Bảo Mẫu Nhỏ Nhà Tổng Tài

Chương 18: Giảo hoạt




Một tổng tài như Nhậm Dịch, dường như ngay từ đầu đã không có ý định để những bộ quần áo kia có cơ hội bị trả về.

“Ngài Nhậm, tôi không thể nhận được đâu.”

Khi nghe Diệp Nam từ chối đúng như trong dự liệu của mình, Nhậm Dịch đã sẵn sàng đối phó.

“Nếu thầy Diệp không đồng ý nhận những bộ đồ này…” Nhậm Dịch ra điều kiện, “Tôi đây chỉ đành trả lại những bộ áo quần cậu đã tặng cho Tiểu Hổ.”

Diệp Nam ngước lên, cảm thấy không phục. Nhậm Dịch quá giảo hoạt, quá gian xảo, quá cao tay.

Nhậm Dịch quay đầu nhìn hành lang sau lưng, tuy biết tầng này không có ai khác ở nhưng vẫn có cảm giác bất tiện khi phải đứng ngoài cửa. Anh tiến lên một bước, cúi đầu hỏi Diệp Nam: “Tôi có thể vào chứ?”

Lúc này Diệp Nam mới nhớ khi gõ cửa Nhậm Dịch đã hỏi câu ấy, cậu sốt sắng mời Nhậm Dịch vào phòng.

“Tôi có thể hỏi một câu không…” Sau khi vào phòng, Nhậm Dịch hỏi một câu lấp lửng.

“Đương nhiên là được.” Diệp Nam đáp ngay.

“Tại sao cậu lại mua quần áo cho Tiểu Hổ?” Nhậm Dịch cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cậu, hỏi trực tiếp.

“Tôi…” Diệp Nam không định giấu giếm, do dự một chút rồi nói: “Tôi cảm thấy tiền lương tháng trước của mình tính ra hơi cao.”

Nhậm Dịch hoàn toàn không nghĩ đến đáp án này, hơi sững sờ.

“Tôi biết ngài Nhậm không quá để bụng chuyện thêm lương cho tôi, có thể tôi sẽ mặt dày cho đó là vì ngài Nhậm hài lòng với kết quả làm việc của tôi, vậy nên mới phát lương của tôi nhiều hơn cả số tiền quy định trong hợp đồng.” Diệp Nam nói xong, tạm dừng chốc lát, ngẩng lên đối mặt với Nhậm Dịch.

Nhậm Dịch chỉ gật nhẹ như đang khẳng định suy đoán của Diệp Nam.

“Nhưng tôi không thể nhận số lương nhiều đến thế, trả lại ngài thì không hợp lẽ, nhỡ may ngài lại cho rằng tôi xúc phạm tới uy nghiêm của một tổng tài như ngài.”

Diệp Nam nói đến đây bỗng nghe thấy Nhậm Dịch khẽ bật cười.

Nhậm Dịch tỏ ý: Cậu nói tiếp đi.

“Tôi nghĩ mãi, mua quà tặng cho Tiểu Hổ là cách tốt nhất, như vậy cũng bày tỏ được tình cảm yêu quý của tôi dành cho Tiểu Hổ.” Diệp Nam tiếp tục, “Tôi nói xong rồi.”

Nhậm Dịch khẽ gật đầu, nói:  “Lý do của tôi cũng rất đơn giản, cậu tặng cho Tiểu Hổ, tôi thay nó đáp lễ, rất hợp lý.”

Diệp Nam đáp: “Bất hợp lý mà.”

Nhậm Dịch nhìn cậu.

Diệp Nam chỉ vào logo trên mấy cái túi mua hàng: “Những nhãn hiệu thời trang này có khi đắt hơn mấy bộ đồ tôi mua cho Tiểu Hổ tận mười lần ấy.”

“Tôi không nhận được đâu.” Diệp Nam đưa ra kết luận cuối cùng.

Nhậm Dịch bình thản: “Tôi nghĩ không nên dùng tiền bạc để so đo.”

