Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012

Chương 42: Sứ đoàn tới thăm hỏi




Lại là một đêm dây dưa, lúc nàng mở mí mắt mệt mỏi ra thì đã không biết là lúc nào, chỉ có thể cảm giác được toàn thân đau nhức, cảm giác như vậy dường như mỗi sáng sớm đều tái diễn.

Cửa bị mở ra, Hòa Thái bưng nước rửa mặt đi tới, Hân Vũ vừa thấy nàng đến, lập tức đứng dậy giữ chặt tay nàng, lo lắng hỏi: "Hòa Thái, ngươi không sao chứ? Bọn họ có làm gì đối với ngươi không?"

"Mỹ nhân người yên tâm, nô tì không có chyện gì, bọn họ mới vừa mang ta khỏi Vân Yên các, đã có người tới truyền lời, nô tì không bị một chút tổn thương nào!" Hòa Thái cũng nắm chựt tay nàng, vẻ mặt cảm động nhìn nàng, nếu không phải nàng đến đây, hiện giờ không biết cuộc sống của nàng đã trôi qua thế nào rồi.

Hân Vũ cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, ác ma kia hình như đã bắt được nhược điểm của nàng, nếu một ngày nàng trốn đi, vậy nhất định hắn sẽ lấy Hòa Thái để trút giận, vậy phải làm thế nào đây? Có lẽ nàng nên đem Hòa Thái cùng trốn ra ngoài, hai người cũng tốt hơn có một mình!

Nhìn thấy trong viện ngày hôm nay, hình như vắng vẻ đi, chẳng lẽ có ai xảy ra chuyện gì sao? Một cảm giác xấu đột nhiên nảy lên trong lòng, một chuyện chưa ổn đã lại có chuyện khác, ông đời đừng đùa cợt nàng nữa được không?

"Hòa Thái, những người khác đâu? Minh Nguyệt và Xuân Đào đi đâu sao? Tại sao không nhìn thấy các nàng?" Lo Lắng quan sát phòng, chứng thật là chỉ có nàng cùng Hòa Thái mà thôi.

"Mỹ nhân, người đừng suy nghĩ nhiều, mấy ngày này có đoàn sứ Yến quốc tới chơi, tổng quản sợ không đủ người tiếp đón không chu đáo, cho nên mỗi cung rút đi ít người đi chiêu đãi sứ đoàn, chỗ chúng ta nhân công vốn không nhiều, hiện tại chỉ còn lại có nô tì cùng Tiểu An tử ở lại hầu hạ người!" Hòa Thái đem mọi chuyện trong cung cẩn thận nói cho nàng biết, rất sợ chính mình sẽ quên điều gì đó.

"Thì ra là như vậy" Trong đầu Hân Vũ đột nhiên nghĩ đến một kế hoạch, sứ đoàn tới chơi, vậy hắn thân là người đứng đầu quốc gia, tất nhiên sẽ tự mình đi chiêu đãi bọn họ, nói đúng hơn, khoảng thời gian sứ đoán tới chơi này, chính là thời cơ tốt nhất cho nàng chạy trốn!

Hân Vũ kéo tay Hòa Thái hỏi, chủ tớ hai người ở trong phòng nói chuyện không ngừng, không biết lúc này trong ngoài ngõ nhỏ ở kinh thành, sớm đáp tấp nập người, một khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Trên đường cái phồn hoa nhất Phong thành, một đội ngũ chậm rãi tiến nhập đô thành, đang hướng về phía Vương cung, trên con đường rộng lớn dều được vây quanh bởi một đám người, trên miệng mỗi người đều nở nụ cười nhẹ.

Nhân số của sứ đoàn có nhiều hơn trăm người, đi ở giữ chính là cỗ kiệu màu lam, xung quanh kiệu đều có thị vệ cưỡi ngựa che chở, xem ra sứ giả chính là người ngồi trong cỗ kiệu màu lam này.

Đêm đó, trong đại điện kim bích huy hoàng, náo nhiệt vô cùng, lễ nhạc vui vẻ, ca múa mừng cảnh thái bình, rượu qua nhiều phiêu hương, mọi người đều tề tụ trong hoàng cung Phong thành quốc, quan chức hai nước cùng tụ lại một chỗ nâng chén cười nói.

Hình NgạoThiên bận rộn tiếp đãi sứ đoàn Yến quốc, đêm đó tự nhiên không có lại chỗ nàng, Hân Vũ cũng khó có được một đêm nghỉ ngơi tốt, chỉ là đêm dài đằng đẵng, không có hắn ở bên cạnh tranh cãi, thật đúng là có chút nhàm chán.

Ở trên giường lăn qua lộn lại một hồi lâu, nàng vẫn không thể nào an tâm đi vào giấc ngủ, dứt khoát đứng dậy mặc quần áo tử tế, đến ngự hoa viên đi dạo một chút, dù sao ngày hôm nay sứ đoàn tới chơi, cũng không có ai đi để ý nàng đâu!