Bảo Bảo Ngang Ngược: Con Muốn Người Cha Này

Chương 4: Thế nào, ngực cô rất phẳng sao?




Một người đàn ông ngồi trên sofa, ẩn mình trong bóng tối, cho dù ngồi trong chỗ tối, nhưng ánh mắt của anh ta vẫn trầm tĩnh như vậy, lợi hại như vậy, cảm giác áp bức mạnh hơn bất kỳ người nào mà Nhan Tiểu Ngư từng gặp.

Ngũ quan của anh, lại anh tuấn kỳ lạ, đôi mắt đen, chiếc mũi thẳng, môi mỏng, độ cong hoàn mỹ, gương mặt quyến rũ, khóe mắt khẽ nâng lên, trông như một vị đế vương, dáng vẻ nhàn nhã, nhưng lại nắm trong tay mọi thứ.

Hai chân anh bắt chéo lại, ngồi thoải mái nhàn hạ, dựa theo đôi chân dài kia mà phán đoán, nhất định anh cao hơn cô hai cái đầu, trên người mặc bộ tây trang màu đen cao quý được đặt may riêng, ôm lấy những đường cong hoàn mỹ tinh tế của anh, tùy ý ngẩng đầu, nhìn kỹ, nhíu mày, đều làm người ta cảm khái ông trời tạo người rất bất công…

Đó là một người đàn ông hoàn mỹ, diện mạo ưu tú, dáng người cao phải tớimột mét chín, có vẻ lười nhác, nhưng lại có ánh mắt thông minh, quan trọng hơn là khí chất, khí chất khiếnngười ta thấy sợ hãi này, tuyệt đối thuộc cấp bậc đại thần, người phàm không thể địch nổi.

Nhan Tiểu Ngư vẫn luôn không phải thành viên của nhóm người yêu thích vẻ đẹp bên ngoài, từ nhỏ đã không hề theo đuổi thần tượng không sùng bái trai đẹp, cho nên đều có trăm phần trăm lực miễn dịch với toàn bộ soái ca, vậy mà lúc này liếc nhìn anh một cái, phải ba giây mới kéo được hồn bay trở về.

Điều khiến Tiểu Ngư sợ hãi chính là, anh ta ở ngay đây, vậy mà từ lúc bắt đầu, cô không hề phát hiện sự tồn tại của người đàn ông này.

Trong tình huống bình thường, người có thể ẩn giấu hơi thở vào trong bóng đêm, không phải cao thủ, thì chính là quỷ hồn.

Người này quá đẹp trai, có thể nói chuyện, sống sờ sờ, chắc chắn không phải là quỷ.

Vậy thì chỉ có một điều có thể lý giải, đó chính là bản lĩnh của anh, cách xa người dành quán quân Tán đả nữ như cô…

Nhan Tiểu Ngư thận trọng, cũng cảnh giác, nhiều súng như vậy, lại chĩa thẳng vào mặt mình, mạng sống của cô thật sự là đáng lo rồi!

Người đàn ông kia cũng không hề di chuyển, chỉ là đặt bản vẽ trong tay xuống, ngẩng đầu, ngồi trên ghế sofa lẳng lặng nhìn cô, không hề dao động, không hề chớp mắt, cho dù đôi mắt thâm trầm kia không làm bất cứ động tác nào, nhưng cũng có thể làm người ta cảm thấy nguy hiểm luôn rình rập.

Nhan Tiểu Ngư bị nhìn chăm chú đến mức da đầu run lên, không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, nói với anh: “Đồng chí…”

“Hửm?” Bị gọi đồng chí Thấu thiếu gia nhíu mày, nhẹ đáp lại.

“Chuyện đó… Tôi… Có chút việc gấp…” Tiểu Ngư xấu hổ nhắc nhở: “không bằng…”

“Không phải muốn đi tìm toilet đấy chứ?”

Thấu thiếu gia nói, mặt không đổi sắc, chậm rãi buông hai chân đang vắt chéo lên nhau ra, đứng dậy, ra lệnh: “Đến đây, tôi đưa cô đi.”

Đến đây…

Tôi đưa cô đi…

Nhan Tiểu Ngư hóa đá.

Cằm của toàn bộ đám người nhà Nam Cung đều rơi xuống đất, thiếu gia, anh đối tốt với Lolita này từ lúc nào vậy!

“Bao nhiêu tuổi?” Nam Cung Thấu đi phía trước, giọng nói hỏi ý kiến không có một chút dao động lên xuống.

“Mười lăm…” Đồng chí Nhan némluôn mặt mũi của mình, tiếp tục giả vờ ngây ngô.

“Tên là gì?”

“Hách Mỹ.”

Lúc này Thấu thiếu gia quay đầu, nheo mắt lại liếc nhìn cô từ trên dưới.

Bạn học Nhan nắm chặt tay, giữ vững trận địa của mình, không đỏ mặt không lùi bước, tiếp tục mặt dày vô sỉ.

“Không đúng.”

Thấu thiếu gia bình luận về tên cô, ánh mắt nhìn từ bụng trở lên, từ phần cổ trở xuống.

Mẹ nó!

Nhan Tiểu Ngư kìm nén tức giận, nói: “Đồng chí, khinh thường ngực phẳng, phân biệt đối xử với phụ nữ, theo một cách nói nào đó mà nói, là phạm pháp…”

“Tôi chỉ nói là không đúng, không hề nói cô ngực phẳng,” Thấu thiếu gia dừng lại, nghiêng thân thể cao lớn, ánh mắt lại nhìn vào trên vị trí kia: “Thế nào, ngực cô rất phẳng sao?”

Dứt lời, không chờ cô nói tiếp, anh khoanh hai tay lại, nhắc nhở: “Cô có thể không cần trả lời, tôi sẽ biết chuyện này nhanh thôi.”

Tiểu Ngư không ngu ngốc, đương nhiên nghe ra ý trong lời nói của anh ta, lập tức xù lông kêu lên: “Tôi mới mười lăm tuổi, vậy mà anh lại có ý đồ bất chính, anh là đồ cầm thú!”

“Nhan tiểu thư.”

Một tấm thẻ nhân viên cảnh sát viết rõ ràng tên tuổi đập vào ngay trước mắt, Thấu thiếu gia lười biếng nhắc nhở: “Có cần tôi nói cho cô biết hay không, tố chất tối thiểu khi nằm vùng là phải cất hếtnhững thứ chứng minh thân phận của mình?”