Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 89: Lần thứ hai (H)




" Hai người các ngươi hỗn đản!" Thiên Tuyết chửi nhỏ một tiếng, xoay người bước đi, bất quá giúp bọn hắn khóa cửa lại.

Mục Thiên Dương nhẹ nhàng thở ra, nhẹ vỗ về cổ của Uyển Tình: "Bảo bối, nhanh cắn chặt khớp hàm một chút."

"Cái gì?"

"Em không cảm giác được sao?" Mục Thiên Dương đỉnh đỉnh đầu.

"Anh......" Hắn cư nhiên lại vừa cứng!

"Bị người khác bắt gặp, thật sự rất kích thích." Mục Thiên Dương nói bên tai cô, "Chẳng lẽ em không có sao? Anh cảm giác giống như bên trong đang co rụt lại co rụt lại......"

"Đừng nói......"

Mục Thiên Dương cười một tiếng, liền ôm eo nhỏ của cô động. Lần này, so với vừa rồi còn lâu hơn. Xong việc một lúc sau, hắn lấy khăn tay lau mình sạch sẽ, thấy phía dưới cô co rụt lại để phun đồ vật mình lưu lại, mượn khăn tay chà lau qua ngăn chặn cho cô.

"Anh làm gì thế?" Uyển Tình hoảng sợ kêu lên.

"Ngoan, nơi này không thể ném rác, anh chặn trước cho em, để khỏi chảy ra, chính em đi đến phòng tắm của Thiên Tuyết xử lý một chút."

"Tôi......" Uyển Tình nhìn hắn cầu cứu, gắt gao nắm lấy áo hắn, "Thiên Dương...... Anh không cần như vậy...... Tôi sai rồi, anh đừng như vậy......"

"Tốt lắm tốt lắm......" Mục Thiên Dương thấy cô khóc, trong lòng tê rần, vội vàng ôm lấy cô, vỗ nhẹ vai cô an ủi, "Anh đây mang em đến phòng anh."

Giúp đỡ cô vừa đi, chân cô lại mềm nhũn thiếu chút nữa ngã xuống. Hắn vội vàng ôm lấy cô, đi tới cửa, mở cửa trước, nhìn nhìn, xác định không có người, mới ôm lấy cô bước đi lên lầu ba, vào phòng mình.

Đi vào phòng tắm, hắn buông cô ra, cởi lễ phục của cô thật nhanh.

Uyển Tình che: "Anh muốn làm gì?"

"Nghe lời, không có chuẩn bị đồ cho em, cởi ra mới không bị ướt." Cởi quần áo, hắn hỏi, " Anh giúp em hay là em tự làm?"

"Tôi tự làm!" Uyển Tình vội vàng nói.

Hắn gật gật đầu, nhìn cô một cái, mang theo lễ phục của cô rời khỏi phòng tắm. Cầm quần áo ném ở trên giường, hắn cầm lấy di động nhanh chóp gọi cho một người: "Em tới phòng anh một chút."

Mấy phút sau, trên cửa truyền đến tiếng đập cửa, gõ dưới ba lần, người tới tự mở cửa tiến vào, là Thiên Tuyết.

Thiên Tuyết sắc mặt hờn giận: "Tại sao?!"

"Chốc nữa em mang Uyển Tình đi xuống. Nếu có người phát hiện cô ấy đã từng rời đi, em tìm đại một lý do nào đó là được rồi."

"Anh nghĩ rằng em sao tìm được đến đó?" Thiên Tuyết ngồi xuống bên giường, thấy một cái váy màu xanh biếc trên giường, lập tức nhận ra là đồ Uyển Tình vừa mới mặc, thầm nghĩ bọn họ rốt cuộc làm điên cuồng đến cỡ nào? Sau khi cô rời đi đã qua bốn mươi phút, có thể nào bọn họ lại làm một lần nữa, hay là một đường từ thư phòng gia gia làm đến nơi này?

"Sao tìm được?" Mục Thiên Dương cởi quần áo bị Uyển Tình níu kéo tạo thành nhiều nếp nhăn, mở tủ quần áo ra thay một bộ khác.

"Anh không phải dẫn theo người đến? Cô ta với chị Mĩ Na không hợp! Mẹ tuy rằng thích chị Mĩ Na, nhưng cô ta là người anh tự mình mang về, cũng không dễ can thiệp, sợ nháo ra chuyện, cũng chỉ có thể gọi người đi tìm anh. Sau đó tôi phát hiện Uyển Tình không ở đó, chỉ sợ anh đem cô ấy tha đi rồi, nếu bị người gặp được chuyện kia còn náo loạn đến đâu? Yến hội sinh nhật của em, cũng không nên có chuyện gièm pha gì! Phía bên này có người nói anh đi tiếp điện thoại của công ty để xử lý công sự, còn Uyển Tình bên kia có người thấy mặt cô màu không đúng, nghĩ là cô sinh bệnh, tôi liền nhân cơ hội nói là tôi an bài cho cô đi nghỉ ngơi."

"Ừ...... Không tồi." Uyển Tình vừa mới bị hắn hung hăng yêu hai lần, sắc mặt đích xác có điểm không đúng, trong chốc lát bị người thấy, cũng sẽ không biết là mình đang nói dối.

Thiên Tuyết bất mãn thở dài: "Anh không thể chịu một chút sao? May mắn lúc ấy đi vào chính là tôi!"