Diệp Nam chưa có kinh nghiệm đàm phán với người khác nên bị Nhậm Dịch giải quyết một cách dễ dàng, chẳng thể đưa ra biện pháp ứng phó trong một thời gian ngắn.

Trước tình thế cấp bách, cậu tiện tay nhấc ngay một túi giấy lên, nói: “Tôi chỉ cần mỗi nó thôi, cũng không muốn nhiều hơn, nếu ngài muốn đáp lễ thì mình nó là đủ rồi.”

Khóe miệng Nhậm Dịch nhếch lên một nụ cười nhẹ, phương án này không nằm ngoài suy tính của anh. Anh quay người ra cửa, không cầm theo chiếc túi nào, trước khi ra ngoài còn nói một câu:

“Giữ hết đi, coi như là tôi đang thấu chi*.”

*Thấu chi 

Diệp Nam đứng nguyên tại chỗ suy nghĩ miên man hồi lâu. 

Thấu chi được sử dụng như này à? Nhưng kể cả là thấu chi thì Nhậm Dịch mới là người đang tiêu tiền giúp cậu chứ. Nếu đúng là sau này có thể bù lại bằng tiền lương của cậu thì cậu có thể yên tâm hơn một chút, mặc dù cậu cũng thấy dùng mấy tháng lương sau để mua đống quần áo này thì khá tiếc, không nỡ vung tay.

Vì mấy bộ đồ này mà Diệp Nam không khỏi mất ngủ. Cậu càng nghĩ càng thấy đây là bài kiểm tra Nhậm Dịch dành cho mình. Chẳng lẽ một dân kinh doanh như Nhậm Dịch lại không thấy khả năng lỗ vốn trong vụ giao dịch này của mình ư. Nhỡ đâu cậu khuân đống đồ này bỏ đi thì sao bây giờ? Ngay cả khi điều này không thể xảy ra….

Chưa tới bảy giờ, cậu đã bật dậy cầm đống túi mua hàng vẫn nguyên đai nguyên kiện lên, vất vả xách bằng hai tay leo lên tầng ba, tới phòng của Nhậm Dịch. Tuy chưa bao giờ vào phòng Nhậm Dịch nhưng cậu không lạ gì với cánh cửa đen tuyền ấy.

Cậu gõ cửa một lúc nhưng không thấy Nhậm Dịch trả lời. Diệp Nam ngồi xổm trước cửa ra vào một chốc rồi đành xách ngược đống túi trở về phòng. Khi đi lên tầng ba cậu không đem theo điện thoại, về đến nơi mới phát hiện mình để sót một tin nhắn.

Từ Nhậm Dịch:

「 Tôi đi công tác, ba ngày nữa sẽ về, nhờ cậu chăm sóc Tiểu Hổ, nhớ chú ý an toàn. 」

Diệp Nam: …

Hình như Nhậm Dịch đã tính toán ủ mưu để tặng quần áo vào tối qua rồi.

Nhậm Dịch đi vắng, trong ba ngày này Diệp Nam luôn tận tâm tận lực chăm nom Tiểu Hổ kĩ càng. Tiểu Hổ rất hiểu chuyện, dường như nó đã quen với chuyện Nhậm Dịch đi công tác xa nhà, trừ lúc mới nghe tin hơi buồn bực ra thì cậu bé vui vẻ trở lại rất nhanh, kéo Diệp Nam đi chơi đồ chơi mới.

Đúng năm giờ hôm ấy, Nhậm Dịch gọi điện cho Tiểu Hổ. Theo lệ cũ, cuộc gọi được kết nối vào máy của Diệp Nam. 

Lúc Diệp Nam nhận được cuộc gọi từ Nhậm Dịch, Diệp Nam vô thức ngoái đầu nhìn chiếc điện thoại bàn của biệt thự được đặt ngay trước mặt. Chẳng lẽ là lâu quá không sử dụng rồi bị cắt số, nên mới gọi cho cậu?

