Băng Hạ

Chương 11: Con không can đảm được nữa rồi




Người phụ nữ nằm trên giường bệnh, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, chai truyền dịch vẫn ở đó, đã vơi đi nửa

Nắm đôi tay gầy của mẹ, lòng nó đau xót đến nhường nào

Xin mẹ hãy tỉnh lại, con không muốn làm đứa trẻ mồ côi một lần nữa.

10 năm trước mẹ đã cứu con khỏi vòng tay tử thần,

10 năm sau con mới dám gọi tiếng mẹ thứ 2 trong đời, phải chăng con quá ích kỉ, con quá tự nhận, chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra với gia đình của con, con không muốn cha mẹ ruột và ông phải chết oan ức

Nhưng bây giờ, điều quan trọng nhất là mẹ về với con, con sẽ không đòi hỏi gì về quá khứ nữa

Sẽ để mọi chuyện diễn ra như ban đầu

Nó gục đầu lên thành ghế, suy nghĩ thật nhiều về việc mình làm mà không biết rằng đôi tay người bệnh cử động từng nhịp một

Bà dường như muốn nói điều gì đó

TÍT TÍT TÍT………..

Chiếc máy trợ tim kêu lên không ngừng, mặt hoảng hốt và biến sắc, đôi tay lay mạnh vào người bệnh

Mẹ……

Mẹ……

Mẹ……

Dòng mạch loạn xạ, thay đổi liên tục,

Nhịp tim đang giảm

Chỉ thấy lúc này là tiếng chân của bác sĩ dồn dập vội vàng chạy tới

+++

- Ung thư giai đoạn cuối

Tiếng nói như sét đánh ngang tai, nhịp tim nó dường như ngừng lại

- TẠI SAO … TẠI SAO chú không nói cho con biết

Mẹ ơi, sao lại thế. tại sao điều nó lại xảy ra với mẹ

Hức hức, tiếng khóc nấc lên

Con không can đảm được nữa rồi………….