"Đó là thư phòng của gia gia, trừ bỏ hai chúng ta, còn không có người dám tự tiện đi vào."

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng, Mục Thiên Dương nhìn thoáng qua, cầm lấy váy trên giường, đi đến cạnh cửa gõ hai cái: "Mở cửa."

Uyển Tình tránh ở phía sau cửa, nhẹ nhàng kéo ra một khe hở nhỏ, nâng hai mắt hoảng sợ lên nhìn hắn. Hắn đưa váy cho cô, trên mặt là sự lười biếng sau khi được thỏa mãn dục vọng: "Từ từ sẽ đến, đừng nóng vội."

Uyển Tình tiếp nhận váy, đóng cửa lại. Vốn muốn khóa lại, do dự một chút, không dám. Nếu như bị hắn nghe thấy được, khẳng định sẽ không vui.

Vừa rồi âm thanh nghe thấy giống như của Thiên Tuyết, Thiên Tuyết ở bên ngoài sao? Uyển Tình thay quần áo thật nhanh, phát hiện tóc mình có chút loạn, trang điểm cũng có chút nhòe đi, nhìn nhìn bồn rửa tay, đều là các sản phẩm dưỡng da dành cho nam gì đó, cũng không có cách nào khác sửa sang lại, chỉ có thể đi ra ngoài.

Thiên Tuyết quay đầu lại nhìn cô, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ. Chuyện này là anh mình làm cho, cô thật đúng là khó mà nói cái gì.

"Mang giầy." Mục Thiên Dương nói.

Uyển Tình cúi đầu, tầm mắt dừng trên giày của mình, vội vàng mang vào. Khi nào thì cởi ra, cô sao không có chút ấn tượng nào? Thiên Tuyết vừa thấy, càng khẳng định bọn họ là làm từ dưới lầu cho đến lúc lên đây! Quả thực là... Quá lớn mật! Bất quá bộ dáng giống như rất kích tình... Khụ!

Phòng của Thiên Tuyết ngay tại lầu 3, khách nhân sẽ không đi đến đây. Nhưng sợ người hầu xuất hiện, Thiên Tuyết vẫn hỏi thăm trước một chút, mới mang theo Uyển Tình đi tới. Sửa sang gương mặt lại một chút, hai người xuống lầu, Mục Thiên Dương sớm tại có mặt, đang cùng mấy lão tướng nơi thương trường trò chuyện cái gì đó.

Thiên Tuyết mang theo Uyển Tình đi đến bể bơi, Uyển Tình nhìn bốn phía, không thấy Đinh Thải Nghiên, sợ hãi đến bên kia sẽ gặp, có điểm không muốn đi. Nhưng ở lại phòng khách hiển nhiên không tốt, cô chỉ có thể mặt đầy u sầu theo sát Thiên Tuyết, chân còn có chút như nhũn ra.

Mới cánh cửa ra, liền thấy Ngô Nhã. Ngô Nhã nhìn Uyển Tình: "Nghe nói cháu sinh bệnh? Nặng lắm sao?"

"Tốt, tốt lắm." Uyển Tình chột dạ lại khẩn trương, sắc mặt trắng bệch.

"Thoạt nhìn không tốt lắm." Ngô Nhã nhìn cô một cái, nhìn Thiên Tuyết nói, "Con gọi điện thoại kêu thầy thuốc đến xem."

"Không cần!" Uyển Tình vội vàng xua tay, gượng cười nói, "Con không sao, thật sự, đã nghỉ ngơi tốt rồi."

Ngô Nhã ảm đạm cười: "Vậy là tốt rồi, có việc nhất định phải nói."

"Yên tâm đi." Thiên Tuyết nói, "Cô ấy có thể là bị cảm nắng, mới vừa ở điều hòa phòng nghỉ đủ rồi, tôi mang cô ấy đi ra bên ngoài hít thở không khí trong lành."

Ngô Nhã yên tâm gật đầu, đi vào trong phòng.

Uyển Tình thở phào nhẹ nhõm một hơi, đi theo Thiên Tuyết đến bể bơi.

Bên kia có mấy người bạn học uống rượu, đang bàn nhau cách nhảy vào trong bể bơi. Hôm nay party mặc dù đang diễn ra ở cạnh bể bơi, nhưng không phải là party áo tắm, là tuyệt đối không thể nhảy vào trong ao. Thiên Tuyết sợ bọn họ nháo ra chê cười, đến lúc đó trên mặt cha mẹ đối phương không vui, bọn họ là chủ nhân nhà có thể sẽ khó xử, vì thế kêu quản gia đi giữ chặt bọn họ, rối rít dẫn bọn họ đi nghỉ ngơi.

Lấy lại tinh thần, Uyển Tình không biết đi đâu rồi, cô vội vàng đi tìm, tìm một vòng không tìm được, trở về tìm Mục Thiên Dương. trong phòng khách đã không còn vài người, Mục Thiên Dương không biết đi nơi nào.

Ngô Nhã đang cùng người ta nói chuyện phiếm, ngoắc cô lại: "Thiên Tuyết, lại đây."

Thiên Tuyết bước qua, cười nói với mấy người bên cạnh: "Vương thúc, Lý thúc."

"Tiểu Tuyết lớn lên một tuổi!" Vương thúc nói, "Qua vài năm sẽ uống rượu mừng của con sao?"