“Chào Nhậm tiên sinh, Tiểu Hổ đang chơi đua xe ở đằng kia, tôi sẽ chuyển máy cho nó ngay.” Diệp Nam lễ phép nói.

Không đợi Nhậm Dịch lên tiếng, Diệp Nam đã chạy sang phía Tiểu Hổ. Tiểu Hổ đang cầm chiếc xe đua, từ xa hô to qua điện thoại Diệp Nam: “Papa, ba ăn cơm chưa?”

Diệp Nam mở loa ngoài đưa sang phía Tiểu Hổ. Thanh âm trầm trầm của Nhậm Dịch truyền ra từ loa ngoài.

“Ăn rồi, Tiểu Hổ thì sao?” Nhậm Dịch hỏi.

“Con ăn một miếng bánh ngọt, với một bát cơm nữa!” Tiểu Hổ reo lên.

“Lại làm bánh kem cho Tiểu Hổ à?” Nhậm Dịch trầm giọng hỏi.

Diệp Nam sững sờ một lúc mới ý thức được Nhậm Dịch đang hỏi cậu, vội vàng đáp: “Tôi làm một cái bánh nướng không có kem bơ hay rắc kẹo và chỉ cho Tiểu Hổ ăn một miếng thôi… Chắc là không sao nhỉ?”

Dứt lời, Diệp Nam cũng thấy hơi chột dạ.

Tiểu Hổ bỗng lại gần di động nói với một câu: “Bánh mì nướng ăn rất ngon, cực kỳ ngon đó ba!”

Diệp Nam nín thở, nghe tiếng cười khẽ của Nhậm Dịch mới nhẹ nhõm phần nào. Đến khi Tiểu Hổ cầm xe đua sang góc khác chơi, Diệp Nam mới cầm điện thoại nói với Nhậm Dịch: 

“Xin lỗi anh, ngài Nhậm, tôi quên mất không nên để Tiểu Hổ ăn nhiều đồ ngọt vào buổi tối.”

“Quên thật à?” Nhậm Dịch ở đầu dây còn lại nói không nhanh không chậm, “Chẳng phải vừa rồi cậu bảo đã cố ý không thêm nhiều đường sao?”

“Đúng là không thêm nhiều đường, nhưng làm bánh không thể không bỏ thêm xíu đường nào. Từ lần sau tôi sẽ chú ý hơn, sau này sẽ không làm đồ ngọt vào buổi tối nữa.” Diệp Nam đáp.

Nhậm Dịch ừ một tiếng, một lát sau mới hỏi tiếp: “Bây giờ ba bữa cơm của Tiểu Hổ là do cậu chịu trách nhiệm nấu à?”

Câu hỏi này như đang tra tấn tâm hồn cậu vậy. Ai cũng biết khả năng nấu nướng của Diệp Nam nát cỡ nào, chỉ được khoản làm bánh gato thôi. Bánh ngọt không thể hôm nào cũng ăn, Nhậm Dịch lo về ba bữa của Tiểu Hổ cũng là điều bình thường.

Thấy Diệp Nam lặng thinh, Nhậm Dịch bổ sung: “Tôi nhớ trong hợp đồng đã viết rõ cậu không cần nấu cơm.”

“Những đồ ăn khác đều do dì Tiêu làm, tôi chỉ giúp việc vặt thôi.” Diệp Nam giải thích.

Chỉ khi dì Tiêu ra tay nấu ăn thì Nhậm Dịch mới có thể yên tâm về chế độ dinh dưỡng lành mạnh cho Tiểu Hổ, trong lòng Diệp Nam thầm chán chường.

“Tôi không có ý đó,” Nhậm Dịch ngưng một lát rồi tiếp tục: “Tôi trả lương cho cậu chưa bao gồm công nấu ăn, nếu cậu muốn ôm đồm công việc trong nhà bếp, tôi chỉ có thể trả thêm tiền cho cậu.”

Sự hào phóng bất thường của ông chủ Nhậm Dịch lại một lần nữa khiến Diệp Nam phải kinh ngạc, rồi Nhậm Dịch lại cất tiếng: 

“Đương nhiên tôi cũng không hy vọng cậu cướp công việc của dì Tiêu.”

