy.

Nhưng đồng thời, nếu như không có nơi đó, cô cũng không có khả năng biến thành phản đồ bị in dấu.

Có lẽ, dấu ấn này cả một đời sẽ không có cách nào rửa sạch như cơn ác mộng kia.

"Két" một tiếng, âm thanh miểng thủy tinh nứt vỡ cứ thế vang lên.

Bàn tay của cô bị mảnh kiếng rạch vỡ, máu me đầm đìa.

Nhưng ngay cả như vậy, cũng không cách nào giội tắt phẫn nộ không ngừng cuồn cuộn trong nội tâm của cô.

Đã nhiều năm như vậy, mỗi lần nghĩ đến chuyện này, cô vẫn không cách nào lắng lại, dứt khoát đặt chén trà xuống, đi xuống lầu chạy vài vòng tỉnh táo lại.

Cô cố gắng không ảnh hưởng đến đám người kia, mà là đi cầu thang bên cạnh.

Nhưng mà khiến cô không ngờ chính là, vừa xuống lầu đã nhìn thấy một bóng đen lướt qua cực nhanh từ trong bụi cỏ.

Có người chuồn êm đến rồi?

Nhưng sau đó cô liền quả quyết phủ định.

Nếu có người đục nước béo cò chuồn vào đây, không có lý nào những cơ quan kia của cô sẽ không phát ra cảnh báo.

Lúc này, cô đi theo, dự định tận mắt nhìn xem người lén lút đó là ai.

Có điều hành động này, khiến cô trong lúc vô tình nghe được một bí mật.

"Đúng vậy, ngài yên tâm, cuộc mua bán này tôi đã nói nhất định sẽ hợp tác với ngài, thì nhất định sẽ hợp tác với ngài."

"Tần Man? Cô ta là cái thá gì chứ, làm sao có thể so với ngài được, chúng tôi đã sớm sinh lòng bất mãn với cô ta rồi."

"Yên tâm đi, chúng tôi cố ý diễn một màn như thế, chính là vì để cô ta trấn an đám người uống ly rượu đã bỏ thuốc, dược hiệu đó rất tốt, đợi lát nữa chắc chắn sẽ có người đi qua đó giải quyết cô ta, đến lúc đó..."

Nói tới chỗ này, tiếng cười phía sau đã không cần nói cũng biết.

Vẻ mặt của người núp trong bóng tối không khỏi bỗng nhiên thay đổi.

Cô lập tức cúi đầu nhìn thoáng qua bàn tay của mình.

Thì ra mình không phải tửu lực kém, mà là chén rượu kia bị bỏ thuốc.

Nếu như không phải cơn ác mộng đó khiến cô tỉnh lại, đồng thời không cẩn thận bóp nát cái chén trong tay, rất có thể bây giờ cô đã thật sự chết ở nơi đó.

Đáng chết, đám người này cũng dám tính toán cô!