Diệp Nam:?

Nhậm Dịch cua gắt thật, trước tiên đưa ra phúc lợi cao để cậu hào hứng, sau đó lại thu lại hết lợi ích anh ta vừa đưa ra. Kiểu gì cũng thấy giống như Nhậm Dịch đang cố tình trêu đùa cậu vậy á. Đường đường là một tổng tài, đi công tác nhàn nhã đến thế à?

Diệp Nam khéo léo lễ phép đưa ra nỗi nghi hoặc trong lòng mình. Nhậm Dịch nghe xong có vẻ tâm trạng khá tốt, lại còn bật cười.

“Tôi đang đợi đối tác trong nhà hàng, thực sự khá rảnh.” Nhậm Dịch nói, “Trong nhà có chuyện gì cần báo với tôi không?”

“Chắc là không đâu.” Diệp Nam ngẫm nghĩ.

“Ừ, tôi cúp máy đây, mai nói tiếp.” 

Diệp Nam nghe vậy, dứt khoát cất điện thoại. Sau khi tắt điện thoại, Diệp Nam mới nhớ mình chưa nhắc đến chuyện trả quần áo với Nhậm Dịch. Mấy món đồ từ trung tâm mua sắm đó nếu không bị cắt mác thì có thể trả về trong vòng mấy ngày nhỉ?

Diệp Nam không có kinh nghiệm, lập tức tra cứu trên Baidu. Câu trả lời là bảy ngày. Diệp Nam nhẩm tính, khi Nhậm Dịch về vẫn kịp thời gian được trả số đồ đó.

Cậu để nguyên mấy bộ quần áo trong túi giấy, từ đầu đến cuối chưa hề lấy ra, lòng vẫn quả quyết duy trì niềm tin… Đồ không phải của cậu, sớm muộn cũng phải trả về.

Cơ mà cậu không thể ngờ được, trong ba ngày ấy, cậu chưa từng có cơ hội đề cập tới chuyện hoàn trả đồ.

Ba ngày sau, Nhậm Dịch trở về vẫn không chịu cho cậu toại nguyện. Về nhà rồi mà Nhậm Dịch vẫn bận rộn như trước, hầu như luôn đi sớm về trễ, mới sáng ra nhấp xong tách cà phê liền ra ngoài ngay, đến khuya thì sang ngắm Tiểu Hổ ngủ một chút rồi vội về phòng. Như thể anh đang lặng lẽ đáp trả câu “Mấy hôm nay Nhậm tiên sinh không bận à” của Diệp Nam ấy.

Diệp Nam nhìn đống quần áo sắp hết hạn hoàn trả bảy ngày không điều kiện, gửi đi mấy tin nhắn cho Nhậm Dịch, vậy mà chúng đều như đá chìm đáy biển.

Bó tay, đến ngày cuối cùng rồi, tất nhiên cậu không dám ôm hy vọng gì nữa, định bụng trích tiền lương tháng sau trả tiền mua đống đồ này.

Tối hôm ấy, Nhậm Dịch tự dưng gõ cửa tìm cậu. Đến cả Ôn Bình cũng quay lưng bước xuống cầu thang hệt như hôm tặng quần áo.

Diệp Nam ngẩng đầu nhìn Nhậm Dịch, thoáng mừng rỡ: “Ngài Nhậm, anh đến lấy quần áo về à?”

Nhậm Dịch hỏi lại với vẻ nghi hoặc: “Quần áo gì cơ?”

Diệp Nam: “…”

Không thèm nhìn đống túi đáng thương nằm la liệt trên sàn phòng Diệp Nam, Nhậm Dịch tiếp tục: “Tôi quên một chuyện, đột nhiên nhớ ra nên mới tìm cậu.”

Trong mắt Diệp Nam tràn đầy thắc mắc.

“Tôi nghe Ôn Bình bảo cậu về nhà nhưng không lấy được máy tính.” Nhậm Dịch nói.